Trang chủ
Yêu Nghiệt

Chương 5

"Tổng giám đốc, đây là văn kiện anh cần." Mỹ nữ xinh đẹp giỏi giang đặt một tập văn kiện lên mặt bàn của Tống Luật.

"Ừ, được rồi." Tống Luật diện mạo nho nhả khí chất thư sinh càng nhìn càng giống học giả chứ không phải thương nhân, hắn cũng không thèm ngẩng đầu, chăm chú vào công việc, căn bản không liếc mỹ nữ bên cạnh đến một cái, chỉ thuận miệng đáp lại một tiếng rồi thôi.

Mỹ nữ lặng lẽ bỏ 1 tờ giấy nhỏ vào cặp văn kiện, còn cố ý để lòi đầu tờ giấy ra một chút sợ hắn không nhìn thấy. Ngón tay sơn móng đỏ chót gõ nhẹ lên tập văn kiện hai cái để hắn chú ý, phát hiện hắn vẫn thờ ơ hờ hững với mình liền giận dỗi vểnh miệng, vặn eo rời đi.

"Buổi tối tới nhà em."

Hắn rút tời giấy nhỏ có ý mời mọc ra xem, châm chọc cười, duỗi tay ném nó vào sọt rác, hắn bây giờ sao còn có thể cảm thấy hứng thú với những cô ả dong chi tục phấn. Sau khi đi lại với nhau nhưng vẫn không có cực hạn khoái cảm, đến nhìn hắn cũng không nhìn bọn họ. Chỉ có tiểu công chúa nhà hắn mới là cô gái khiến hắn muốn ôm ấp nhất, chỉ có khi cô ép chặt hắn, hắn mới có khoái cảm cực hạn.

Nhìn chằm chằm vào đũng quần Tây đột nhiên xuất hiện đỉnh đồi nhỏ, hắn cư nhiên giống cậu thiếu niên chỉ cần nghĩ đến cô liền vô pháp khắc chế dục vọng của bản thân, hận không thể phóng thích trong cái huyệt hẹp của cô ngay bây giờ. Không chút do dự ấn điện thoại nội bộ: "Lâm thư ký, không cần biết tiếp theo có công việc hay hội nghị gì, tất cả đều hủy bỏ hết cho tôi, hiện tại tôi không thoải mái cho lắm, muốn về nhà nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai nói sau."

Không sai! Hắn hiện tại phi thường không thoải mái, dục vọng không ăn no như con sâu nhỏ gặm nhấm làm lòng hắn cực kỳ ngứa ngáy, chỉ có 1 người có thể giải quyết được thống khổ này.

"Về nhà." Mở miệng nói địa điểm, hắn ngồi vào hàng ghế da đằng sau xe.

Tiểu công chúa tỉnh chưa? Hắn khẩn cấp vội vã muốn trở lại bên cạnh cô.

"A! Đau quá! Xin anh nhẹ nhàng thôi. Đau chết mất!"

Đứng ở ngưỡng cửa, Tống Luật nghe đến thế giọng nói đặc biệt như trẻ thơ, như vậy hắn đã biết rõ nội dung bên trong là cái gì. Đưa tay đẩy cửa phòng ra, một cảnh tượng dâm đãng hiện ra trước mắt hắn.

Nhị thiếu gia nhà họ Tống và em gái nhỏ của bọn họ toàn thân trần truồng cùng ở trên giường, hai chân cô gái bé nhỏ bị gác lên một bộ giá gỗ, hai tay bị trói vào đầu giường, mà bộ phận sinh dục của bọn họ đang kết hợp cùng một chỗ!

Toàn bộ nam căn vừa thô vừa dài đang thâm nhập tiểu nữ huyệt yếu ớt, âm thanh rên rỉ dâm đãng khiến phân thân Tống Luật sớm đã sưng cứng nay càng thêm thô to. Tiểu công chúa đang bị em trai hắn làm, bị nam căn thô như vậy đi vào, tiểu công chúa sẽ không tổn thương chứ.

"Đại ca!" Người đàn ông ra sức thẳng tiến chợt phát hiện người đứng cạnh cửa, "Em gái nhỏ nhà chúng ta quả là cực phẩm! Vừa ướt vừa chật, cô ấy bị em muốn 3 lần, nhưng mỗi lần đều rất chật, em bị kẹp sắp khoái chết. Hơn nữa €€€€ tuy rằng có chút khó khăn, nhưng cô ấy có thể cất chứa em nga, phải hay không, tiểu yêu tinh của anh!" Hắn xoay mông hắn, làm cho thịt kiếm cũng xoay tròn trong cơ thể cô.

