Huyết Vũ Vi Phong

Chương 56: Phiên ngoại




Một sớm mai nắng chiếu lung linh, trưởng phòng Jang Chul Oh mang theo nụ cười như nắng ban mai tiến vào Tổ công tố bận rộn.


Cửa phòng Tổ công tố bị trưởng phòng Jang đẩy mạnh, nụ cười sáng lạn thiếu chút nữa làm mù mắt những người đã phấn đấu nơi tuyến đầu gần một tuần nay.


Đường Vũ Tân sửng sốt nhìn nụ cười tỏa nắng của Jang Chul Oh, triệt để ngu người, ú ớ: “Mặt… mặt trời mọc đằng tây rồi, hay là trời giáng hồng thủy?”


Nghe Đường Vũ Tân nói, nụ cười của Jang Chul Oh hơi sượng, quyết định phớt lờ con nhỏ luôn nảy ra những ý nghĩ kỳ quái trong đầu kia, “Hiền Lành” nhìn những thành viên khác trong Tổ công tố, nói: “Báo cho mọi người một tin tốt.”


Đại boss lên tiếng, mọi người dừng việc trong tay, nhìn trưởng phòng Jang, chờ ông tuyên bố tin tức tốt có lẽ sẽ khiến người ta ‘Chấn Động’ này.


“Xét thấy Tổ công tố phá được kì án, cấp trên quyết định cho Tổ công tố được nghỉ phép hai ngày để khích lệ.” Nói xong, Jang Chul Oh bình tĩnh chờ mọi người hoan hô.


“Khi nào?” Hiển nhiên Jang Chul Oh xuất hiện cũng khiến Min Tae Yun chú ý, anh đặt tài liệu về trường học của Mỹ trong tay xuống, đi ra khỏi phòng làm việc hỏi.


“Hôm nay, ngày mai, tiếp đó là hai ngày cuối tuần… đừng có nhìn tôi kiểu đấy.” Jang Chul Oh cười cười lý giải, “Thật ra chúng ta cũng có hai ngày cuối tuần, chẳng qua cứ bị vụ án đeo bám mãi, mọi người không chú ý đến thôi.”


“U ra!” Hồi lâu, Choi Dong Man nhảy dựng lên hoan hô đầu tiên, nếu không có vụ án vậy là được nghỉ bốn ngày, quá sướng…


“Cuối cùng cấp trên cũng thấy được cố gắng của chúng tôi rồi sao?” Yoo Jung In bỏ báo cáo trong tay xuống, mừng rỡ.


“Có phải là âm mưu hay không?” chỉ có Hwang Soon Bum là nhíu mày.


“Cảnh sát Hwang ngài nghĩ nhiều quá đấy…” Đường Vũ Tân đặt chồng hồ sơ vụ án cuối cùng đã photo sắp xếp kỹ lưỡng xong lên bàn, nhìn mọi người nói: “Thế nào, chúng ta đánh lẻ hay là đi nhóm?”


“Ý là sao?” Yoo Jung In hỏi.


“Chẳng mấy khi được nghỉ bốn ngày, chúng ta không đi đâu chơi à?” Đường Vũ Tân đề ra ý kiến có tính xây dựng.


“Đúng đó, ý của công tố Đường là chúng ta cùng đi du lịch hả?” Bạn nhỏ Choi Dong Man hết sức phối hợp theo đường suy nghĩ của Đường Vũ Tân.


“Nghiêm khắc mà nói, chỉ có hai ngày.” Đường Vũ Tân chìa ngón tay ra đếm “Chuẩn bị đồ dùng cho du lịch mất một ngày, chơi hai ngày, về nhà nghỉ thêm một ngày nữa, bốn ngày với chúng ta mà nói thật ra chẳng hề dư dả.”


“Hai ngày… thật ra chung ta không đi quá xa, chẳng lẽ công tố Đường không cảm thấy lần này ra ngoài nên kêu là dạo chơi thì đúng hơn à?”


“Nhưng cảnh sát Hwang không thấy cái từ du lịch này nghe còn có sức hấp dẫn hơn dạo chơi hả?”


“…” Nói thật, không hề…


“Nhưng, nói ra thì không phải chúng ta đã đi du lịch rất nhiều lần rồi sao?” Choi Dong Man nói xong phát hiện mọi người đều nhìn mình với vẻ ngờ vực, đến cả công tố Min ngoại lệ.


“Sao thế?” Bạn nhỏ Choi Dong Man mờ mịt.


“Dong Man, đi khám xét thi thể cũng biến thành một phần cuộc đi chơi của chúng ta từ hồi nào vậy?”


“…”


“Được rồi, vậy là chung ý kiến.” Thấy không ai nói gì thêm, Jang Chul Oh hài lòng gật đầu.


Con mắt nào của ngài nhìn thấy chúng tôi cùng ý kiến hả?! Tôi chỉ đề nghị thôi có được không?! Đường Vũ Tân nhìn Jang Chul Oh sửng sốt.


“Không ai phản đối tức là đồng ý.” Jang Chul Oh hiểu ý Đường Vũ Tân, giải thích.


“Vâng, tôi cũng cảm thấy ý kiến này hay đấy, ru rú trong nhà một mình chi bằng mọi người cùng đi chơi.” Yoo Jung In cười nói.


“OK, tôi nhất trí.” Hwang Soon Bum gật đầu nghiêm chỉnh.


“Rồi, vậy thì đi du lịch. Tôi có đề nghị, toàn bộ Tổ công tố đều nghỉ vậy lần này không cho phép ai vắng mặt. Người nào vắng mặt thì trưởng phòng Jang sai thải!” Đường Vũ Tân hung dữ nhìn chằm chằm mọi người, cuối cùng đặc biệt dừng lại trên mặt Min Tae Yun.


Jang Chul Oh, Min Tae Yun, Hwang Soon Bum, Yoo Jung In, Choi Dong Man: “…”


Thế là, toàn thể Tổ công tố nhất trí giơ tay biểu quyết, thông qua đề nghị của công tố viên Đường Vũ Tân, quyết định vào ngày nghỉ thứ hai tập hợp gần viện kiểm sát, do bạn nhỏ Choi Dong Man làm tài xế, hành trình lên khách sạn trên núi du lịch cứ vậy được quyết định.


Mặc kệ là đi du lịch hay dạo chơi, đi ra ngoài luôn khiến người ta vui vẻ, mọi người hẹn nhau cùng đi siêu thị mua đồ dùng du lịch. Tất nhiên Đường Vũ Tân sẽ tham gia náo nhiệt. Chỉ khổ cho Min Tae Yun và Jang Chul Oh bị Đường Vũ Tân tha xuống nước, đảm nhận việc móc hầu bao.


