Trang chủ
Cuộc Chiến Bản Thảo

Chương 64

Lúc Lan Ninh tỉnh lại, thì cảm thấy trên người hơi nặng.

Cô quay sang nhìn một chút, Ngôn Nho Ngữ đang nằm bên cạnh, tay phải anh khoác qua ngực cô, ôm trọn cô vào trong lòng mình. Anh ôm cô rất chặt, khiến Lan Ninh không thở nổi nữa. Cô thử đẩy anh một cái, tay Ngôn Nho Ngữ vẫn không nhúc nhích.

Dường như anh ngủ rất say, hơi thở đều đều phả bên tai cô từng tiếng, khiến cả vành tai ngứa ngáy.

Lan Ninh mím mím môi, quyết định ngủ tiếp.

Hôm qua lúc hai người chạy đến hội trường hôn lễ thì tiệc cưới đã bắt đầu hơn bốn mươi phút, may là các vị khách mời còn chưa bỏ về, mọi người đều đang rất vui vẻ mà ăn cơm.

MC thấy hai người chạy tới, quả thực là cảm động đến rơi nước mắt. Ngay khi mọi người đang ăn được nửa bữa tiệc, thì khúc nhạc hôn lễ bỗng vang lên, tất cả qua ra nhìn cô dâu chú rể bước trên thảm đỏ đi vào lễ đường.

Cả buổi lễ hôm đó điều Lan Ninh nhớ rõ nhất, chính là câu nói ám chỉ sâu sa của vị MC lúc ấy: “Đám trẻ thời nay, cảm giác về hướng không tốt nhưng cứ thích học đòi người ta làm lãng mạn.”

...

Sau khi kết thúc nghi thức kết hôn, mọi người lại tiếp tục bữa tiệc, còn cô dâu chú rể thì bị người lớn hai nhà lôi qua một bên, tiến hành một cuộc phê bình giảng dạy buồn chán.

Lan Ninh cảm thấy, buổi lễ kết hôn thế này, cũng không phải quá tệ.

Chờ ăn mắng xong, cô đã đói gần chết, vốn định ăn chút gì lót dạ, thì Mười Chín Tai liền đi tới: “Chúng tôi đã giúp hai người chịu nửa trận rồi, trận rượu còn lại thì phải để hai người đi kính thôi.”

Lan Ninh còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị nhét một bình rượu và ly rượu vào tay. Mười Chín Tai thân thiết thì thầm nói với hai người trong bình đó chỉ toàn là nước trắng, nhưng bây giờ Ngôn Nho Ngữ lại quan tâm đến chuyện khác: “Chúng tôi đến muộn, cậu giải thích với khách mời thế nào vậy?”

Mười Chín Tai nói: “Ờ thì tôi nói với bọn họ là lúc đi đón cô dâu thì chú rể đi lạc, mọi người nghe xong đều thông cảm cả.”

Ngôn Nho Ngữ: “...”

Lan Ninh nghĩ tới đây, không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Em cười gì vậy?” Giọng nói tràn ngập điệu ngái ngủ của Ngôn Nho Ngữ bỗng truyền đến bên tai cô, thực quyến rũ chết người mà.

Giọng Ngôn Nho Ngữ quả thực rất quyến rũ, tối hôm qua cô đã cảm nhận được điều đó rất sâu sắc.

Cô quay đầu sang, đối mặt với đôi mắt đang díp vào kia. Ánh mắt lười biếng mông lung kia lại kích thích dây thần kinh nào đó trong não cô.

Tay phải Ngôn Nho Ngữ ôm chặt hơn, kéo cô lại gần anh: “Vừa nãy tại sao em cười, hả?”

Khi anh nói thì gần như môi anh cứ cọ cọ qua má cô mấy lượt, Lan Ninh cảm giác mặt mình sắp bị thiêu cháy vậy.

Ngôn Nho Ngữ nhìn gương mặt nhanh chóng đỏ rực kia của cô, thì khóe miệng khẽ cong lên mỉm cười, hôn chụt lên má cô một cái.

Hiện giờ Lan Ninh đang rất lúng túng, tuy rằng tối hôm qua hai người đã làm chuyện thân mật nhất giữa con người với nhau, nhưng giờ đang là ban ngày, đầu óc cô cũng không mơ màng như đêm qua nữa mà vô cùng tỉnh táo.

“Anh...” Cô vừa mới mở miệng, muốn đẩy tay Ngôn Nho Ngữ ra khỏi người mình, đối phương đã bất ngờ nhào tới đẩy cô nằm dưới thân mình, hôn lên môi cô mấy cai.

