Nhà Tôi Có Chiếc Chăn Thành Tinh

Chương 25: 25: Tỉnh Lại






Translator: Harn

Chúc Húc cảm giác hình như bản thân đã có một giấc mộng rất dài rất dài.

Trong mơ cậu biết thành chăn của ai đó, nhưng người đó đối xử với cậu rất tốt, không hề sợ hãi cậu coi cậu là yêu quái.

Hai người ở chung với nhau rất vui vẻ, cho đến khi nguy hiểm đột nhiên ập tới, phá tan khoảng yên bình ngắn ngủi.

Bởi vì bảo vệ người đó, nên bản thân cậu đã bị thiêu cháy thành tro....

Lương Tiêu!

Chàng trai sắc mặt trắng bệch nằm trên giường chợt mở bừng mắt.

Cơ thể nằm yên không động đậy suốt gần hai tháng giống như đã rỉ sắt, chậm chạp làm theo mệnh lệnh của đại não.

Chúc Húc rất khó khăn để khởi động cơ thể ngồi dậy, nhìn sang chung quanh, nhận ra đây hình như là phòng ở bệnh viện, hơn nữa còn có chút quen mắt.

Ký ức mất đi lúc trước dần dần ùa vào trong đầu.

Cậu nhớ ra rồi, hình như đây là phòng bệnh của cậu, cậu đã quay trở về cơ thể của mình rồi!

Nhưng thay vì vui vẻ, Chúc Húc chúc đột nhiên nhớ đến, Lương Tiêu đâu rồi? Lương Tiêu được cứu rồi sao? Có bị thương nặng hay không?

Cậu vận sức toàn thân, muốn rời giường.

Nhưng hôn mê gần hai tháng nên cơ thể không thể ngay lập tức hồi phục như lúc trước, không nghe theo sai khiến của não bộ.

Lúc này cửa phòng bệnh bất chợt mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào, thấy Chúc Húc giãy giụa muốn rời giường, người nọ vừa kinh ngạc vừa vui sướng nói: "Cậu Chúc tỉnh rồi! Ôi trời ơi thật là tốt quá! Để tôi đi gọi bác sĩ."

Chúc Húc gọi ông lại: "Xin hỏi bác là?"

"À, tôi là người giúp việc chăm sóc mà anh Lương mời đến cho cậu, hôm nay anh Lương có việc ở công ty, đến tối mới quay về, nên để tôi đến đây để chăm sóc cậu." Nói xong ông chợt nhớ ra điều gì, "Ôi dà coi tôi này vui quá nên quên béng mất, cậu tỉnh lại là chuyện lớn như vậy, nên gọi báo cho anh Lương một tiếng mới phải."

Người giúp việc vừa nói vừa lấy điện thoại ra gọi cho Lương Tiêu, nhưng lại bị Chúc Húc ngăn lại, "Đừng, nếu như anh ấy đang có việc bận thì khoan hẵng làm phiền anh ấy ạ."

"Nhưng mà anh Lương nói nếu như có bất cứ chuyện gì thì đều phải thông báo cho cậu ấy..."

"Cháu đã tỉnh lại rồi, không phải muốn gặp lúc nào cũng gặp được sao." Chúc Húc cười nói.

"Vậy được, tôi đi gọi bác sĩ, cậu Chúc đừng đi đâu cả, đợi bác sĩ kiểm tra xong rồi nói sau." Người giúp việc dặn dò xong thì quay người chạy ra ngoài.

Chúc Húc dựa vào giường, trong lòng đã yên tâm.

Bây giờ Lương Tiêu đã có thể làm việc bình thường, xem ra là đã được cứu kịp thời rồi.

Cậu cúi đầu nhìn cơ thể gầy hẳn một vòng của bản thân, bắt đầu cố gắng khởi động tứ chi cứng ngắc.

Chú giúp việc rất nhanh đã dẫn bác sĩ đến.

Bác sĩ kiểm tra toàn thân cho Chúc Húc.

Tình trạng cơ thể của Chúc Húc đã hồi phục kha khá, vết thương sau gáy cũng đã khỏi hẳn.

Nhưng mà dù sao cũng đã thành người thực vật gần hai tháng, muốn khôi phục lại như ban đầu, chắc chắn phải tập luyện hồi phục một khoảng thời gian mới được.

Sau khi bác sĩ rời đi, chú giúp việc ở lại nói chuyện bầu bạn với Chúc Húc.

Nói được một hồi thì ông chú trở nên xúc động: "Cậu Chúc không biết được đâu, anh Lương đối xử với cậu rất chu đáo.


Sợ cậu tỉnh lại lúc đêm tối không tìm thấy ai, anh ấy không chịu đi sang phòng khác, cứ nhất định phải ở chung một phòng với cậu.

Mấy ngày này toàn là anh ta chăm sóc cậu, còn nhờ tôi dạy cách mát xa, không có việc gì làm thì giúp cậu mát xa cơ thể.

Cho dù là người một nhà đi nữa, thì cũng chưa chắc đã làm được đến thế đâu."

Chúc Húc nghe xong thì mím môi, trong lòng vừa vui vừa buồn.

Khoảng thời gian cậu biến mất, chắc chắn Lương Tiêu đã lo lắng không ít.

"Anh Lương....!vẫn ổn chứ?"

Chú giúp việc nghĩ nghĩ, "Cậu nói vết thương sau đầu của anh Lương đúng không, chắc là cũng không còn trở ngại gì lớn nữa."

Ăn cơm xong, Chúc Húc muốn xuống giường vận động, chú giúp việc bèn đề nghị đưa cậu xuống lầu hít thở không khí.

Nhân duyên của chú cũng khá tốt, không biết đi tìm ai mượn được một chiếc xe lăn, đẩy Chúc Húc đi dạo bên ngoài một buổi chiều.

Lương Tiêu họp ở công ty xong, thì lập tức tức quay về bệnh viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.