“Hai người làm ma cà rồng nhiều năm như vậy, tiền dư đầy, ăn cũng không uống cũng không, trừ đi tiền điện nước với đồ dùng cơ bản trong nhà thì chẳng chi tiêu gì hết. Cho nên lần du lịch này chi phí hai người chịu.” Đường Vũ Tân nói thế đấy.


Sau khi Đường Vũ Tân nói câu ấy xong, Min Tae Yun và Jang Chul Oh không tự chủ được nhớ đến số dư ngân hàng của mình sau đó lẳng lặng thở ra. Chưa bao giờ hai người thấy may mắn vì mình là ma cà rồng như lúc này, nếu không lần du lịch này có khả năng giúp hai người phá sản…


Trong siêu thị, một đoàn người đẩy xe lượn qua các gian hàng thực phẩm đủ loại. Thực đơn trong chuyến du ngoạn này vẫn là món nướng, vừa tiện lợi lại thú vị, được mọi người nhất trí lựa chọn. Đường Vũ Tân cũng không ngoại lệ, tuy cô thuần túy là xen vào góp vui là chính…


“Vũ Tân, chọn cái nào được hơn?” Yoo Jung In giơ thịt ba chỉ và ruột bò non trong tay lên không biết lựa cái nào.


“Đương nhiên là thịt ba chỉ rồi! Món ruột bò non này tôi thật sự…” Đường Vũ Tân giật lấy thịt ba chỉ trong tay Yoo Jung In thảy vào xe, sau đó nhìn phần ruột bò non đầy căm ghét.


“Được rồi.” Nhìn vẻ mặt Đường Vũ Tân, Yoo Jung In ngoan ngoãn thả ruột bò trong tay xuống. Kỳ thật cô cảm thấy mùi vị ruột bò non cũng không tệ, mặc dù nếu không chế biến kỹ có lẽ có vị kỳ quái cũng không chừng.


“Nướng thịt sao thiếu thịt bò được chứ!” Choi Dong Man đi đằng trước cầm một vỉ thịt bò nhỏ lên giơ ra khoe với mọi người, kết quả bị Đường Vũ Tân khinh bỉ.


“Dong Man, chọn thịt bò hiệu này mà cậu cầm nhiêu đó cho ai ăn?” Nói xong Đường Vũ Tân lấy hai vỉ lớn thảy vô xe, nói tiếp: “Đằng nào cũng là trưởng phòng Jang và công tố Min mời, thích ăn gì cứ lấy đi.”


Min Tae Yun và Jang Chul Oh đi đằng sau đám người mua sắm điên cuồng nghe xong đổ mồ hôi ròng ròng. Không phải hai người để ý việc tốn bao nhiêu, dù sao như Đường Vũ Tân nói, gần như chẳng có chỗ cho họ xài tới tiền nên tài khoản ngân hàng đã đạt tới con số khủng khiếp. Nhưng khiến bọn họ lấy làm khó hiểu là, Đường Vũ Tân một con ma cà rồng như cô cũng vào hùa với đám người cần ăn uống này làm cái gì?


Đường Vũ Tân hoàn toàn không chú ý đến việc mình đã là nhân vật khác biệt, vẫn hí hửng đề nghị mọi người mua cái này cái kia không biết chán.


“Tôi xem chúng ta còn thiếu gì nào…” Đường Vũ Tân bắt đầu kiểm kê đồ mọi người mua trong xe, phát hiện những thứ cần mua cơ bản đã đủ, dụng cụ nướng nghe nói nhà Dong Man có rồi nên không cần Jang Chul Oh và Min Tae Yun tốn thêm tiền.


“Được rồi đó.” Yoo Jung In liếc sơ qua, cảm thấy đã đủ, không cần mua thêm gì nữa.


“Ừ, kha khá rồi, chúng ta mua thêm ít hành tây với tỏi nữa là đủ.” Đường Vũ Tân đi thẳng tới quầy bốc một ít hành tây và tỏi bỏ vào xe.


“…”


“…”


Ma cà rồng… mua tỏi…


Vì sao Min Tae Yun lại có cảm giác hơi buồn cười một chút nhỉ?


Ra khỏi siêu thị, Tổ công tố trừ Đường Vũ Tân và Yoo Jung In, người nào cũng xách túi lớn túi nhỏ. Tuy cảm thấy không có gì nặng nhưng Min Tae Yun vẫn cảm thán một chút, phụ nữ đúng là sinh vật có sức mua sắm kinh khủng, có lẽ kinh tế xã hội sau này phải dựa vào phụ nữ để phát triển.


“Mọi người muốn ăn kem không?” Yoo Jung In chỉ vào một tiệm Haagen-Dasz cách đó không xa hỏi.


“Tôi khỏi đi.” Min Tae Yun và Jang Chul Oh đồng thanh, sau đó lại mất tự nhiên liếc đối phương.


Choi Dong Man và Hwang Soon Bum tất nhiên không cần nói, bọn họ xưa giờ đưa gì cũng không từ chối.


“Vũ Tân thì sao?” Yoo Jung In hỏi người duy nhất chưa lên tiếng.


“Ăn chứ.” Đường Vũ Tân gật đầu, lại nói: “Tôi muốn ăn vị blackberry ủ rượu.”


“Được.” Yoo Jung In chạy đi mua kem.


“Khoan, tôi đi với cô.” Đường Vũ Tân cũng chạy theo Yoo Jung In.


“Công tố Min à…” Hwang Soon Bum nhìn bóng Đường Vũ Tân, không dám xác định bèn thì thào “Cậu chắc chắn là công tố Đường đã biến thành ma cà rồng rồi chứ…”


“Nếu hôm đó thị giác, thính giác và hệ thống trí nhớ của em, anh Ra với trưởng phòng Jang không có vấn đề thì em nghĩ đại khái em đã biến Vũ Tân thành ma cà rồng thật.”


“…”


“…”


Trên đường đi, cả Tổ công tố ngồi trong xe. Công tố viên Yoo Jung In cầm Haagen-Dasz vị dâu tây trong tay xấu hổ nhìn Đường Vũ Tân đang ỉu xìu.


“Xin lỗi, tôi không ngờ bụng Đường Vũ Tân lại kém như thế.” Yoo Jung In ngồi phía trước, nhìn qua kiếng chiếu hậu thành thật xin lỗi.


“Không có gì, tại tôi yếu quá.” Đường Vũ Tân thở hổn hển, viện cớ: “Cô không cần xin lỗi, lâu quá tôi không ăn kem rồi nên dạ dày phản ứng hơi lớn chút thôi. Công tố Yoo không cần áy náy, huống chi, mùi vị kem rất ngon, cám ơn.”


