tóm tắt nội dung truyện Chậm Rãi Mê Hoặc - Lục Chi Nam
Thể loại: đô thị, mối tình đầu, nữ chính có bệnh tâm lý, từng bước chữa lành,
Happy EndingNam chính: Thẩm Phong, xuất thân trong gia đình quân đội, giám đốc
công ty đầu tư mạo hiểmNữ chính: Doãn Tang, cô gái mồ côi người dân tộc Miêu,
nhà văn, chủ một xưởng thêu thủ công- --------------Năm 14 tuổi, Doãn Tang được
ông nội Thẩm đem về Bắc Kinh từ làng của người Miêu, nhận cô là cháu gái, nuôi
cô ăn học.Cũng năm 14 tuổi, Doãn Tang bắt đầu yêu Thẩm Phong. Anh chính là mặt
trời rực rỡ chiếu sáng những tháng ngày ảm đạm của thiếu nữ người Miêu đang lạc
lõng ở nơi phố thị.Thẩm Phong năm 19 tuổi không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng
anh không thể cũng không bao giờ yêu một thiếu nữ như Doãn Tang, không phải vì
anh câu nệ xuất thân, nhưng là vì trong mắt anh, Doãn Tang còn quá nhỏ, cũng quá
tuỳ hứng để hiểu được tình yêu nghiêm túc là như thế nào.Cuối cùng, Doãn Tang và
Thẩm Phong vẫn bị số phận cột chặt bằng một tờ giấy kết hôn, mà với Doãn Tang,
đây là kết quả của một quá trình ủ mưu và đánh cược đầy may rủi.Thế nhưng Doãn
Tang không ngờ, bên trong sự tỉnh táo của Thẩm Phong lại là tình cảm sâu đến mức
không ai ngờ tới, nó bị che giấu dưới lớp vỏ bình tĩnh. Thẩm Phong đi từ sự chán
ghét khi bị một đứa con gái người Miêu gầy gò suy dinh dưỡng chen ngang vào cuộc
sống bằng phẳng, cho đến sự sợ hãi khi nhận ra mình vô thức chăm sóc cho người
con gái ấy, cuối cùng là sự đầu hàng khi đối diện với tình cảm của chính mình.Cả
câu chuyện là quá trình cả hai dần lấy lại sự cân bằng cho cuộc hôn nhân của
chính mình. Thẩm Phong dành tất cả sự kiên nhẫn để bao dung và che chở cho Doãn
Tang, cũng dành tất cả sự chân thành để chữa lành những tổn thương tâm lý mà cô
đã một mình chịu đựng.“Tang Tang, không cần biết trước đây giữa chúng ta là do
định mệnh hay do hiểu lầm, con đường anh và em đã đi qua quả thật rất dài, cũng
rất long đong. Trên đoạn đường này, em không dễ chịu, anh cũng chẳng vui vẻ.
Nhưng cũng do anh, anh không đủ thông minh để nhận ra tình cảm anh dành cho em,
coi như anh gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu. Cho đến khi anh nhận ra, thì giữa
chúng ta đã có quá nhiều khúc mắc. Có lẽ anh hơi vội vàng, muốn nhanh chóng tháo
gỡ những khúc mắc này trong thời gian quá ngắn, bây giờ anh sẽ bình tâm suy nghĩ
lại phương thức giải quyết chúng.”“Doãn Tang, trong hai người nhất định phải có
một người chịu cúi đầu. Anh cao hơn em, nếu anh không cúi đầu thì còn phải chờ
em nhón chân đến khi nào?”.