Trang chủ
Yêu Nghiệt

Chương 12

Tống Nhân Dụ dẫm đôi chân trần trụi trên nền nhà lạnh lẽo, cô mặc áo ngủ màu trắng dài tới chân, bàn chân ngọc nhẹ nhành lướt qua hành lang u ám, đi đến 1 gian phòng. Bên trong căn phòng đó có chút ồn ào, bác sĩ y tá mặc áo trắng đi qua đi lại, có vẻ rất vội vàng.

Cô nép người đứng ở cạnh tường, mở ra một kẽ hở nhìn vào trong thăm dò, căn phòng này có gì đó rất quen thuộc, trừ dụng cụ bày đặt khá đầy đủ, ở cái giường bệnh giữa phòng có một cô thiếu nữ đang nằm. Các bác sĩ đang vây quanh cô thiếu nữ ấy, không lẽ là mắc phải tuyệt chứng gì đi.

1 giọng nói già nua vang lên: "Bệnh tình thế nào?" rất quen thuộc, tuyệt đối quen thuộc, chính là đầu óc như bị rót đầy hồ dán không thể suy nghĩ ra là ai, hoàn toàn tìm không ra tin tức có liên quan tới căn phòng này và người đàn ông kia là ai.

Một người nhiều tuổi nhất trong đám bác sĩ bước ra trả lời: "Lão gia, trải qua mấy ngày vừa rồi, thân thể cô gái này tất cả đã bình thường, 10 phân khỏe mạnh. Trừ việc €€€€" hắn tạm dừng.

"Tôi muốn nghe trọng điểm! Cô ấy rất khỏe mạnh tôi đương nhiên biết rõ, tôi muốn biết cô ấy có cái gì không giống người khác?" Thanh âm già nua phẫn nộ. Đám bác sĩ ngơ ngác nhìn nhau, sau đó có người nuốt nước bọt lên tiếng: "Trừ việc cô ấy có năng lực phục hồi và khả năng miễn dịch đặc biệt thì không có gì khác với mọi người."

Tên bác sĩ đó đi đến gần thiếu nữ, cầm lấy 1 bàn tay của cô,ngón tay mảnh khảnh trắng noãn có mấy đạo vết thương,nhưng chỉ lờ mờ hiện ra,gần như sắp biến mất."Miệng vết thương có cách đây không lâu,thế mà đã hoàn toàn khép lại tìm không thấy vết tích,"hắn chỉ vào ngón tay thiếu nữ "Tốc độ lành lại vết thương nếu so sánh với người thường thì thật kinh người."Hắn buông bàn tay thiếu nữ ra,rồi cầm tập bệnh án của cô từ tay y tá.

Sau khi lật xem vài tờ, hắn liền đưa bệnh án cho người được gọi là "Lão gia", "Như vậy chúng ta phải tiến hành thí nghiện kiểm tra lực miễn dịch của cô ấy, hệ thống miễn dịch rất ưu việt. Loại bệnh độc này đã gây tử vong cho mười người ở nước ngoài mới đây không lâu, thế nhưng sau khi nhiễm vào cơ thể cô ấy, sau 48 giờ lại không thấy bệnh trạng đâu. Còn người thường nếu cảm nhiễm loại bệnh độc này, không đến hai mươi bốn giờ liền xuất hiện các triệu chứng sốt cao và cảm mạo nghiêm trọng, nếu không kịp thời tiến hành trị liệu sẽ gây ra nhiều biến chứng, còn nguy hiểm đến tính mạng. Ngoài ra máu của cô gái này sau khi đi phân tích thì phát hiện không có vết tích của bệnh độc này, có thể nói nó không hề ảnh hưởng tới mạch máu của cô gái, chính là lo lắng sẽ thương tổn thân thể mà thôi, cho nên thí nghiệm bệnh độc này là 1 hạng mục nghiên cứu chúng tôi chưa thâm nhập. Hiện tại đang tiến hành thí nghiệm thuốc, vừa rồi đã chích một liều thuốc ngủ, trước mắt phải quan sát đánh giá thêm tình hình."

Sau khi nói xong vị bác sĩ lẳng lặng lui ra, người khác cũng theo lệnh "Lão gia" mà rời đi, "Cô €€€€ ở lại, người khác đi hết đi." 1 bàn tay khô héo chỉ về phía nữ bác sĩ duy nhất, bàn tay đó lại vung lên, toàn bộ người lũ lượt đi ra, trong chốc lát, căn phòng ngoài thiếu nữ nằm trên giường chỉ còn lại hai người.