Yoo Jung In cười cảm kích. Cô mà biết dạ dày Đường Vũ Tân dở như thế thì đánh chết cũng không mời cô ấy ăn kem.


“Em quên thân phận hiện tại của mình rồi hả?” Thấy Yoo Jung In tự trách, Min Tae Yun ngồi bên cạnh Đường Vũ Tân thì thầm hỏi.



“Đời nào.” Đường Vũ Tân uể oải đáp.


“Vậy kem…”


“Xin anh, em không ăn không phải quá khả nghi sao?”


Min Tae Yun hết cách, lườm cô “công tố viên Đường Vũ Tân, chỉ là một cây kem mà thôi, cũng không phải thứ không ăn không được gì đó…”


Nghe xong Đường Vũ Tân đột nhiên ngừng thở dốc, giật mình nhìn Min Tae Yun “Em… em quên mất…”


“…”


“Uổng phí cây kem ngon như thế.” Jang Chul Oh ngồi ở hàng trước nói nhỏ.


“…”


Suôt dọc đường, vì công tố Yoo áy náy và Đường Vũ Tân tử trận, trong xe cực kỳ yên tĩnh. Min Tae Yun không phải người nhiều lời, Jang Chul Oh càng không. Hai kẻ duy nhất có khả năng khơi dậy không khí thì một đang lái xe, một đang ngủ không biết trời trăng gì.


Đường Vũ Tân dựa đầu vào vai Min Tae Yun ngủ một lát, cả người cảm thấy khỏe lên rất nhiều, ngồi dậy nhìn chung quanh buột miệng hỏi Choi Dong Man đang lái xe “Chúng ta còn cách bao xa nữa?”


Choi Dong Man nhìn GPS chỉ đường trên xe, đáp: “Sắp rồi, chắc là tới ngay thôi.”


Lúc này xe đã lên tới lưng chừng núi, từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy sương mù bốc lên mờ mờ.


“Đường càng lúc càng hẹp rồi, Dong Man cậu lái xe cẩn thận một chút.” Yoo Jung In nhìn ra cửa sổ nói.


“Em lái xe chị cứ yên tâm, chưa từng xảy ra chuyện.” Choi Dong Man hùng hồn vỗ ngực mình cam đoan.


“Nghe cậu nói, sao tôi cảm thấy nếu chúng ta gặp chuyện thì càng vinh hạnh hơn thế?” Đường Vũ Tân đã có tinh thần hơn, lẩm bẩm.


Mọi người: “…”


“Em không thể nói dễ nghe chút à?” Min Tae Yun nhíu mày.


“Sợ cái gì.” Đường Vũ Tân nhìn chung quanh, thấy không ai chú ý bèn thì thầm: “Với khả năng của em, anh và trưởng phòng Jang còn sợ xảy ra sự cố à? Nếu thật sự không được, chúng ta có thể biến bọn họ thành ma cà rồng hết, có gì mà sợ.”


“…”


“…”


Cuối cùng xe cũng bình yên tiến vào khách sạn bọn họ mướn phòng trên núi. Choi Dong Man không khoác lác kỹ thuật lái xe của mình, chứng minh cho mọi người thấy, chỉ cần có liên quan tới điện cậu ta đều chơi rất giỏi.


“Không ngờ còn có chỗ như thế này nha.” Đường Vũ Tân xuống xe nhìn khung cảnh chung quanh xong, tán thưởng.


Khách sạn xây giữa lưng chừng núi, kiến trúc màu trắng đặc biệt nổi bật lóa mắt giữa một màu xanh ngút ngàn của núi rừng, mà ánh mặt trời từ trên cao dịu dàng rọi xuống, bổ sung tình cảm bị thiếu cho màu trắng trang nghiêm khiến người ta có cảm giác thân thiết hơn rất nhiều.


“Ừ, đúng là một nơi rất tuyệt.” Yoo Jung In nhìn khách sạn đứng im lìm dưới ánh mặt trời một cách hiền hòa, cô từng ao ước được cùng người mình yêu quý đến nghỉ ngơi ở một nơi như thế này vô số lần… có điều, tuy đến đây không phải người nhà mình nhưng những người này cũng không khác gì gia đình cô.


“Công tố Đường và công tố Yoo đều thích kìa, vậy là em chọn đúng chỗ rồi.” Choi Dong Man đắc ý “Có điều hi vọng ở đây sẽ không xảy ra vụ giết người nào.”


“Này!” Hwang Soon Bum tung chân đá cho Choi Dong Man một đá “Cái đầu chết toi của cậu không thể nghĩ ra được thứ gì hay ho à!”


“Được rồi, chắc mọi người đều mệt rồi, lấy phòng đi đã.” Trưởng phòng Jang Chul Oh phát huy tác dụng lãnh đạo đúng thời điểm, dẫn đầu đoàn người đi vào sảnh chính, đi tới quầy làm thủ tục nhận phòng.


“Nhất định ông ấy thuộc chòm Cự Giải.” Đường Vũ Tân đi đằng sau nhìn bóng dáng Jang Chul Oh, lẩm bẩm.


“…” Jang Chul Oh đi đằng trước tự dưng loạng choạng.


Chuyện phân phòng nguyên bản rất chi là đơn giản, ít nhất là trước khi Đường Vũ Tân tham gia. Nhưng từ sau khi có Đường Vũ Tân, cách thức chia phòng trở nên khá ngoạn mục.


Đường Vũ Tân nhìn Min Tae Yun và Jang Chul Oh cầm chìa khóa chung một phòng nhịn cười thiếu điều nội thương.


“Thật ra chia thế này là hợp lý nhất rồi.” Đường Vũ Tân ráng nhịn cười nói.


“Cô cảm thấy mình có thể không đếm xỉa được hả?” Jang Chul Oh hăm dọa.


“Cái này gọi là bo bo giữ mình…” Rốt cuộc Đường Vũ Tân toét miệng cười: “Phụ nữ chỉ có tôi và công tố Yoo, đương nhiên hai người chúng tôi một phòng rồi. Còn tại sao cảnh sát Hwang đòi ở chung với Choi Dong Man, hai người có thể đi hỏi anh ta mà…”


Theo ý Min Tae Yun, anh và Hwang Soon Bum sẽ ở chung phòng, thật ra mới đầu Hwang Soon Bum cũng nghĩ thế. Nhưng bạn Choi Dong Man không muốn ở chung với cấp trên, cậu thích ở cùng đồng nghiệp ngang chức, như thế đỡ áp lực…


Thế là, dưới sự kiên trì của bạn nhỏ Choi Dong Man, cộng thêm cảnh sát Hwang cố ý sau khi nhận được ám hiệu của Đường Vũ Tân, công tố Min và trưởng phòng Jang bị phân chung một phòng.


