Raika Nàng Chạy Không Thoát!

Chương 76: 76: Gặp Lại Huyền Kỳ Phu Quân






Chạng vạng mây đen kéo tới giăng bủa bầu trời xám xịt nhóa nhem.

Không khí ngày càng lạnh lẽo, gió thổi ào ào.

Xứ sở linh thiêng huyền bí.

Xứ sở rộng lớn xa lạ.

Hồ nối hồ, rừng lá kim nối rừng lá kim thung lũng toàn hoa và rắn.

Hết hồ con trong xanh như gương soi một vùng đất rộng lớn nữa lại hiện ra.

Núi non trùng điệp u trầm.

Nơi đỉnh núi cao nhất có một tòa lâu đài tọa lạc ở lưng chừng uy nghi tráng lệ.

Khói sương mờ ảo vấn quanh.

Trong lâu đài cổ kính binh lính canh phòng nghiêm ngặt, hộ vệ từng đội nối dài.

Ruồi muỗi cũng đừng mong ve vãn.

Trong căn phòng xa hoa, trên chiếc giường trắng muốt, chăn ấm nệm êm.

Nam tử lãnh diễm vẫn còn say giấc nồng chìm vào cơn mộng mị.

Bờ môi đỏ như máu hết tỉnh rồi mê hết mê rồi lại tỉnh.

Trong cơn mê man cứ gọi tên một người con gái, mà hễ tỉnh lại là lại tìm cách rời chân đi.

Mấy lần té xuống giường, mấy lần bò ra tới cửa đều bị tì nữ hoặc binh lính phát hiện được la toáng lên gọi chủ nhân tới.

Vết thương cũng vì thế mà động rách ra hoài không cách nào lành nổi.

Lo sợ Huyền Kỳ sẽ cạn máu mà chết, thái tử Hoa Xà chỉ đành trói tay chân hắn vào góc giường.

"Raika...!Raika ơi...!nàng đừng đi..."

Huyền Kỳ mê sảng gọi ái nhân trong mộng mị, bờ mi ẩm ướt dòng lệ tuôn rơi.

Hắn khóc cả trong mơ.

Raika chưa từng nhìn thấy Huyền Kỳ khóc bao giờ khoảnh khắc bước vào phòng nhìn thấy nam tử rơi lệ, nàng sửng sốt phiêu lâng.

Trái tim như bị ai hung hăng đâm cho một nhát.

"Phu quân..."

Raika sà tới bên giường, sà vào trong lòng nam tử lãnh diễm, tha thiết gọi chàng, mong chàng mau tỉnh lại.

"Phu quân chàng làm sao thế này, chàng mau tỉnh lại đi phu quân.

Thiếp đến rồi.

Thiếp đến rồi đây.

Thiếp xin lỗi chàng a phu quân hu hu hu..."

Nhìn Huyền Kỳ tiều tụy xác xơ, còn bị cột xích trói tay chân, ổ bụng quấn băng loang thấm máu.

Raika vừa tháo dây trói cho chàng vừa khóc thút thít, trái tim nàng đau đớn lắm.

Có người lay gọi mình, có khí tức quen thuộc kề cận tấc gang.


Úc Huyền Kỳ cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đôi mắt mệt mỏi mở ra nhìn thấy nàng Huyền Kỳ ngơ ngác nước mắt lần nữa tuôn rơi.

Bởi hắn lại tưởng bản thân đang nằm mơ.

Hắn không biết đã mơ thấy nàng bao nhiêu ngàn vạn lần.

Chỉ khác là lần này bên má nàng có một vết xướt, dù cho không phải thật Úc Huyền Kỳ vẫn cảm giác đau lòng.

"Raika...!Raika ơi...!ta chết trong giấc mơ được không, ta xin cứ như thế này mãi được không ta sẽ không chạm vào nàng.

Nàng đừng rời khỏi ta nhé." Huyền Kỳ muốn chạm vào má Raika lại khẽ thu tay về vì mấy lần hắn mà chạm thì nàng đều tan biến mất.

Hiện tại hắn rất sợ, rất sợ.

Raika có ngày nhìn thấy mặt yếu đuối này của Huyền Kỳ.

Nàng hạnh phúc muốn vỡ tim chết thôi.


"Huyền Kỳ phu quân đây không phải mơ thiếp đến rồi, thiếp đến với chàng rồi đây.

Phu quân." Raika sờ vào mặt Huyền Kỳ, vuốt ve gương mặt hắn.

Da thịt ấm nóng đụng chạm Huyền Kỳ chớp mắt kinh hỉ, nàng còn đánh rơi một giọt nước xuống bờ môi hắn thấm mặn ướt át.

Đây không phải mơ.

Đúng là nàng thật rồi, nàng bằng xương bằng thịt.

"Raika, Raika, Raika ơi.

Ta nhớ nàng, ta nhớ nàng." Huyền Kỳ òa lên như một đứa trẻ thình lình kéo Raika xuống hai tay bưng lấy mặt nàng hôn hít khắp chốn.

Này mắt này môi không bỏ sót chỗ nào.

"Ưm...ư..." Raika bất ngờ muốn đẩy Huyền Kỳ ra nhưng không nỡ.

Cuối cùng cả người mềm nhũn vô pháp chống cự.

Huyền Kỳ thọc đầu lưỡi vào sâu bên trong càn quét khuấy đảo, tóm lấy chiếc lưỡi mềm nộn của nàng núc lấy núc để điên cuồng không tiết chế.

Nước bạc chảy tràn cả ra ngoài khóe miệng của nàng.

Raika rên rỉ ngây dại, vòng tay ôm lấy Huyền Kỳ hoàn toàn quên đi tất cả.

Quên Hy đang ở ngoài kia canh phòng, quên binh lính viện trợ có thể ùa tới bất cứ lúc nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.