Sơn Tặc Du Ký

Chương 65: 65: Phiên Ngoại Trở Về 2






Hôm nay La lão trại chủ khó có khi dậy sớm hơn mọi ngày.

Ông đi loanh quanh một vòng trong sơn trại, cảm thấy thật sự là tẻ nhạt.

Từ lúc mấy đứa nhỏ kia xuống núi, sơn trại thiếu vắng tiếng người, không khí buồn rười rượi, đây đối với người thích bắt nạt đồ đệ như La trại chủ thật sự là muốn trầm cảm a.

Cũng đã giải quyết xong mọi chuyện rồi, làm sao mà chúng nó còn chưa về chứ?

La trại chủ nôn nóng mà quên mất đường từ kinh thành đến núi Ngưu xa xôi vạn dặm, muốn trở về cũng phải mất cả mười ngày nửa tháng a.

Ai bảo ông trước đây vì muốn trốn tránh hiện thực mà chọn rời xa đến nơi khỉ ho cò gáy này làm gì.

Giờ chỉ có thể ngóng trông mòn con mắt.

Đúng lúc này, Hoa nương từ trong phòng bếp đi ra, thấy La trại chủ đang ngồi ngẩn người thì hừ mũi.

"Lão già, ông còn không xuống núi mua lương thực thì hôm nay cho ông nhịn cơm luôn đấy."

La trại chủ giật mình nghiêng đầu nhìn bà một cái, từ lúc đám người La Nhất Phong rời đi ông cũng chưa đi cướp bóc ngày nào, giờ trong nhà đã không còn gì.

"Nhưng ta không có bạc, trước kia đều đưa hết cho bà rồi mà."

"Hừ, ông không phải là đầu lĩnh sơn tặc hay sao, ngay cả kĩ năng kiếm cơm cũng không biết?"

La trại chủ: "..."

Nói đúng quá ông không phản bác được!

Thế là dưới ánh mắt như dao cạo của mỹ phụ nhân, La trại chủ đành phải lê thân già xuống núi.

Lại nói đám người La Nhất Phong lần này trở về vô cùng phô trương.

Có Hình trang chủ giàu nứt đố đổ vách "đài thọ", bọn họ đều ngồi trong xe ngựa rộng rãi thoải mái, bên ngoài thì có một đám hộ vệ của Hình phủ và Bình An hầu bảo vệ xung quanh.


Một đường đi thuận buồm xuôi gió cho đến dưới chân núi Ngưu.

Lúc đám người tính toán dừng lại để đi bộ vào trong sơn trại, từ trên một cái cây to vệ đường bỗng nhiên nhảy xuống một hắc y lão nhân.

Chỉ thấy ông ta đứng chắn trước mặt đoàn người ngựa, miệng hô to:

"Đường này là ta mở.." Ngón tay đồng thời chỉa xuống dưới đất.

"Cây này do ta trồng.." Cánh tay lia hai bên xung quanh.


"Nếu muốn đi qua núi, phải để lại tiền nong."

Đám người La Nhất Phong: "..."

Câu cửa miệng này bọn họ đã lâu không nói, giờ nghe thấy cảm giác thực là vi diệu a.

La Tiểu Lục không nhịn được vén màn che lên, hô to một tiếng "Sư phụ!" rồi vội vàng nhảy xuống, chạy đến ôm chầm lấy ông làm nũng.

"Con nhớ người quá!"

La trại chủ: "..."

Cảm giác muốn độn thổ làm sao bây giờ?

Đám La Nhất Phong lúc này cũng nhảy xuống khỏi xe ngựa xa hoa, một đống người bình tĩnh đi tới trước mặt ông hành lễ.

"Sư phụ, chúng con đã về!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.