Hai vị boss liếc nhau một cái, đều nhìn thấy vẻ không vui trong mắt đối phương. Nói không vui chi bằng nói là khó chịu, dù sao chân tướng sự việc mới phơi bày chưa lâu lắm, làm gì thích nghi nhanh thế được?


Đường Vũ Tân lại hi vọng lợi dụng cơ hội này để giảm bớt khoảng cách giữa hai người một chút, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hai người có thể hòa bình ở chung…


“Hai người không nên so đo như thế.” Đường Vũ Tân lén lút chuồi người lên, kề sát hai người thì thâm “Hay là hai người muốn ở chung với Yoo Jung In?”


Thấy hai gương mặt đen thêm một chút, Đường Vũ Tân cười càng rực rỡ.


“À, đúng rồi.” Quay người định đi vô phòng, Đường Vũ Tân dường như nhớ ra chuyện gì đó bèn quay đầu lại nói với hai boss còn đứng ở hành lang “Hai người cũng ngửi được rồi nhỉ, mùi máu của công tố Yoo không tệ đâu, tôi sẽ tìm thời gian thích hợp nếm thử.”


Nói xong ả lưu manh đen tối nào đó ôm cái bụng đã cười đến rút cơ đi vào phòng của mình và Yoo Jung In.


Một đêm không nói chuyện.


Ngày hôm sau, Tổ công tố sau khi ngủ đủ giấc, tinh thần hăng hái tràn trề đặt chân lên hành trình đi tìm chỗ ăn trưa đẹp nhất.


Đường Vũ Tân không biết Min Tae Yun và Jang Chul Oh ngủ nghê thế nào chứ cô và Yoo Jung In ngủ rất say, còn tinh thần Hwang Soon Bum và Choi Dong Man nhìn cũng không tệ, ít ra có hai người làm điều hòa không khí cho Tổ công tố.


“Rốt cuộc chúng ta nên ăn ngoài trời ở nơi như thế nào đây?” Yoo Jung In trang bị gọn nhẹ ra trận hỏi Đường Vũ Tân chỉ vác có một cái thùng giữ lạnh nhỏ.


“Ít ra cũng phải ở chỗ có non có nước, phong cảnh đẹp.” Đường Vũ Tân nói rất đương nhiên.


“Thế… trước mặt khách sạn không đẹp à?” Bạn nhỏ Choi Dong Man cõng một cái bao lớn trên lưng oán giận.


“Không được, chỗ đó không phong cách.” Đường Vũ Tân nói chắc như đinh đóng cột, lập tức dẹp ngay ảo tưởng nghỉ ngơi của Choi Dong Man.


Một đoàn người tiếp tục đi, nhắm cái chỗ có non có nước chưa biết đằng trước mà đi.


Bất quá, cũng nhờ phúc cố chấp của Đường Vũ Tân, dọc đường đi mọi người chụp được rất nhiều ảnh đẹp. Cả đại boss cũng phá lệ chạy vô chụp ảnh chung. Đến khi chụp ảnh mọi người mới biết cái bao to trên lưng Dong Man là máy ảnh, bên trong chứa máy ảnh ống kính rời Konica, cùng một đống ống kính cần dùng, còn cái túi đựng thứ gì đó đen đen đeo bên hông là cái giá ba chân bằng nhôm hợp kim.


Chẳng trách dọc đường bạn nhỏ Dong Man toàn kêu mệt.


Đến khi nhìn thấy số đồ trên lưng công tố Min, còn có trưởng phòng Jang, bạn nhỏ Dong Man lập tức cảm thấy may mắn. Ít nhất máy ảnh của cậu còn được cầm lên cầm xuống còn trưởng phòng Jang, công tố Min và cảnh sát Hwang phải cõng số đồ đó tới tận mục tiêu, mà cái mục tiêu đó không biết sẽ hiện ra ở chỗ nào…


Lúc bạn Choi Dong Man chụp hình theo yêu cầu của Đường Vũ Tân, chụp sắp đến rụng tay thì điểm đến của bọn họ rốt cuộc cũng hiện ra…


Mà lúc này, mọi người trong Tổ công tố đều đang cảm thán, kỳ thật đi một quãng dài như vậy cũng rất đáng giá.


Không ai nghĩ, trên núi sẽ có chỗ không lớn nhưng đủ thoáng đãng thế này, bên cạnh là thác nước nhỏ đổ thẳng từ trên núi xuống, chung quanh cổ thụ um tùm, những loại hoa nhỏ không biết tên nở đầy trên các bụi cây. Có lẽ vì càng lên cao nên không khí cũng thoáng mát trong lành hơn nhiều, khiến người ta bay bổng tâm thần.


Yoo Jung In hít một hơi thật sâu “Tuyệt quá, cả người đều thả lỏng hẳn.”


“Đi nhiều như vậy không uổng tí nào.” Đường Vũ Tân có chút đắc ý.


“KHông uổng không uống, nếu ăn liền thứ gì đó thì càng không uổng.” Hwang Soon Bum đặt đồ nướng trên lưng xuống, lập tức gác lên.


“Đúng đó, em sắp chết đói rồi.” Choi Dong Man đặt máy ảnh xuống, xoa bả vai đau nhức.


“Hai tên tham ăn…” Tâm tình dễ chịu của Đường Vũ Tân bị phá hủy sạch sẽ, đành đi bẻ cành khô nhóm lửa, đặt một đống đồ ăn lên trên.


“Nè, em lại đây một chút.” Min Tae Yun nhìn động tác của Đường Vũ Tân không nhịn được nhíu mày, cô nhóc này còn muốn ăn? Ăn xong ói tiếp?


“Làm chi?” Đường Vũ Tân bị kéo qua một bên, khó hiểu.


“Em… không định ăn thật đấy chứ?”


“Đương nhiên không rồi, em cũng không muốn ói nữa.” Đường Vũ Tân chột dạ sờ bụng.


“Vậy thì tốt.”



Min Tae Yun thở phào, quay lưng đi tới chỗ mọi người, càng đi càng cảm thấy có gì đó không đúng, sao ánh mắt mọi người đều tập trung phía sau lưng anh? Ngay cả ánh mắt Jang Chul Oh cũng viết mấy chữ ‘Không Thể Tin Nổi’. Min Tae Yun bèn quay đầu nhìn, chỉ thấy cái người vừa vỗ ngực cam đoan với anh sẽ không ăn thứ gì kia đang cầm một túi máu hút ngon lành…


“Công tố Đường… Đường… Đường… Đường…” Hwang Soon Bum cà lăm: “Cô đang uống cái gì…”


Đường Vũ Tân rít mạnh vài hơi sau đó thong thả thở ra, nói: “Máu đó, mọi người muốn uống thử không?”


