Yêu Cung

Chương 464: Chuông tang ngân lên (2)



Thần Sư Chi Nhãn màu vàng nhìn phía xa mây đen kêu gào, Âu Dương trông thấy trong mây đen có hai người. Tu vi của hai người này không yếu hơn Hắc Mạn đã bỏ trốn, nhưng Âu Dương không có gì băn khoăn. Chỉ cần đối phương là linh hồn thì hắn khác được họ, trừ phi bọn họ có thể làm ra thể linh hồn cấp phi tiên, nếu không thì Hồn Giới sẽ biến thành sân săn bắn của hắn.
Thiên Khải thành, chuông tang bỗng ngân lên, ánh sáng đỏ từ chuông tang bắn ra, bay vào tháp cao. Trên tháp cao nữ vương Hồn Giới Vệ Thi đang cùng một vài trưởng lão đang thảo luận việc Hồn Giới đột nhiên xuất hiện ác ma, nàng giơ tay đón lấy huyết quang truyền đến khi chuông tang ngân.
Mở ra huyết quang, Vệ Thi giật mình hét to:
- Cái gì!?
Một đám trưởng lão từ xa bay đến nghị sự vây quanh lại.
- Hồn Vân trấn nhỏ bị diệt.
Nhìn mấy thứ ghi chép bên trên, mọi người hí ngụm khí lạnh. Nguyên Hồn Vân trấn nhỏ có năm trăm Hồn Giả, trong một đêm Hồn Vân trấn nhỏ bị diệt, dù là đồ ngốc cũng biết chuyện chắc chắn liên quan đến ma vương kia.
*Ong- - Ong- - *
Chuông tang lại ngân vang, nhưng lần này chuông tang liên tục gióng hai hồi, thanh âm xa xăm vô cùng.
Hai tiếng chuông tang vang, toàn Thiên Khải thành hỗn loạn.
Chuông tang ngân đại biểu cái gì ai đều biết. Tiếng thứ nhất ngắn ngủi không tính là gì, vì tiếng ngắn có lúc vì báo cáo một số chuyện khẩn cấp thì sẽ vang lên.
Nhưng chuông tang kéo dài đại biểu chỉ có một khả năng, đó là trưởng lão chết!
Hồn Giới có mười lăm trưởng lão, Hắc Mạn trưởng lão ngày hôm qua bị đánh thành tàn phấ chạy trở về Thiên Khải thành, các Hồn Giả vốn tưởng là giữa trưởng lão bùng phát đại chiến. Hôm nay chuông tang ngân dài hai tiếng chứng minh lại có hai trưởng lão chết.
Hiện tại người trong Thiên Khải thành không còn cho rằng là trưởng lão bùng phát đại chiến. Cho dù các trưởng lão có đánh đến dữ dội thì tối đa chỉ làm đối phương bị thương, giống như Hắc Mạn trưởng lão chứ làm sao có thể giết chết đối phương?
Tốt lắm, duv có lúc lỡ tay giết một trưởng lão nhưng liên tục giết hai trưởng lão là điều không thể. Trong Thiên Khải thành các Hồn Giả điều hiểu chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn!
Nói xảy ra việc lớn không bằng nói tai nạn buông xuống, bởi vì cách Thiên Khải thành mấy ngàn vạn dặm Âu Dương đang cầm Thứ Kiêu cung từng bước một đi hướng bên này. Hắn một đường đi đến gặp Hồn Giả dù là bình thường hay trưởng lão có ý chí viễn cổ đều ngã gục dưới Thứ Kiêu cung của hắn.
Tùy theo Âu Dương giết càng lúc càng nhiều Hồn Giả, hắn bắt đầu hưởng thụ khoái cảm giết chóc này. Âu Dương thậm chí say mê trong giết chóc, hắn hiện tại rất nguy hiểm! Lòng giết chóc không thể mất, vì con đườngh ủy diệt cần lòng giết chóc, nhưng một khi bị lòng giết chóc che giấu bản tâm, vậy Âu Dương cách tự mình hủy diệt không còn xa.
Hồn Giới có người vui có người buồn. Buồn đương nhiên là Hồn Giả Hồn Giới, vui thì cũng có, dù sao thiên ngoại thiên tồn tại từ viễn cổ, vô số cường giả Chân Linh Giới từng ạc dường vào thiên ngoại thiên bị Hồn Giới Hồn Giả cường đại dùng lực linh hồn nhốt tại đây.
Những cường giả bị nhốt này chợt phát hiện Hồn Giới Hồn Giả luôn bình tĩnh bắt đầu xuất hiện sợ hãi.
Một người đàn ông trung niên thoạt trông hơn bốn mươi tuổi, hai tay hai chân bị cột linh hồn xiềng xích nhìn hướng đồng bạn ở bên cạnh, nói:
- Không lẽ Hồn Giới bùng phát đại chiến gì?
Một người khác tứ chi cũng bị linh hồn xiềng xích trói, phản bác:
- Không thể nào, Hồn Giới đại chiến là thuộc về đại chiến, cho dù họ đánh nội chiến cũng sẽ không kịch liệt bao nhiêu.
Người đàn ông trung niên bắt đầu câu chuyện vẻ mặt ủ rũ nói:
- Những thể linh hồn chết tiệt, ta bị giam cầm tại đây đã bốn ngàn năm, thật hối hận năm xưa vào đây làm gì.
Gã tên gọi Từ Uy, là một tán tu, bốn ngàn năm trước đạt đến cấp Đại Đế lạc đường vào thiên ngoại thiên, bị những Hồn Giả bắt, dùng linh hồn xiềng xích trói tại đây. Bị nhốt bốn ngàn năm, Từ Uy sớm tuyệt vọng, nếu không phải sau này có mười mấy người giống như gã bị bắt tới đây thì có lẽ gã sớm tinh thần thác loạn.
Một ông lão thoạt trông sáu, bảy mươi tuổi nói:
- Trong số chúng ta Từ Uy bị nhốt bốn ngàn năm, dù ta là người cuối cùng tiến vào cũng bị nhốt ít nhất một ngàn năm, có lẽ chúng ta thật sẽ chết già trong Hồn Giới.