"Không muốn, đau!" Thiếu nữ không còn sức lực kêu chỉ có thể yếu ớt rên rỉ, cô nhìn Tống Luật khẩn trương phát run, tiểu huyệt cũng không tự giác co rút lại.

"Chao ôi, tiểu yêu tinh! Em muốn anh ngạt thở a, chặt như vậy làm gì, anh sẽ không nhổ ra được." Nam căn bị mút chặt chỉ có thể đứng lại bên trong,tình thế bức người phát điên khiến hắn mạnh mẽ co rút, rốt cục phóng thích, sau khi bắn ra mầm mống cực nóng vào hũ mật của cô, hắn bò xuống giường nhìn sắc mặt âm tình bất định của Tống Luật.

"Nhìn em như vậy làm gì, đại ca? Em vừa mới cho cô ấy €€€€ chút mị dược, anh biết rõ, chính là cái bình đó." Hắn ái muội nháy mắt mấy cái với Tống đại thiếu gia, "Đại khái bôi hơi nhiều, tiểu gia hỏa có lẽ còn khó chịu, em còn có việc, anh xử lý đi." Hắn đi đến bên cạnh sofa nhặt quần áo mặc vào rồi rời đi.

Cửa huyệt sưng đỏ dính đầy chất nhầy màu trắng, mồ hôi làm tóc dính bết vào mặt cô, dáng vẻ cô hiện tại thật thê thảm.

Tống Luật chăm chú nhìn,sau đó cởi áo khoác xoay người lấy một cái khăn lông ấm áp trong phòng tắm, cởi trói buộc cho cô, tử tế lau một lần Tống Nhân Dụ từ đầu đến chân, đặc biệt là chỗ hoa huyệt hạ thể, hắn đổi hai lần khăn lông để chà lau.

"Thật là khó chịu!" Đáng thương tội nghiệp nức nở, hoa tâm của cô sưng đỏ đau đớn, chính là mị dược trong cơ thể vẫn hừng hực khí thế, cô căn bản không có cách ngăn cản nó phát tác.

"Được, được. Tiểu công chúa thực đáng thương, bị nhị ca cắm rất đau đi, hắn luôn không ôn nhu với phụ nữ." Nhìn hạ thân cô trơn bóng, trong mắt hắn hiện lên dục hỏa dào dạt. Không có lông che, hắn liếc một cái liền nhìn thấy khe thịt hơi hơi đóng mở, còn có thân thể mảnh mai của cô tựa vào trên người hắn, làm kiếm thịt nhà hắn sưng đến không thể chịu đựng được muốn bật khóa nhảy ra.

Hai, ba động tác đã vứt hết quần áo khỏi người, đưa thanh kiếm nhắm ngay cửa động: "Tiểu công chúa kiên nhẫn một chút, đại ca muốn vào." Không cho cô kháng cự giãy dụa, tay hắn nắm thân kiếm cho vào động. Nháy mắt, cảm giác ngạt thở lại một lần nữa đánh úp lại, hắn bị gắt gao bao trùm trong khoái cảm, chính là loại khoái cảm này đã khiến hắn muốn quên cũng không quên được.

Không chịu nổi cầu hoan liên tiếp, Tống Nhân Dụ hoàn toàn cạn kiệt thể lực, sau một lần đạt thủy triều liền hôn mê bất tỉnh.

Khi cô tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau, giấc ngủ hai mươi tiếng đồng hồ giúp thể lực của cô khôi phục chút ít, tuy vẫn còn đau nhức, nhưng so với hôm qua thì đã tốt hơn nhiều rồi.

"Tiểu thư mời qua bên này, sảnh này thật rộng, nó có thể chứa năm mươi người, phong cách kiến trúc chọn dùng Rococo. Từ nơi này nhìn ra ngoài chính là vườn hoa nhỏ, vì chủ yếu trồng hoa hồng, cho nên gọi là vườn hoa hồng, nếu như thời tiết tốt, cảnh sắc nơi này chắc chắn rất xinh đẹp." Chú Vinh mà cô quen dẫn cô đến khắp nơi của Tống gia, tòa cổ bảo to đến kinh người, kiến tạo lại phiền phức, chỗ nào cũng thấy phòng, tuy rằng có chú Vinh dẫn đường nhưng cô vẫn choáng váng đầu. Nếu như để cô tự do đi lại, chỉ sợ một đời cũng không thoát nổi mê cung này.