Lan Ninh vùng vẫy một lúc, vất vả lắm mới thoát khỏi nụ hôn của anh, cô vừa tức giận vừa xấu hổ lườm anh: “Ban ngày ban mặt tự dưng anh phát điên làm gì!”

Ngôn Nho Ngữ cười cười nói: “Vừa nhìn thấy em, anh đã muốn phát điên rồi cần gì biết ngày hay đêm.”

Lan Ninh: “............”

Quả nhiên đàn ông chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới! Bọn họ vốn không có lý trí! ‘Y quan cầm thú’ [1] cụm từ này không hề điêu toa chút nào... Huống chi giờ anh còn không hề mặc quần áo!

[1] Kiểu như ăn mặc sang trọng nhưng lại là người đểu giả ~ sói đội lốt cừu

Trong lòng Lan Ninh đang có một màn gào thét dữ dội, nói về sức lực cô không thể bằng Ngôn Nho Ngữ, huống chi cô bị anh dằn vặt cả đêm qua, bây giờ vốn không còn chút sức lực nào.

Ngôn Nho Ngữ nhìn cô chăm chú, trong mắt có chút khát khao cháy bỏng: “Đêm qua anh rất cẩn thận mà, hơn nữa chúng ta chỉ mới làm một lần, chắc là không sao em nhỉ?”

Lan Ninh: “......”

Ngôn Nho Ngữ mặt mày rạng rỡ hẳn lên, dường như còn cố ra vẻ quyến rũ cô: “Em muốn nghe anh hát ‘Uy phong đường đường’ phải không?”

“Em...”

Mới nói được một chữ, Ngôn Nho Ngữ đã chặn miệng cô ngay.

Lúc vừa bắt đầu kể cả thể xác và tinh thần Lan Ninh đều cự tuyệt anh, nhưng bị trêu chọc mới mấy phút, đã hoàn toàn bại trận. Dáng người Ngôn Nho Ngữ rất tuyệt, mỗi lần cô ôm anh, nằm trong lòng anh, luôn có cảm giác an toàn vô cùng đặc biệt.

“Thầy à, anh làm chuyện đó thuần thục thế này chẳng giống xử nam gì cả...” Sau một hồi thân mật qua đi, Lan Ninh thở hổn hển mà nói.

Ngôn Nho Ngữ đưa mắt nhìn cô một cái, nhướn mày cảnh cáo: “Sau này nếu em gọi anh một câu thầy, anh sẽ hát ‘Uy phong đường đường’ cho em nghe một lần.”

Lan Ninh: “...”

Dù sao cũng không biết ai mới là người hát chứ!

Tuy rằng lăn qua lộn lại một ngày, nhưng may là đang trong kỳ nghỉ lễ quốc khách nên cô không cần đi làm, cũng có nghĩa là cả hai có thể nằm trên giường cả ngày.

Ngôn Nho Ngữ xuống bếp làm bữa sáng, Lan Ninh liền nằm trên giường tiếp tục nghỉ ngơi. Cô cầm di động để ngay đầu giường, lên mạng mua cho Ngôn Nho Ngữ một chiếc áo T-shirt có in dòng chữ “Uy phong đường đường”.

Ngay hôm sau chiếc áo T-shirt được gửi tới, sau khi Lan Ninh nhận được đồ chuyển phát, thì không thể chờ đợi được nữa mà đưa ngay cho Ngôn Nho Ngữ: “Đây, Uy phong đường đường anh thích nhất đây, mau mặc vào đi.”

Ngôn Nho Ngữ: “...”

Không hiểu xưởng may đó nghĩ gì mà sản xuất ra loại áo này.

Anh đứng trong phòng khách, cởi từng nút áo sơ mi trên người, rồi lấy chiếc áo trong tay Lan Ninh mặc vào, nhìn cô cười rực rỡ: “Có đẹp không?”

Lan Ninh: “...”

Cô liếm môi dưới hơi khô, gật gù khen anh nói: “Rất hợp với khí chất của anh.”

Ngôn Nho Ngữ chỉ cười không nói, Lan Ninh lại có chút hưng phấn nói: “Chúng ta xuống nhà đi siêu thị thôi, tuần sau không phải là tuần trăng mật sao, đi một vòng xem có phải mua thêm gì không.”

“Có gì cần mua sao em? Giờ siêu thị còn làm cả visa hay hộ chiếu giúp chúng ta nữa à?”

“... Vậy anh không muốn đi sao?”