Nói xong còn đung đưa bịch máu trong tay hết sức khoái trá.


“Cô không nói tôi cũng quên luôn mấy thứ này rồi, cho tôi một bịch to.” Yoo Jung In đi tới, cầm lấy bịch máu Đường Vũ Tân đưa, cắm ống hút vào hút.


Min Tae Yun và Jang Chul Oh nhìn mà muốn rớt tròng mắt ra ngoài. Rốt cuộc chuyện gì thế này?


“Đừng ngẩn ra nữa, tôi mang theo rất nhiều, mỗi người một phần.” Nói xong Đường Vũ Tân móc bịch máu trong thùng giữ lạnh ra phát cho mọi người.


“Đây… là máu à?” Bạn nhỏ Choi Dong Man cầm một bịch e dè hỏi dò.


“Nào nào, nói nhiều quá, uống đi là biết.” Yoo Jung In cắm ống hút vào giùm Dong Man.


Thế là, kể cả Min Tae Yun và Jang Chul Oh đều hút mạnh một hơi, nháy mắt, mặt người nào người nấy đều hết sức thú vị.


Hwang Soon Bum và Choi Dong Man lộ ra vẻ tỉnh ngộ, còn mặt Min Tae Yun và Jang Chul Oh viết mấy chữ thảng thốt, ngờ vực… đây, không phải máu thì là cái gì?!


“Cái này lấy từ chỗ nào thế?” Choi Dong Man nhả ống hút ra, vẻ mặt không thể tin được.


“Còn chỗ nào nữa.” Đường Vũ Tân cũng nhả ống hút, nói: “Câu lạc bộ fan ma cà rồng, tôi uống thử xong thấy vị rất được nên mua nhiều lắm.”


“Đúng là rất được nhưng cũng quá hình tượng hóa rồi, trong này có gì?” Yoo Jung In giơ bịch máu trong tay ra trước ánh sáng, màu đỏ như máu khiến người ta chói mắt.


“Phúc bồn tử, nước nho và mật ong, nghe nói có cả giấm táo nữa? Có điều tôi cũng không dám chắc, đằng nào bản thân phúc bồn tử cũng đã chua lắm rồi.” Đường Vũ Tân giải thích không chắc chắn lắm.


“Chẳng trách, chua chua ngọt ngọt, mệt cho đám người đó nghĩ ra được.” Nói rồi Yoo Jung In lại hút một hơi.


Vẻ mặt Min Tae Yun và Jang Chul Oh hết sức thú vị.


“Vũ Tân à,” Jang Chul Oh nhích lại gần Đường Vũ Tân hỏi nhỏ “Cô cho họ uống gì thế?”


“Đương nhiên là nước giải khát giả máu rồi, không thì là cái gì?” Hiếm khi thấy Đường Vũ Tân có vẻ mặt ‘hỏi gì mà lắm thế’.


“Vậy cô cho chúng tôi uống…” Jang Chul Oh nhìn nhìn bịch máu trong tay mình, chắc là máu không có sai…


“Đương nhiên là máu rồi! Trưởng phòng Jang ông làm sao thế? Không lẽ máu này quá thời hạn bảo quản rồi?” Nói xong Đường Vũ Tân còn đi săm soi hạn sử dụng trên bịch máu.


“Em đánh tráo hả?” Min Tae Yun nghe Đường Vũ Tân trả lời bèn đoán.


“Tất nhiên… nếu không hai ngày tới chúng ta sống kiểu gì?” Đường Vũ Tân đứng giữa hai boss, trợn mắt khinh bỉ IQ của hai người.


“Món này bán đắt không?” Uống xong một bịch, Yoo Jung In chưa hết thèm thuồng chặc lưỡi, ngày hè nóng như thế này uống một bịch lớn nước ướp lạnh, cực kỳ sảng khoái.


“Bán đắt lắm, phúc bồn tử sáng mắt, nho tốt cho động mạch, mật ong làm đẹp da chống lão hóa. Món này được dán mác sản phẩm chăm sóc sức khỏe, chẳng qua là nhằm vào đối tượng khác nhau thì nước trong bịch cũng khác nhau mà thôi… tôi nghĩ chúng ta lên núi chơi vào mùa hè, lại ăn mấy món dầu mỡ như thịt nướng uống cái này là ngon nhất.”


“Vẫn là công tố Đường tỉ mỉ.” Choi Dong Man giơ ngón tay cái lên với Đường Vũ Tân.


“Đừng có khen tôi như thế, tôi sẽ xấu hổ đấy.” Đường Vũ Tân nháy mắt với Choi Dong Man, thẹn thùng cúi đầu.


“…”


“Cô ấy càng lúc càng quá trớn.” Jang Chul Oh lầm bầm.


Min Tae Yun đứng bên cạnh gật đầu với góc độ nhỏ đến nỗi người bên cạnh không thấy được.


“Đúng là cao tay thật…” Hwang Soon Bum uống xong ngụm cuối cùng, trong lòng than thở công tố Đường đúng là lớn mật. Người khác đều cật lực che giấu điểm đặc biệt của mình, chỉ có cô là thích làm những chuyện người bình thường khó mà hình dung nổi, lại không làm người ta nghi ngờ, không biết trong đầu người phụ nữ này chứa cái gì nữa…


“Chúng ta không cần nướng thịt à?” Cuối cùng vẫn là bạn Choi Dong Man kéo mọi người hoàn hồn, chỉ vỉ nướng đã đỏ rực, vẻ mặt muốn khóc.


“Á… thức ăn còn chưa cắt nữa…” Yoo Jung In vội vàng chạy qua, cầm dụng cụ và đồ ăn đặt lên bàn bắt đầu xử lý. Tuy nói thịt thà gì đó căn bản không cần sơ chế nhưng hành tây với tỏi thì phải lột vỏ.


“Để tôi giúp cô.” Đường Vũ Tân đi tới bên cạnh Yoo Jung In, tính nhúng tay vào.


“Không cần đâu, chỉ có ít hành tây với tỏi thôi mà, tôi làm một chút là xong liền.” Yoo Jung In cười vung vẩy con dao trong tay.


“Ờ… vậy tôi hạ nhiệt vỉ nướng xuống một chút, không thì nướng chưa chín đã cháy rồi.” Nói rồi Đường Vũ Tân quay người định đi, ai ngờ mới bước được một bước, sau lưng bay tới mùi thơm nồng nàn khó mà kháng cự được…


“Ái!” Yoo Jung In kêu một tiếng ngắn ngủi, sau đó giơ bàn tay đang cầm hành tây lên, ngón tay đang rỉ máu.