"Cô kiểm tra kết quả?" Giọng nói già nua uy nghiêm lộ ra 1 tia khẩn trương mong đợi.

Nữ bác sĩ khoảng 30 tuổi dung mạo vũ mị, dáng vẻ thướt tha mềm mại thân hình bị áo bào màu trắng rộng rãi che khuất, nếu không phải gương mặt đeo kính đen và quần áo xinh đẹp, sẽ không khiến người ta nghĩ cô không là bác sĩ. Cuốn cong mái tóc dài ở trên đầu, cô đẩy đẩy cái kính trên sống mũi, "Vẫn là kết luận vừa rồi của bọn họ thôi €€€€ cô ấy rất khỏe mạnh, không có bất kỳ chứng viêm hay bệnh phụ khoa, tử cung cùng buồng trứng dậy thì rất bình thường, không khác gì với các nữ sinh 15 tuổi khác." Đặt bản cáo cáo kết quả lên phía trước mặt hắn, từng số liệu chỉ tiêu đều bình thường.

"Như vậy?" Hắn hoài nghi."Không có nơi nào lạ thường? Thế khả năng sinh đẻ, hiện tại có hay không?"

Nữ bác sĩ nghe vậy liền ngây ngốc, khả năng sinh đẻ? Nằm trên giường là một đứa bé 15 tuổi a!

"Tuy rằng cô ấy đã dậy thì, nhưng tử cung và buồng trứng vẫn chưa phát triển đầy đủ, nói cách khác cô ấy chưa hoàn thiện khả năng sinh đẻ. Lấy điều kiện thân thể và độ tuổi trước mắt, có lẽ sẽ mang thai, nhưng rất có khả năng sinh ra tổn hại đối với sức khỏe của cô ấy."

Âm thanh trầm trầm phát ra từ bước chân của một người đàn ông vang lên, thân Nhân Dụ lướt nhẹ, tựa như sợi bông nhẹ bay khỏi mặt đất, đầu óc càng thêm hỗn độn khiến cô không thể quan sát tình huống trong căn phòng kia. Trong giây phút hốt hoảng chỉ còn nghe thấy một câu nói: "Kiểm tra lại sức khỏe cho cô ấy thêm một lần nữa, sau đó nói với tôi, thời điểm có thể sinh đẻ nhanh nhất của cô gái này!"

Ánh sáng sáng ngời từ bên ngoài chiếu vào phòng ngủ, màn lụa che giường bị buộc vào 4 cây cột giường, một cô bé đắp chiếc chăn hoa màu hồng đang nằm trên đó. Cánh tay cô duỗi ra, áo ngủ bằng bông thuần trắng cuốn lại, để lộ cánh tay mảnh khảnh trắng trẻo ra ngoài khí lạnh của buổi sáng sớm.

Cuối mùa thu, nhiệt độ không khí lặng lẽ lạnh hơn, nhưng khác với bên ngoài, độ ấm trong phòng vẫn duy trì như cũ. Cho nên cô bé nằm trên giường không chỉ vươn tay ra, mà còn để lộ chân trần trắng nõn. Chăn xốc lên gần như lộ tới nửa thân thể, hạ thể ẩn mật của thiếu nữ cũng sắp tiết xuân quang ra ngoài, còn vạt áo áo ngủ dài dài bao trùm đến bắp đùi mềm mại, cho nên không làm cho mông đít nhỏ hít khí lạnh.

Tựa như bị điện giật, cô đột nhiên ngồi dậy, nhãn tình trong trẻo nhìn thẳng vào phía trước, một vài hình ảnh ngắt quãng hiện lên ngay trước mắt nhưng không thể nắm bắt được."Mộng? Mình đang nằm mơ sao? Tại sao không nhớ nổi cái gì?" Suy nghĩ của cô có chút hỗn loạn, giấc mơ vừa rồi biến mất không còn bóng dáng như 1 đoạn ký ức bị lau đi chỉ còn lại khoảng không trống trải.