Ngôn Nho Ngữ kéo tay cô xuống lầu.

Nếu đã đi siêu thị, Ngôn Nho Ngữ quyết định tới thẳng Trung tâm Ánh Sao. Lan Ninh ngồi ở vị trí ghế lái phụ, cười đến không ngậm được mồm: “Anh dũng cảm thật đấy, dám mặc chiếc áo này tới hẳn Trung tâm Ánh Sao.”

Cô chỉ định kéo anh xuống siêu thị nhỏ ngay dưới nhà, nhưng không ngờ anh lại phóng khoáng đến thế.

Ngôn Nho Ngữ liếc cô một cái ranh ma nói: “Siêu thị dưới nhà có rất nhiều người trong chung cư biết mặt anh, nhưng tới Trung tâm Ánh Sao thì chẳng ai quen anh cả.”

Lan Ninh: “...”

Vẫn là anh biết nhìn xa trông rộng.

Sau khi tới Trung tâm Ánh Sao, Lan Ninh đi dạo một vòng quanh những cửa hàng bánh ngọt trước. Ngôn Nho Ngữ đương nhiên không nghi ngờ gì, thực tế là mỗi lần anh đến đây cũng thường tới nơi này ăn trước.

Chỉ có điều cửa tiệm bánh Đường Tâm Mật Ý ngày thường đến cũng đã phải xếp hàng, huống chi hôm nay lại là ngày nghỉ lễ, người đến người đi đông như trẩy hội.

Lan Ninh đứng xếp hàng một lúc, có chút bận tâm mà hỏi anh: “Nhỡ đâu đến lượt chúng ta lại hết bánh thì sao anh?”

Vẻ mặt Ngôn Nho Ngữ cũng trở nên nghiêm trọng: “Ừm, vậy lần sau chúng ta nên đến sớm hơn mới phải.”

“Aaa, em hâm mộ bà xã của Úc tổng ghê ấy, lúc nào thích là có bánh ăn ngay.”

Ngôn Nho Ngữ nhìn cô nói: “Chẳng lẽ em không biết bà xã của Úc Tổng mới là thợ làm bánh sao? Khi nào cô ấy muốn ăn thì có thể tự làm, thế mới nói anh rất hâm mộ Úc tổng đấy.”

Lan Ninh: “...”

Giả sử Úc tổng không cưới bã xã là thợ làm bánh thì cũng không buồn đến mức không có cái ăn đâu!

Hai người vừa xếp hàng được một lúc, một giọng nam xa lạ đột nhiên gào lên bên tai: “A, anh ấy là thầy Hạnh Tâm kìa!”

Trong lòng Lan Ninh luống cuống, xong rồi, cô quên mất anh là người đã lên TV! Trong số khán giả cả nước cũng có vài người có mắt nhưng không nhìn Mạc Trăn mà lại để ý đến anh!

Ngôn Nho Ngữ hơi cúi đầu, đàng hoàng trịnh trọng mà phủ nhận nói: “Cậu nhận nhầm người rồi, tôi không quen ai là thầy Hạnh Tâm cả.”

“Không đâu, anh ấy chính là thầy Hạnh Tâm mà!” Chàng trai kia lôi di động từ trong túi quần jean ra, mở khóa màn hình, “Màn hình chính của tôi có để ảnh thầy, nên tôi không thể nhìn nhầm được!”

...

Lan Ninh nhìn qua màn hình di động của cậu ta, màn hình chính quả nhiên là bức ảnh chụp thầy Hạnh Tâm hôm phỏng vấn họp báo phim ‘Diễn Viên’, quả nhiên là rất đẹp trai mà.

...Không ngờ, cũng có một ngày thầy trở thành hình nền điện thoại của người khác.

Ngôn Nho Ngữ kéo tay cô, rời khỏi hàng ngũ những người đang đợi mua bánh: “Hôm khác chúng ta quay lại mua đi.”

“Ừ...” Cô nhanh chóng theo chân Ngôn Nho Ngữ rời khỏi tiệm bánh ngọt, sau đó cô đi tìm xung quanh một vòng Trung tâm Ánh Sao, “Nếu không anh mua một cái khẩu trang đeo tạm đi.”

Ngôn Nho Ngữ: “...”

Thế mới nói ngày đó anh kiên quyết muốn đeo khẩu trang đi họp báo, ai là người phản đối anh kịch liệt chứ?