Sau khi đi xuyên qua đại sảnh, sảnh chính, các loại sảnh, bọn họ đi tới một dãy hành lang, có một nam bộc tới gọi lão Vinh, bọn họ to nhỏ thì thầm sau đó, hắn đi tới nói: "Tiểu thư, có chút chuyện tôi muốn đi xử lý, cô muốn về phòng hay là tiếp tục tham quan?"

"Tôi muốn xem tiếp, ông vội thì cứ đi đi." Cô phất phất tay, tâm tư kỳ thật có quyết định khác. Để sau này cô có thể chạy trốn, bây giờ nhất định phải quen thuộc địa hình trước, bằng không chạy hướng nào cũng không biết, thì làm sao thoát được?

"Vậy tiểu thư, tôi gọi người…" Lão Vinh không yên tâm muốn tìm người giám thị cô."Thấy lão Vinh không yên tâm liếc nhìn cô một cái, mới cùng vị nam bộc rời đi. Tống Nhân Dụ lập tức tiến hành kế hoạch thám hiểm của mình. Vừa mới biết được từ miệng người hầu, Tống Luật và Tống Văn Vũ vì công việc nên mấy ngày này sẽ không trở về, cho nên cô phải nắm chắc cơ hội, bằng không một khi bọn họ trở về nhà chắc chắn sẽ làm cô không thể xuống giường nổi, như vậy không phải vĩnh viễn không có cơ hội đào tẩu sao?

1 chiếc áo màu vàng nhạt tay bồng, váy tơ lụa cũng màu vàng nhạt, váy lót lụa trắng với đôi tất màu trắng có nơ con bướm cao đến đầu gối, mái tóc dài tới eo dùng chun màu vàng buộc lại. Cách ăn mặc này không khác trước kia, nhưng hiện tại cô phải thăm dò mấy tên đàn ông trong nhà này, trừ đại ca nhị ca ra, 3 người khác sẽ đối xử với cô như thế nào đây?

Đi lại khiến cánh hoa yếu ớt của cô bị ma sát có chút đau, vì ngày hôm qua bị 2 mãnh thú thay nhau hung ác xâm phạm, hôm nay hoa tâm non nớt sưng đau, sợ bị mấy tầng vải dệt ma sát càng thêm đau, quần lót cô cũng không dám mặc. Cũng may có tầng tầng váy áo, cô mới dám to gan đến thế.

Một đường dạo chơi, bất tri bất giác cô đi tới nơi hoàn toàn xa lạ, nơi này nhiều hành lang không kém, cho nên không biết phải đi hướng nào.

"Này, cô đứng lại!" Có cô gái trẻ tuổi gọi Tống Nhân Dụ lại."Mới tới? Hiểu quy củ hay không, nơi này sao có thể tùy tiện vào?" Cô ta trừng mắt nhìn Nhân Dụ.

"Nga, vậy tôi đi." Chưa từng đối phó với người hung dữ, cô sợ hãi rụt rè quyết định xoay người rời đi.

"Chờ một chút, " Cô gái kia đột nhiên tiến sát cô, nhìn một hồi: "Cô xem ra cũng khá ít tuổi. Này, cầm đi! Đưa đến phòng đàn giúp tôi." Cô ta cầm cái khay trong tay đẩy tới trước nhét vào tay Nhân Dụ.

"Phòng đàn? Ở nơi nào? Tôi không biết." Cô căn bản không biết đường nha.

"Đi thẳng, rẽ ngoặt, đi thẳng tiếp, đi đi." Lung tung chỉ đường, đợi Nhân Dụ nâng cái khay rời đi cô ta mới ác liệt cười cười."Tam thiếu gia luôn luôn đối xử không tốt với tỳ nữ, tôi cũng không phải có bệnh đi cho hắn mắng. Hiện tại tìm kẻ chết thay, tôi cũng nhẹ nhàng. Dù sao tam thiếu gia luyến đồng phích chỉ thích cô gái dưới mười hai tuổi, cô gái này lại vừa vặn nha." Cô ta quay người lại liền bị thiếu niên sau lưng làm cho giật nảy mình, "Tiểu €€€€ tiểu thiếu gia?!"

"Ừ." Thiếu niên có làn da tuyết trắng, đôi mắt vô tội như con thỏ nhỏ nhẹ gật gật đầu, hắn không chút để ý ả nữ hầu vội chạy trối chết, chỉ suy nghĩ phương hướng Nhân Dụ biến mất. Vẻ mặt thuần khiết vô tội chậm rãi trộn lẫn máu thú tính. xem tại TruyenFull.vn

Tam ca luyến đồng phích? Có kịch hay để xem rồi!