Min Tae Yun và Jang Chul Oh vừa nghe tiếng la là biết không ổn, sau khi thấy thân hình Đường Vũ Tân rõ ràng đờ ra, lập tức rối lên.


Hai người cách chỗ họ quá xa, nếu muốn ngăn cản Đường Vũ Tân lên cơn chỉ có thể dựa vào năng lực ma cà rồng, nhưng rõ ràng cách này không được, như vậy thân phận của họ sẽ bại lộ. Bây giờ hai người chỉ hi vọng, Đường Vũ Tân vừa mới ăn no, bụng không đói… mặc dù, sự thật là, không đói cũng chưa chắc không lên cơn, máu người sống đối với ma cà rồng mới sinh có sức hấp dẫn cực lớn, cứ nhìn Yoon Ji tới giờ vẫn không biết kiềm chế là thấy…


“Sao bất cẩn thế.” Đường Vũ Tân xoay người lại nhìn tay Yoo Jung In còn chảy máu, khẽ nuốt nước miếng, sau đó than thở.


“Hành trơn quá.” Yoo Jung In nói rồi định cho ngón tay vào miệng mút, kết quả bị Đường Vũ Tân giằng lấy.


Sau đó, dưới con mắt đổ dồn của tất cả mọi người, công tố Đường của chúng ta ngậm ngón tay bị thương của công tố Yoo vào miệng…


“Công tố Đường…” Yoo Jung In ngượng ngùng muốn rút tay ra nhưng sức người làm sao bằng sức ma cà rồng được?


Có điều may quá, công tố Đường chỉ ngậm có chút xíu là thả ra rồi móc trong túi ra một miếng urgo băng tay Yoo Jung In lại.


“Phần còn lại để tôi làm cho, công tố Yoo nghỉ ngơi đi.” Đường Vũ Tân hài lòng nhìn kiệt tác của mình.


“Được.” Công tố viên Yoo Jung In mặt đỏ tim đập đi đến tảng đá gần đó ngồi xuống, tới giờ cô còn cảm thấy mặt mình nóng ran.


Thấy Yoo Jung In ngoan ngoãn ngồi xuống nghỉ ngơi, Đường Vũ Tân cầm dao lên đắc ý hát ư ử, xử lý hết nguyên liệu còn lại, trong lòng thì dương dương tự đắc vì màn chọc ghẹo Yoo Jung In vừa rồi. Có điều cảm giác đắc ý này chưa được bao lâu đã bị hai ánh nhìn nóng rực đằng sau lưng đuổi chạy không còn manh giáp.


“Ách… tôi sai rồi…” Đường Vũ Tân cầm tấm thớt lên che hai cái bóng đen ngòm, rụt cổ.


“Đột nhiên tôi cảm thấy biến cô thành ma cà rồng là sai lầm lớn nhất đời này.” Jang Chul Oh nói bằng giọng âm trầm không thể âm trầm hơn được nữa.


“Cực kỳ đồng cảm.” Min Tae Yun phụ họa.


Từ khi Đường Vũ Tân xuất hiện, anh phát hiện bỗng dưng mình và Jang Chul Oh có rất nhiều câu ăn ý.


“Anh xác định có thể để em rời bỏ thế giới này hả?” Đường Vũ Tân cười nhìn Min Tae Yun, giọng điệu có vẻ gây sự.


“…” Min Tae Yun nhìn nụ cười sáng lạn của Đường Vũ Tân, nhớ lại lúc đó suýt chút nữa anh đã mất đi vĩnh viễn người mang lại ánh mắt trời cho mình, lòng theo bản năng thắt lại.


“Lại… bắt đầu lưu manh rồi…” Jang Chul Oh nhìn nụ cười xấu xa của Đường Vũ Tân còn không biết cô đắc ý cái gì sao. Nhìn bộ dạng bị nuốt sống của Min Tae Yun, đại boss Jang nặng nề thở dài, đưa tay vỗ vai Min Tae Yun, nói rất thấm thía: “Công tố viên Min Tae Yun, xem ra, nên bắt đầu chiến thuật bảo vệ chống đánh lén rồi…”


“…”


Cuối cùng, núi thịt kia vào miệng đám người nọ hết. Đường Vũ Tân thoái thác bụng mình chưa khỏe, không thể ăn đồ dầu mỡ nên qua truông. Còn Min Tae Yun và Jang Chul Oh thì viện cớ nói muốn đi tìm thử đặc sản hoa cỏ trong núi, kết quả lạc đường, bỏ lỡ lần nhậu nhẹt này.


Đường Vũ Tân nghe lý do xong, ôm bụng ngửa mặt lên trời cười mất hết hình tượng. Bọn Yoo Jung In cũng ra sức kềm chế khóe miệng để chúng không nhếch lên quá cao. Chọc cho hai boss chỉ biết đen mặt nhìn Đường Vũ Tân cười suýt nữa thì lăn xuống khe suối bên đường, bày ra vẻ mặt hung ác.


Trên đường về, Đường Vũ Tân đề nghị đi đường vòng xa một chút xem có chỗ nào rộng rãi thoáng đãng khiến trước mắt sáng lên hay không.


Thế là Tổ công tố lại trèo đèo lội suối lần nữa, tiếp tục nhắm tới cái nơi phong cảnh đẹp non nước hữu tình chưa biết đó.


Có lần tình cờ vừa rồi nên lần này không ai than thở nhiều lời nữa, tràn trề hi vọng đặt chân lên hành trình tìm mảnh đất hoàn mỹ.


Ăn no uống say xong, dọc đường đi mọi người vừa nói vừa cười. Choi Dong Man và Hwang Soon Bum tất nhiên khỏi cần nói, hai kẻ dở hơi này không đấu võ mồm một phút là ngứa ngáy. Yoo Jung In rất yên lặng, chỉ có Đường Vũ Tân chú ý đến, ánh mắt cô ấy thi thoảng lại vòng quanh trên người cô và Min Tae Yun.


Tò mò quan hệ giữa hai người họ? Hay Yoo Jung In rốt cuộc động lòng với Min Tae Yun rồi?


Đường Vũ Tân cho là vế sau. Tuy nói vì sự xuất hiện của cô mà dây thần kinh tình cảm của Yoo Jung In phát triển chậm đi một chút nhưng dù sao Tổ công tố cũng chỉ có một người đàn ông có thể khiến Yoo Jung In động lòng là Min Tae Yun, cho nên manh nha nảy sinh tình cảm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi?


Nghĩ đến đó, ánh mắt Đường Vũ Tân ảm đạm. Nếu đến lúc Yoo Jung In thật sự thích Min Tae Yun như trong kịch bản, cô phải làm sao đây? Kiên trì? Hay là… bỏ cuộc?