Cô rửa mặt chải đầu, thay áo ngủ, khoác chiếc áo nhung cao cổ màu trắng, váy màu phấn cam phối với đôi tất ống dài lông dê,áo choàng giữ ấm đường viền xinh đẹp, cuối cùng buộc tóc lên, 1 tiểu công chúa trắng nõn nà xuất hiện. Chẳng qua trong lúc nở nụ cười khả ái lại lơ đãng bắn ra yêu dị mị hoặc, một cô bé 12 tuổi chắc chắn không thể có khả năng này, có lẽ nó được ẩn giấu sâu trong vẻ ngoài non nớt, sau đó bị 5 ác ma thay nhau dạy dỗ, khơi gợi ra.

Tống Nhân Dụ đứng trước gương buộc dây chiếc giày đầu tròn màu cam, dây giày thắt thành nơ con bướm. Cô dùng lực kéo căng nơ con bướm, phần mông nhô lên cao,vì váy nhiều tầng nên cô không lo mông bị lộ ra ngoài. Đương nhiên đó chỉ là tình hình chung, còn nếu như tình huống đặc thù, nó lại là chuyện khác rồi.

Cô còn chưa thắt xong dây giày chân còn lại đã bị 1 đôi tay ôm lấy eo bụng, cả người bị bế lên, rơi vào trong vòng tay ôm ấp rộng rãi của một người đàn ông."Chào buổi sáng,vật nhỏ khả ái! Em trang điểm thế này khiến anh không thể kháng cự dụ hoặc a!" Cánh tay Tam ca €€€€ Tống Trí Nghiêu đặt ngang hông cô, 1 cái xoay tròn, cô bị hắn nâng mông kéo vào trước ngực, dung nhan thiên sứ nở nụ cười rực rỡ, sủng nịnh ôm cô như một đứa bé gái.

"Vừa mới rời giường a? Đánh răng chưa?" Tay hắn nắn nhẹ đầu mũi cô,hơi thở ấm áp phun lên cần cổ mẫn cảm. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

"Rồi a." Cô né tránh hắn, chính là người bị hắn ôm vào lồng ngực còn có thể trốn đi chỗ nào?

"Nga, phải không? Anh không tin. Anh muốn kiểm tra xem em có nói dối hay không." Bàn tay to lặng lẽ từ sau lưng cô lần đến cần cổ, bắt buộc cô không thể tránh hắn. Tinh tế nhấm nháp cái miệng nhỏ, cắn đôi môi phấn hồng sưng đỏ, khoang miệng mềm mại cũng bị hắn chiếm lĩnh hoàn toàn,cái lưỡi tàn sát bừa bãi trong miệng cô thưởng thức vị thơm ngọt mới đồng ý rút lui. Sau màn hôn kịch liệt, gương mặt cô hồng hào hẳn lên, nhất là hai gò má.

"Quả nhiên có mùi của kem đánh răng. Không lừa anh nga, vật nhỏ! Đói không? Ca ca mang em đi ăn bữa sáng!" Cô bị hắn ôm đến một căn phòng.

Bàn tay đỡ dưới mông cô cũng không an phận, chẳng những lùi vào đũng váy trực tiếp dán vào da thịt non mịn, hơn nữa khi bước xuống cầu thang còn để ở chỗ hoa tâm mềm mại. Cho dù cách 1 lớp quần lót, hắn vẫn có thể lập tức tìm đến thế chốn đào nguyên, cánh hoa hơi hơi nổi lên dưới sự đè giữ của hắn liền bắt đầu nở rộ, hoa hành ẩn tàng cũng tràn ngập hương khí ngào ngạt.

Ngón tay cảm giác được quần lót đã thấm ướt, vừa ôm cô đi hắn vừa đẩy chiếc quần lót nhỏ sang bên cạnh, 1 ngón tay ngay lập tức chui vào. Chỗ kín của thiếu nữ mềm nhẵn, 1 sợi u hương cùng ái dịch trong suốt chậm rãi chảy xuống, đóa hoa nở rộ dụ dỗ hắn tiến sâu hơn, chất lỏng lóng lánh ướt đẫm ngón tay hắn, cửa huyệt lúc đóng lúc mở giống cái miệng nhỏ đói khát, bú mút đầu ngón tay hắn.

"Tam thiếu gia! Tiểu thư!" Mấy người hầu nhìn thấy bọn họ liền dừng lại công tác, buông mắt cúi đầu lùi sang bên cạnh.

"Ừ!" Tống Trí Nghiêu không có lãnh đạm đáp lại. Chỉ có Tống Nhân Dụ rúc vào cổ hắn mới biết rõ, ngữ khí lãnh đạm ấy còn lẫn cả khí tức tình dục, đôi tay bên dưới lớp váy làm chuyện không lịch sự nhưng gương mặt vẫn nghiêm túc lạ thường.

