Có Lẽ Anh Chưa Từng Yêu Em, Phải Không?

Chương 26: 26: Phát Bệnh




" Người phụ nữ dám cả gan khinh thường thiếu gia nhà họ Cố chúng ta thì nên nhận trừng trị thích đáng, cậu thấy có đúng không, cậu chủ của tôi?"

Từng câu châm chọc cứa vào tâm trí Cố Bắc Doanh đẩy hắn rơi vào trầm mặc một hồi lâu, đợi đến khi hoàn toàn trấn tĩnh lại, đầu dây bên kia đã im bặt, quản gia Lý cúp máy, loa điện thoại cũng chỉ còn truyền tới tiếng tút thật dài.

Đèn đường hắt vào cửa kính xe, in lên khuôn mặt không chút huyết sắc của hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm túi thuốc cứ thế dại ra giống như không còn tiêu cự nữa.


Một khắc ấy, Cố Bắc Doanh ngoại trừ mơ mơ hồ hồ đợi chờ thời gian yên lặng trôi, cái gì hắn cũng không làm cả.


Không rõ thời gian đã qua bao lâu, không rõ đêm dài đằng đẵng này tới lúc nào mới kết thúc....Chỉ biết khi lái xe về được đến nhà, kiệt sức nằm xuống ghế sofa đối diện với màn đêm dày đặc bủa vây lấy tâm can lẫn thể xác hắn, đồng hồ đã điểm một giờ sáng rồi.

Cố Bắc Doanh bây giờ mới lờ mờ nhận ra chỉ vì một cuộc điện thoại hết sức vô nghĩa, một vài câu nói khiêu khích từ phía người phụ nữ đáng lẽ không có tư cách gì để ảnh hưởng tới tâm trạng của hắn này...Hắn lại bần thần đến tận nửa đêm.


Bà ta nói gì?

Bà ta nói cuộc giao dịch của Tống Tuyên Nhung và Thẩm Thiên Sơ đã kết thúc , đến lúc Cố gia của bọn họ , hay nói đúng hơn là Cố gia trong lòng bàn tay người phụ nữ mang danh phận phu nhân cao quý nhà họ Cố kia phải thu lại những gì vốn thuộc về bọn họ...Mà nguyên nhân do đâu, hắn dùng đầu ngón chân cũng có thể suy nghĩ được.

Nếu không phải bởi vì hôn nhân của hai người đã kết thúc kể từ khi chữ ký của Thẩm Thiên Sơ nằm trên tờ đơn ly hôn , từ khi Thẩm Thiên Sơ gọi điện cho hắn, nói với hắn cô chấp nhận buông tay hắn rồi...Thì có thể là gì đây?

Cố Bắc Doanh chôn mặt vào lòng bàn tay, hắn không biết đằng sau cuộc sống hôn nhân nhạt nhẽo vô vị của họ còn có loại giao dịch bí mật.


Ban đầu hắn vốn tưởng Thẩm Thiên Sơ là bên phía Tống Tuyên Nhung, cô nghe những lời mật ngọt từ cửa miệng bà ta, mục đích cô đến với hắn chỉ đơn thuần là ham muốn thứ vật chất và thân phận thiếu phu nhân rẻ tiền, mong cầu loại phù phiếm xa hoa đó có thể phần nào vớt vát chút danh dự khi tập đoàn Thẩm thị đã đi tới bước đường tán gia bại sản...

Đáng tiếc, bên cạnh nhau hơn bốn năm dài đằng đẵng dưới danh nghĩa hôn nhân không tình yêu, mỗi ngày hắn đối diện với cảm giác đã kết hôn cùng loại phụ nữ hắn căm ghét nhất trên đời, mỗi đêm cô một mình chống chọi với đơn độc và chơi vơi....Sau khi hoàn toàn chấm dứt quan hệ, mang tình cảm nhạt nhòa của họ đi chôn sâu dưới tầng tầng lớp lớp đất sỏi khô cứng cằn cỗi...Cố Bắc Doanh mới bất chợt phát hóa ra sự thật căn bản không phải như thế, hóa ra Thẩm Thiên Sơ vẫn cần một số tiền lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng mục đích cô đến bên cạnh hắn là vì tính mạng của anh trai...

Có người đem ánh sáng chữa lành trái tim tới cho Thẩm Thiên Sơ vào khoảnh khắc cô tuyệt vọng nhất trên đời, có người dùng nó làm con dao kề vào cổ, nói với cô ngoại trừ con đường này ra thì cô không còn bất kì lựa chọn nào cả, có người bức cô trở thành kẻ chen vào cuộc đời tĩnh lặng của người đàn ông cô từng yêu, khiến người nọ không còn hạnh phúc , cũng không thể hạnh phúc được nữa....Người đó không phải Tống Tuyên Nhung thì có thể là ai?

Hóa ra ngay từ đầu Tống Tuyên Nhung đã muốn dùng cái dằm trong tim Cố Bắc Doanh để khơi dậy nổi hận che mờ tâm trí hắn...

Hóa ra, bọn họ chỉ là một màn kịch mua vui trước mặt bà ta mà thôi...

Cố Bắc Doanh áp tay lên lồng ngực mình, cố gắng ra sao cũng không nhịn được xúc cảm bức bối đến tột cùng đang thiêu đốt tâm trí, cuối cùng hắn siết chặt lòng bàn tay lại thành quyền, ngón tay ghim vào da thịt cứ thế đấm mạnh lên mặt bàn, đấm đến mức rỉ ra máu tươi.

Cứ thế...Đợi cho tới khi màn hình điện thoại sáng lên, bên trên hiển thị một dòng tin nhắn quen thuộc thì Cố Bắc Doanh mới dần dần bình tĩnh trở lại, hắn vươn bàn tay run rẩy ra cầm lấy nó, tin nhắn chẳng màng đến, không suy nghĩ nhiều liền ấn gọi cho số máy kia...

" Tin nhắn của tôi, cậu cũng không thèm đọc.




Sao thế ? Đêm rồi còn không mau ngủ đi?"

" Tôi...Không ngủ ".

" Hiện giờ tôi đang dự hội thảo ở Ba Lan, không có thời gian nói chuyện phiếm với cậu đâu...Nếu không có việc gấp tôi cúp máy đây".

" Là...Bệnh cũ .Tôi không có cách nào áp chế được...Tôi..."

" Sao lại thành ra nông nỗi đó???"

Hắn ấp úng không trả lời được câu hỏi của cô.


Người phụ nữ ở đầu dây bên kia như không tin vào những gì mình nghe được, cô lặng im một hồi mới bất chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng, cẩn thận dặn dò hắn, lời nói ra cũng đã gấp đến mức lúng túng.

" Đừng để kết quả trị liệu của tôi với cậu thành công cốc, bình tĩnh lại một chút.



Phải bình tĩnh lại.


Có nhớ túi thuốc ở nhà cậu không? Vẫn còn chứ? Được rồi...Hôm trước tôi nhìn thấy một vỉ thuốc an thần gây ngủ liều cao...Là vỉ thuốc đã bị uống sắp hết ấy.


Sau khi bình tĩnh lại cậu uống một viên đi, chỉ một viên thôi.


Ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ ổn"..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.