Đường Vũ Tân bị ý nghĩ đột xuất trong đầu làm cho hết hồn ngơ ngẩn. Không không không, đã đi đến nước này rồi, chẳng lẽ cô bỏ qua? Ý nghĩ này khiến Đường Vũ Tân lạnh người, thật sự đáng sợ quá.


Chỉ trong khoảnh khắc ngây người, Đường Vũ Tân không nhận ra mình đã đi trệch đường do mải nghĩ, mà trước mắt lại là khe núi sâu hun hút…


“Vũ Tân!” Tốc độ rơi của Đường Vũ Tân rất nhanh, nhanh đến nỗi Min Tae Yun chỉ kịp gọi tên cô…


Min Tae Yun căng thẳng, chẳng nghĩ ngợi gì liền nhảy theo xuống khe núi…


“Đường Vũ Tân!”


“Công tố Min!”


“Công tố Min!”


Trên đường núi, tiếng hét sau cùng của Yoo Jung In vọng lại từ khe sâu…


“Ui da… sao mình cứ làm ra mấy chuyện trời ơi đất hỡi thế này…” Bên dưới khe, Đường Vũ Tân sờ đùi mình, ngồi dậy, đau tới nhe răng há miệng.


“Anh cũng rất muốn biết…” Min Tae Yun nằm bên cạnh cũng đen mặt, ngồi dậy.


Nhìn sắc mặt khó coi của Min Tae Yun, mặt Đường Vũ Tân lại đỏ lên.


Vừa rồi… vừa rồi lúc Min Tae Yun tung người nhảy xuống đã ôm lấy người Đường Vũ Tân, sau đó hai người lăn từ trên sườn dốc xuống. Tuy rằng lăn lộn nên chẳng cảm thấy đẹp đẽ gì nhưng ôm thì vẫn cứ là ôm…


“Bị gãy chỗ nào ư?” Min Tae Yun thấy Đường Vũ Tân không lên tiếng, tưởng cô bị gãy chỗ nào, khẩn trương nhấc chân cô lên kiểm tra.


“Cho dù có gãy đi nữa, em đoán trong quá trình lăn xuống nó cũng tự liền lại rồi.” Đường Vũ Tân rất phối hợp co duỗi chân, tỏ vẻ mình không sao.


Thấy Đường Vũ Tân còn nói đùa được, Min Tae Yun thở phào. Cô gái này đúng là biết hù dọa người ta, lần nào cũng gây ra nhiều chuyện như thế?


“Anh không sao chứ?” Đường Vũ Tân hoàn hồn lại, ba chân bốn cẳng bật dậy kiểm tra tình hình của Min Tae Yun.


“Không sao.” Min Tae Yun hoạt động tay chân, cảm thấy không có gì đáng ngại.


“Không sao thì tốt rồi. Em thì ngược lại, lúc rơi xuống có cảm giác cổ chân mình bị gãy rồi, thế mà bây giờ chẳng sao hết.” Nói xong Đường Vũ Tân đứng dậy cục cựa cổ chân, nói tiếp: “Thân thể ma cà rồng có công dụng tốt thật.”


Nghe Đường Vũ Tân lầu bầu, Min Tae Yun nhịn không được bật cười. Đúng là người vĩnh viễn không biết nghiêm chỉnh là gì, cũng vì là người như vậy mới có thể tiếp nhận mình là ma cà rồng ngay từ đầu, hơn nữa còn chấp nhận số mệnh giống mình… chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ cho anh yêu thương bảo vệ cô rồi.


“Ui, chúng ta thế này không được!” Vừa mới yên ổn xong, Đường Vũ Tân tự dưng hét ầm lên, làm Min Tae Yun đang chìm đắm trong bầu không khí đẹp đẽ giật nảy người.


“Cái gì không được?” Min Tae Yun nhíu mày thắc mắc.


“Chúng ta rơi từ trên cao xuống sao không có chuyện gì được?!” Đường Vũ Tân chỉ vào thân thể còn nguyên không sứt mẻ gì của mình, cau mày.


“Vậy làm sao đây?” Min Tae Yun cũng cảm thấy phát sầu, vốn dĩ không bị thương là chuyện tốt, sao bây giờ ngược lại biến thành phiền phức rồi?


“Vầy đi!” Đường Vũ Tân cúi đầu mò trên đất nửa ngày, tìm một cục đá nhọn đầu.


Min Tae Yun chỉ cảm thấy mắt hoa lên, cánh tay Đường Vũ Tân đã bị cô rạch một đường dài 3 – 4 tấc…


“Đau đau đau…” Đường Vũ Tân đau đến hít hơi.


“Em lại nổi điên gì thế!!” Min Tae Yun giằng lấy cục đá trong tay cô, ngăn cản hành vi tự hại của bạn điên nào đó.


“Không thể không có tí vết thương nào, ít nhiều gì cũng phải có chút chút.” Đường Vũ Tân vừa nhẫn nại giải thích vừa giật lại cục đá trong tay Min Tae Yun, lại rạch trên bắp chân và cánh tay kia mấy đường.


Lần này, người Đường Vũ Tân xuất hiện thêm vài vết thương, không nhiều nhưng đủ để lập lờ tạo ra thương tích do tai nạn…


“…” Min Tae Yun bị cử chỉ điên khùng của Đường Vũ Tân chọc tức nhíu mày. Tuy nói không có tí thương tích nào không được nhưng nhìn cô ngược đãi mình như thế, Min Tae Yun có cảm giác Đường Vũ Tân không cắt lên người cô mà cắt vào tim anh…


“Xong rồi, hoàn thành!” Đường Vũ Tân cười ngắm nghía kiệt tác của mình, sau đó lại nhìn Min Tae Yun với ánh mắt xấu xa, nhìn tới nỗi Min Tae Yun dựng tóc gáy.


“Em muốn làm gì?!”


“Hì hì…” Đường Vũ Tân cười khì hai tiếng, bổ nhào vào người Min Tae Yun, rạch trên cánh tay Min Tae Yun hai đường, lại còn xé tay áo anh, sau đó bốc một nắm bùn trét lên mặt Min Tae Yun, cuối cùng vỗ tay “Giải quyết xong, kết thúc!”


“…” Min Tae Yun nhìn cánh tay mình không ngừng rỉ máu, lại sờ sờ gương mặt không biết đã bị bôi trét ra cái dạng gì, im lặng hồi lâu cuối cùng rống lên một tiếng long trời lở đất: “Đường Vũ Tân, em đủ chưa!!”


