Ăn Miếng Trả Miếng

Chương 42: Chương 42






Bên phía Cố Duệ Thành và Tử Ngôn thì cực nhọc hơn một chút, dù được Cố Thiên Hành giúp đỡ nhưng đoạn đường từ cổng vào nhà lại xa xôi và khổ cực hơn bình thường.

Anh chính xác là đang ở trạng thái "bất tỉnh" mất rồi, mọi trọng lực đều đổ dồn lên người Tử Ngôn.

Đặt được anh lên giường thật sự là cả một quá trình, chính điều đó khiến cậu bắt đầu xem xét lại số lượng cồn mỗi lần anh có thể uống, để không rơi vào tình huống như thế này nữa.

Cố Thiên Hành cũng không tiện ở lâu, nên nói vài câu với Tử Ngôn rồi chuồn lẹ.

Hiện tại là phải động phòng đấy có biết không? Mà ông anh như cá chết của cậu vẫn nằm yên thin thít ở đó, đúng là không làm ăn được gì nữa.

Dù sao cũng phải trả lại không gian cho vợ chồng son người ta mà.

Bước ra ngoài, Cố Thiên Hành bất giác quay lại nhìn căn nhà có hai người bên trong kia.

Ai lại nghĩ chuyện có thể phát triển như vậy cơ chứ!

Rõ ràng người biết Tử Ngôn trước là cậu, không ngờ bây giờ sư phụ đã trở thành chị dâu mất rồi.

Anh trai băng sơn ngàn năm khó tan của cậu lại bị một chiêu chí mạng, tiếng sét ái tình mà rơi vào hố sâu không đáy.

Đúng là trên đời cái quái gì cũng có thể xảy ra mà.

Tử Ngôn lấy nước lau sơ người cho Cố Duệ Thành, còn cố gắng đút cho anh hết một ly nước giải rượu, nhưng với tình trạng cá chết này sợ rằng buổi sáng không tránh khỏi đau đầu.

Sau khi sắp xếp cho anh ổn thỏa, Tử Ngôn đi ra ngoài nhẹ nhàng khép cửa lại.

Cậu từng bước đi đến căn phòng nhỏ cuối dãy, đây là nơi Cố Duệ Thành sắp xếp để di ảnh của Tử Thanh.

Tử Ngôn bước vào trong lặng lẽ đến trước di ảnh của anh ngồi xuống.

"Hôm nay em đã kết hôn rồi! Không phải một hôn lễ hoành tráng nhưng lại đặc biệt ấm áp, vì xuất hiện bên trong đó là tất cả những người yêu thương và trân trọng em.


Nếu anh còn ở đây thì có thể đội khăn cho em rồi."

Tử Ngôn ngồi xếp bằng ở đó, từng câu từng chữ rõ ràng, kể hết mọi chuyện xảy ra hôm nay cho anh nghe.

Nếu như là ở trong thế giới siêu nhiên, biết đâu hiện tại Tử Thanh thật sự đang ngồi đối diện nghe cậu nói, đồng thời mỉm cười và chúc hai người hạnh phúc.

"Ngẫm nghĩ lại, em vẫn phải nói câu đó, em thật sự là một người rất may mắn.

Có phải vì chúng ta là sinh đôi nên em đã lấy hết vận may của anh đi hay không? Em cũng không biết nữa."

Tử Ngôn lẩm bẩm như thế rất lâu, đầu gục xuống hai chân, trong mơ màng vẫn không dừng nói chuyện.


Cậu muốn nói hết cho anh nghe, muốn cho anh biết những điều cậu đang trải qua, muốn anh vui mừng chung với cậu.

"Sếp Gia hình như đã theo đuổi được anh Y Hạ rồi, còn anh Chương Viễn nữa, anh ấy cũng đã tìm được hạnh phúc của mình.

Ai cũng đang rất vui vẻ, anh bên kia có tìm được ai chưa? Đừng để thua kém, em sẽ cười vào mặt anh nếu lần sau anh đến gặp em mà không giới thiệu anh rể."

Một bóng người từ phía sau đi đến bên cạnh cậu, do mải mê nói chuyện Tử Ngôn lại không hề hay biết điều này.

"Hôm nay là ngày tân hôn của chúng ta, vậy mà em dám bỏ rơi anh lạnh lẽo một mình trong phòng sao?" Cố Duệ Thành từ phía sau bước tới, ôm cả người cậu vào lòng.

Một luồng hơi ấm quen thuộc đánh động Tử Ngôn, cậu nhìn lên anh, trấn an nói: "Em phải đến nói với Tử Thanh một tiếng, nếu không lần sau anh ấy đến thăm lại trách em vô tâm."

"Ừ, anh cũng phải làm vậy chứ." Sau đó nhìn lên di ảnh Tử Thanh, "Anh hai, em sẽ chăm sóc tốt cho em ấy, cả đời này!"

Đêm động phòng của người khác có thể là một đêm triền miên tình nồng, của hai người họ thì khác.

Cố Duệ Thành dùng hơi ấm của mình xoa dịu sự lạnh lẽo trong đêm của Tử Ngôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.