Lan Ninh thật sự đã ra quầy tạp hóa mua cho anh một chiếc khẩu trang, sau khi Ngôn Nho Ngữ đeo lên, Lan Ninh cười đến gãy cả eo: “Mặc cái áo này phối thêm cái khẩu trang, nhìn anh thực sự rất tuyệt, ha ha ha ha ha ha.”

Quả thực chính là biến thái chính gốc mà, ha ha ha ha.

Ngôn Nho Ngữ: “...”

Bọn họ mua một đống nguyên liệu nấu ăn và đồ ăn vặt, qua cửa với ánh mắt quái dị của cô thu ngân, mà vội vã thanh toán xong tiền hàng rồi rời đi.

Buổi tối, Ngôn Nho Ngữ tắm rửa trong phòng tắm, còn Lan Ninh ngồi trước máy tính lướt weibo. Cô không ngờ, cái tên thầy Hạnh Tâm lại lên top một lần nữa.

“Tình cờ gặp thầy Hạnh Tâm tại tiệm bánh Đường Tâm Mật Ý! Nhìn trang phục thầy là có thể thấy, cuộc sống sau kết hôn của thầy quả nhiên phơi phới hạnh phúc 233333 [hình ảnh]”

Lan Ninh: “...”

Cô click vào xem chi tiết status này, mới thấy lượt share đã lên tới hơn mười nghìn lượt...

Đáng sợ quá. 

Ghê tởm nhất chính là, cô còn nhìn thấy một người nổi tiếng khác vừa thêm dầu vào lửa.

Mười Chín Tai V: Ha ha ha ha ha chắc là bị cảm # rốt cục cậu ta cũng hải hát Uy phong đường đường cho người khác nghe rồi #

Sau đó Mộc Bạch lại share status của anh ta: “Cậu ta đang ghen ghét hay đau lòng cho CP →_→ “

Sau đó nữa, Vân Khinh đại sư cũng chen một chân vào câu chuyện: “Trong nhóm chát khóc lóc cầu xin anh ta thì anh ta nhất quyết không hát, giờ trước mặt bà xã thì hát không biết trời đất đâu nữa [mỉm cười] @Súp Lơ, tui có thể xin bản mp3 không?”

Lan Ninh: “...”

Trong giới văn học ai ai cũng đều như vậy... thì Đại Thanh cũng sẽ sớm biến chất mất thôi!!!

Khi cô còn đang rút kinh nghiệm xương máu, thì Ngôn Nho Ngữ đã tắm xong ra khỏi nhà tắm. Trên người anh chỉ che một chiếc khăn lông mỏng, anh tới cạnh Lan Ninh hỏi: “Em đang đọc gì đấy?”

Lan Ninh đẩy màn hình laptop sang cho anh đọc: “Thầy à, anh kết bạn với toàn người xấu thôi.”

Ngôn Nho Ngữ nhanh chóng quét mắt nhìn qua màn hình, rồi gập laptop xuống: “Khuya rồi, chúng ta đi ngủ thôi.”

Bây giờ Lan Ninh cứ nghe thấy hai chữ đi ngủ thì bắt đầu bật chế độ đề phòng, tên này ban ngày ban mặt còn dám làm loạn, nói chi là đến tối thế này!

Cô đáp một tiếng, rồi nhanh chóng bò lên giường, kéo chăn che kín người mình.

Ngôn Nho Ngữ theo cô lên giường, đưa tay xoa xoa mái tóc đen của cô, khiến cả người Lan Ninh run lên: “Ngủ thì ngủ đi, anh táy máy tay chân làm gì!”

Ngôn Nho Ngữ suy nghĩ một chút rồi hỏi cô: “Vậy chúng ta nói chuyện gì đó được không?”

... Nghĩ bằng đầu ngón chân cô cũng biết anh muốn nói chuyện gì!

Lan Ninh sống chết giữ chặt chiếc chăn trên người: “Có phải anh làm chuyện đó nhiều quá rồi không?”

Ngôn Nho Ngữ nói: “Đâu có, chúng ta đều là nam nữ trưởng thành hết rồi, sau khi được bỏ lệnh cấm dĩ nhiên là phải mãnh liệt, em cũng nên hiểu chứ.”

Lan Ninh: “...”

Cô sẽ không nhận mình hiểu đâu.

Nhưng cô còn chưa kịp nói gì, Ngôn Nho Ngữ đã nhào tới đè cô dưới thân mình….

Quãng đời còn lại, cả hai phải hát ‘Uy phong đường đường’ nhiều vào đấy nhé ^_^

HẾT

Truyện convert hay : Võ Hiệp Thế Giới Hiệp Khách Hành