Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?!

Chương 58: Ngoại truyện




Cô đi đi lại lại trong công viên trước nhà... Tay còn luôn sờ bụng. Lát sau chán rồi, thì liền ngồi xuống ghế chơi.


- Mỹ nữ à! Làm sao lại một mình ở đây vậy?!


- Đúng đó! Có gì kể cho bọn anh nghe đi!


Đột nhiên từ đây có 2 nam nhân, mặt mũi không hiền lành gì tiến đến bắt chuyện với cô.


- Haizzz... Các người ngồi xuống đây đi! Tôi kể cho nghe! - cô vỗ vỗ xuống chỗ trống cạnh mình.


- Hehe... - 2 người kia nhìn nhau cười gian xảo.


- Ây da! Anh ta đi lâu quá! Tôi ở đây đợi anh ta!


- "Anh ta"?


- Phải!


- Vậy...mỹ nữ à! " Anh ta" của cô...rốt cuộc là ai vậy? - một tên choàng tay sang vai cô.


- Là chồng tôi!


- Chồng cô? Ấy! Người đẹp thế này mà lại gả đi rồi à?


- Phải! Anh ta là Hồ Nhất Phàm! Con trai của chủ tịch tập đoàn Lillian!


- Hể?


- Mẹ là bà Nghê Nguyệt Nghi! Bà trùm môi giới!


- Quéc?...


- Anh ta...còn nắm trùm hắc đạo...


- Ôi mẹ ơi!


- Còn tôi...


- Cô em...thế nào?


- Trùm buôn bán vũ khí!




- Ha ha ha! Cô em nói...ai tin đây?


"Lộp cộp lộp cộp"


Lộc Phàm quay trở lại, tay còn cầm thêm mấy chai nước đào.


- Mẹ đàn ông!


- Ô! Tiểu Phàm! Quay về rồi à?


- Họ là ai vậy?


- Bạn mẹ! ( Yoo: Tỉnh vl ~ 😂😂😂)


- Bạn? Các người tính làm gì? - cậu đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn bọn họ, khiến họ bất giác run lên.


- Tính làm gì? Thằng nhóc mày xen vào được sao?


- Cẩn thận đó!


- Sao? Cô em! Thằng nhóc đó kêu em cẩn thận kìa! Haha...


- Không phải!


- Hả?


- Là các người cẩn thận!


- Nực cười!


"Rẹtt", cô chĩa súng vào đầu hắn. Đùa nhau à? Dám cười nhạo con trai ta? Chán sống rồi sao?


- Nhị! Mày còn ngồi đó làm gì? Mau giữ nó lại!


- Ê! - một cây súng khác chĩa vào gáy tên còn lại. Là anh!


- Thế nào? Còn muốn chơi nữa không?


- M...mẹ ơi! Th...tha cho...chúng...chúng tôi đi!



- Đừng đùa vậy chứ! Sao tha được? Người mà mày ức hiếp là vợ tao, con gái Hạ gia! Con dâu Hồ gia! Tha thế nào đây?


- T...tôi thực sự không biết đó là thật!


- Papa! - cậu gọi anh.


- Sao thế con trai?.


- Người đã hứa với con là không "sát sinh"!


- Nhưng mà...


- Quân tử nhất ngôn! Một lời đã định!


- Haizzz... - anh dùng chân đạp vào lưng hắn một cái, cả hai liền lập tức chuồn đi!


- Bà xã! Đợi lâu không?


- Lâu!


"Chụt", anh hôn vào môi cô.


- A hèm! Con chưa 18! - cậu ho khan!


- Tiểu tử thối!


- Haha...


________________________________


- Nè! Con đi đâu vậy tiểu Phàm? - cô nhìn cậu ngạc nhiên.


- Con đi khám phá rừng!


- Khám phá rừng?


- Ưm!


- Mẹ bảo đảm với con, chiều nay con sẽ bị phục kích, còn gặp được một tiểu cô nương xinh đẹp 😁



- Hả?


- Nhanh đi đi! Cẩn thận chút!


________________________________


"Renggg"


- Alô?


- Mẹ à!


- Ồ! Tiểu Phàm đó à?


- Cái này...


- Thế nào?


- Mẹ là truyền nhân của Vanga à?


- Hí hí hí!


- Quả thật chiều nay con bị một đám người phục kích trong rừng! Còn gặp được một cô gái xinh đẹp, mạnh mẽ nữa!


- Mẹ đã bảo mà! Thôi! Con "chăm sóc" người ta tốt một chút! Để mẹ nhanh có cháu bồng!


- Hả? Mẹ...


"Tút tút tút", cô nhảy chân sáo vào phòng anh.


- Nhất Phàm ới! Nhất Phàm à!


- Sao vậy bà xã?


- Chúng ta đi shopping đi! Mua sẵn quần áo đẹp! Con sắp cưới rồi!


- Hả??? Em nói gì?


- Là lá la là la...



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.