"Tam thiếu gia!" Lão Vinh chờ bên ngoài sảnh, "Bữa sáng chuẩn bị xong rồi, mời cậu và tiểu thư chậm rãi dùng." Hắn mở cửa cho bọn họ, sau khi hai người đi vào lại nhẹ nhàng đóng cửa, rồi dặn dò người khác: "Tam thiếu gia không thích bị làm phiền, các ngươi ai cũng không được vào trong quấy rầy họ. Chăm sóc tốt một chút, đoạn thời gian này hãy rời khỏi đây đi, tránh làm tam thiếu gia mất hứng."

Sảnh này không lớn, ước chừng 11, 12 m vuông, trên chiếc bàn hình chữ nhật giữa sảnh bầy đủ loại món điểm tâm sáng, chỉ có duy nhất một cái ghế dựa và ghế bành gỗ lim, hai bên tay vịn ghế dựa được tạo thành từ những hình vòng cung lớn nhỏ.

Ngón tay ướt át của hắn rời khỏi cô, kéo quần lót xuống tận đầu gối, vén tầng tầng lớp lớp váy của cô lên, đặt cô ngồi ở trên đùi rồi hạ làn váy che khuất hạ thể trần truồng. Quần lót nhỏ từ từ rơi xuống đất, bàn tay trượt vào bên trong cở nút nơ con bướm của cái áo yếm. Hôm nay yếm của cô là một chiếc bikini nhỏ khả ái, chỉ dùng 2 sợi dây nhỏ kết lại, cho nên phi thường dễ dàng bị mở ra.

Không tới vài giây, tiểu khả ái hồng nhạt đã rời khỏi cô, bên ngoài nhìn qua quần áo cô vẫn chỉnh tề, nhưng bên trong sớm đã bị 2 bàn tay ma quái chiếm cứ. 1 bàn tay xoa nắn nhũ hoa thủy nộn, hai bên ngực nhỏ bé chưa vừa lòng bàn tay dưới cái xoa nắn của hắn lập tức biến thành màu hồng tựa như quả đào mật, trong veo ngon miệng lại tỏa hương khí mê người.

Bắp đùi của cô bị hắn nâng lên tay vịn, dâng chốn đào nguyên ướt át vào trong tay hắn, đẩy ra hai bên cánh hoa yếu ớt, ngón tay hắn nắm 1 hạt trân châu nhỏ giấu trong hoa tâm. Nhẹ nhàng xoa nắn trêu ghẹo, làm cô thiếu nữ thở gấp liên tục, tiểu huyệt có thừa ướt át rồi.

"Đừng €€€€ đừng như vậy!" Cô dựa người vào lòng hắn, thân thể mềm mại run rẩy khiến hắn dục hỏa đốt người, một phen kéo khoá quần xuống, lấy ra nam căn tráng kiện cứng rắn như sắt. Bàn tay to xuyên qua bắp đùi, hơi hơi nâng thiếu nữ nhỏ xinh lên, 1 tay cầm nam căn, 1 tay kéo thân thể thiếu nữ xuống, nam căn tráng kiện để ở miệng hoa kính ẩm ướt,khi thiếu nữ hạ xuống cũng là lúc bị kiếm thịt lợi hại đâm thủng.

"Đau a! Không muốn!" Cô gần như nhảy dựng lên, bị kiếm thịt tráng kiện đâm vào, vào sâu tỏng tiểu huyệt làm cô đau đớn. Mũi kiếm đâm thẳng chạm đến tử cung, dường như còn muốn đi sâu vào trong đó.

"Thượng đế! Em thực là ngon ngọt, chôn trong đóa hoa nhỏ chính là ở thiên đường." Người đàn ông như thiên sữ lại tản ra khí tức tà ác, hắn cố định giữ chặt cô gái trong lồng ngực, 2 tay ôm chặt hai bên mông trắng nõn, nâng thân thể cô lúc lên lúc xuống. Dục long nóng rực ra vào ở nộn huyệt khéo léo, man ngoan mãnh liệt nhập vào chỗ sâu nhất của phẩm vị cực hạn hết sức khoái cảm, hắn rút toàn bộ ra ngoài, sau đó lần nữa đâm vào.

Thiên đường chân chính chưa chắc được như thế!