Thôi được, rốt cuộc công tố Min nổi cơn thịnh nộ rồi. Bạn nhỏ Đường Vũ Tân của chúng ta rốt cuộc cũng ngừng lại…


“Tại bất đắc dĩ mà…” Bạn nhỏ Đường Vũ Tân ấm ức giải thích.


“Không chỉ là chuyện này, em phải biết ma cà rồng mất máu cần bổ sung máu thế nào.” Min Tae Yun nghiêm túc nhìn biến hóa của Đường Vũ Tân, phát hiện từ sau khi biến thành ma cà rồng cô gái này chưa từng mất kiểm soát, ngay cả vừa nãy cô hút máu trên ngón tay Yoo Jung In cũng không mất khống chế…


“Em biết chứ, nên bịch máu mới uống hồi nãy coi như uống không rồi.” Đường Vũ Tân rầu rĩ.


“Vũ Tân…” Giọng Min Tae Yun đột nhiên trở nên nghiêm nghị.


“Hả?” Đường Vũ Tân ngẩng đầu nhìn Min Tae Yun.


“Có một vấn đề anh vẫn muốn hỏi em… lúc đầu… sau khi biến thành ma cà rồng vì sao em có thể khống chế ham muốn của mình?” Min Tae Yun rũ mắt xuống, không dám nhìn ánh mắt Đường Vũ Tân, dù sao người đưa cô vào thế giới đầy máu tanh này là anh.


“Em cũng không biết…” Đường Vũ Tân đá đá mấy hòn sỏi dưới chân, chắp tay sau lưng nói “Em cũng không biết vì sao, cổ khát khô, họng nóng rát khó chịu, chân răng cũng ngứa, dường như kêu gào muốn em đi xé cổ người khác vậy. Nhưng kỳ lạ là em lại không khơi dậy nổi ham muốn cắn người.”


“Sao lại nói thế?”


“Máu tươi rất thơm, thơm tới mức em không sao uống được máu đông lạnh. Cổ người nào cũng tỏa ra mùi thơm làm người ta điên cuồng nhưng lạ là, chỗ này của em rất bình tĩnh…” Đường Vũ Tân chỉ vào tim mình, nói tiếp “Bình tĩnh đến mức em có thể bỏ qua thứ khiến em phát cuồng, hình như tâm tư của em không hề để vào việc hút máu. Buổi trưa có ý đùa dai hút máu Yoo Jung In thì có, cũng muốn biết rốt cuộc em có thể khống chế bản thân tới mức nào… mà sự thật chứng minh, cho dù em tiếp xúc với máu người sống gần như vậy, em vẫn có thể kiểm soát được dục vọng của mình.”


“Vì sao sẽ như thế?” Min Tae Yun nhíu mày suy nghĩ toàn bộ quá trình biến hóa của Đường Vũ Tân, phát hiện không có gì đặc biệt, đặc biệt duy nhất là khi còn sống Đường Vũ Tân biết sự tồn tại của ma cà rồng.


“Em không biết, em cũng muốn hút máu, giống như em đòi anh Ra cho máu vậy, cũng nghiện uống, nhưng lại không muốn tấn công người khác… Min Tae Yun, em như vậy có phải rất đặc biệt không?”


“Chắc vậy, anh cũng không rõ. Anh và Jang Chul Oh đã nghiên cứu vấn đề này nhưng đến giờ vẫn không có kết quả.”


“Có hay không có kết quả đều không sao hết, dù sao đây cũng là chuyện tốt đúng không?”


“Có lẽ thế!”


“Úi trời, nghĩ nhiều quá coi chừng biến thành ông lão tóc bạc bây giờ! Chúng ta mà không lên phỏng chừng đám kia dám kêu trực thăng đi tìm lắm, mau đi thôi.”


Min Tae Yun nghe xong gật đầu, anh gần như quên mất bọn họ đang ở dưới khe núi. Chỉ cần ở cạnh Đường Vũ Tân, hoàn cảnh chung quanh liền biến thành điều kiện thứ yếu, toàn bị cô lôi kéo hết sức lực. Xem ra Jang Chul Oh nói không sai, phải bắt đầu chiến thuật phản kích mới được, nhưng anh phản kích được sao?


Min Tae Yun cười lắc đầu, chọn một hướng để đi. Kết quả đi mấy bước thì nghe tiếng Đường Vũ Tân gọi đằng sau.


“Này! Anh cứ đi thế à?” Đường Vũ Tân nhìn Min Tae Yun, ánh mắt có chút thẹn thùng nhưng cương quyết.


Min Tae Yun quay đầu nhìn cô đứng sau lưng anh một cách khó hiểu. Lần đầu tiên thấy Đường Vũ Tân có dáng vẻ e thẹn của một cô gái.


Nhưng Min Tae Yun nhìn cô hồi lâu cũng không thấy ai kia lên tiếng, ngược lại mình bị cô nhìn chằm chằm đến nỗi cúi đầu hơi ngượng.


“Rốt cuộc là chuyện gì?” Cuối cùng Min Tae Yun không nhịn được nữa, hỏi cô.


“Cái đó… cái đó… cõng… cõng em…” Đường Vũ Tân càng nói càng nhỏ.


“Cái gì?” Min Tae Yun nghe không rõ, lại bước lại thêm một bước.


“Em nói, cõng em.” Đường Vũ Tân dứt khoát nhắm mắt lại hét lên.


Kết quả Đường Vũ Tân chờ nửa ngày không có tiếng động nào, he hé mắt ra thì thấy Min Tae Yun đã ngồi xổm xuống, quay lưng về phía cô.


“Lên đi.”


Vậy là, bạn nhỏ Đường Vũ Tân mỉm cười hạnh phúc không thèm khách sáo leo lên lưng Min Tae Yun.


Cảm nhận hơi thở đặc trưng từ người Min Tae Yun phát ra, đột nhiên Đường Vũ Tân cảm thấy yên tâm: Yoo Jung In gì đó chẳng cần nghĩ nữa, mặc kệ tương lai phát triển thế nào cũng được, mình chỉ cần nắm chắc phần ấm áp này là được rồi phải không?


Nghĩ thế, lòng Đường Vũ Tân dâng lên cảm giác hạnh phúc khó nói lên lời, cô chôn mặt mình trên lưng Min Tae Yun, thì thầm: “Min Tae Yun, cám ơn anh.”


“… Ngốc quá.”


Lúc bọn Yoo Jung In bận túi bụi vì chuyện Min Tae Yun và Đường Vũ Tân rớt xuống núi thì, con đường mòn kế bên xuất hiện hai bóng người chồng lên nhau, tà dương còn sót lại kéo dài bóng hai người, rất dài, rất dài, hệt như một bức tranh tuyệt đẹp.


Tên của bức tranh đó là, hạnh phúc!



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.