Không Ai Thích Chu Tự Thư

Chương 22: 22: Kết Thúc






Văn Bùi Chi tỉnh lại.

Chu Tự Thư hồi lâu không có phản ứng, cậu sửng sốt hồi lâu, cho rằng mình xuất hiện ảo giác, mãi đến khi có sự đụng chạm mềm mại trên mặt, cậu mới phát hiện không phải ảo giác.

Cậu dụi đầu ngón tay vào khóe mắt, lau đi những giọt nước mắt.

"Sau này đừng khóc vì loại người như anh, không đáng đâu."

Văn Bùi Chi nằm quá lâu, cũng rất lâu không nói chuyện, thanh âm khàn khàn cực kỳ, hơn nữa khóe miệng gượng cười, thật sự là rất khó coi.

"Đáng lẽ tôi nên cảm ơn anh vì đã cứu tôi, nhưng là...", Chu Tự Thư cụp mắt xuống, ánh mắt âm trầm, "Có thể coi như không ai nợ ai."

"Không ai nợ ai dùng ở chỗ này không thích hợp.

Tiểu Thư, anh nợ em cái mạng này trả cũng không hết, huống chi anh không chết, còn chưa trả được em."

Cổ nằm trên có chút không thoải mái, Văn Bùi Chi khẽ nhúc nhích, khóe mắt đập vào mắt hắn là một bó hoa trên tủ đầu giường, hoa còn rất mới, trên đó còn có giọt nước, cho thấy sự chăm sóc của người đã mang chúng đến.

"Những bông hoa thật đẹp, Tiểu Thư, cảm ơn em."

Như chợt nhớ ra điều gì, Chu Tự Thư vội vàng đứng dậy, chặn bình hoa lại.


Văn Bùi Chi ngẩn người, nụ cười đông cứng nơi khóe miệng.

Như đã hẹn trước, cả hai đồng thời cúi đầu, im lặng.

Mãi cho đến khi bác sĩ gõ cửa để đi vòng quanh phòng bệnh hàng ngày, tình huống xấu hổ giữa hai người họ mới được phá vỡ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.