Ông lão này tên gọi không Linh Quân, ngàn năm trước gây chuyện với thiên cung, kết quả bị người thiên cung quăng vào Hồn Giới, bị cầm tù tròn ngàn năm. Không Linh Quân từ ban đầu không cam lòng đến ngàn năm đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Trong khi Từ Uy, không Linh Quân cảm thán thì một người thanh niên bên cạnh họ, Vương Thanh Húc vãnh tai kêu họ lắng nghe:
- Các ngươi nghe họ nói cái gì không?
- Vương lão đệ, lỗ tai của ngươi tốt nhất, ngươi nghe thấy cái gì?
Mấy người khác biết công pháp Vương Thanh Húc tu luyện tăng cường lỗ tai rất mạnh, gã thính tai đến trong trăm dặm có xảy ra biến đổi gì đều biết. Tất cả quay sang hỏi Vương Thanh Húc.
- Đừng gấp!
Vương Thanh Húc phất tay, nghiêng tai lắng nghe, mặt gã lộ nụ cười.
- Có chuyện gì vậy?
Người bên cạnh thấy Vương Thanh Húc thì ai nấy hồi hộp. Hồn Giớis chết tiệt này còn ó điều gì khiến Vương Thanh Húc nở nụ cười? Không lẽ Chân Linh Giới phát hiện bí mật thiên ngoại thiên, rầm rộ tấn công vào?
Nhưng cái này không đúng, thiên ngoại thiên thực lực vô cùng mạnh mẽ, ở đây cho dù ngươi là Đại Đế, bị mấy chục Hồn Giả cùng lúc thi triển linh hồn xiềng xích thì cũng sẽ bị khóa lại không thể nhúc nhích. Cho dù cường giả bát tông thập nhị thánh địa thêm vào tứ đại gia tộc của Chân Linh Giới cùng ra mặt cũng rất khó chiếm được ưu thế trong tay Hồn Giả.
Vương Thanh Húc vẻ mặt kích động nói:
- Có đồng loại của chúng ta đến!
- Cái gì!?
Nghe Vương Thanh Húc nói mấy người khác dựa sang. Đồng loại đến? Có thể khiến Hồn Giới náo động, không lẽ thật sự là toàn bộ cường giả Chân Linh Giới giết tới thiên ngoại thiên?
- Bao nhiêu người? Có phải là bát tông thập nhị thánh địa cùng với tứ đại gia tộc chúng ta đều đến không?
Đông Phương Tường biểu tình kích động rõ rệt ai cũng thấy ra. Bị nhốt tại đây mấy ngàn năm, nếu không phải họ có tu vi cao thâm thì đã sớm tinh thần thác loạn.
Nhưng dù không tan vỡ thì mấy ngàn năm khiến lòng họ nguội lạnh như tro tàn, giờ bỗng nghe hy vọng xuất hiện, ai nấy như người điên.
- Không phải!
Vương Thanh Húc vãnh tai lắng nghe, nhưng vẻ mặt dần lộ ra thất vọng.
- Có chuyện gì vậy Vương lão đệ? Rốt cuộc là chuyện gì, ngươi đừng ngập ngừng!
Một đám người vây quanh Vương Thanh Húc, chuyện này liên quan đến tự do của họ, trong mắt họ không có gì quý hơn tự do.
Vương Thanh Húc nhìn lướt qua đám người đáng thương, cười khổ nói:
- Chắc là người xui xẻ giống chúng ta lạc đường vào thiên ngoại thiên, bây giờ xuất hiện tại Hồn Giới. Hồn Giới Hồn Giả đang thảo luận làm sao đi bắt hắn.
Nghe Vương Thanh Húc nói vậy đám người lộ vẻ thất vọng, một người vào Hồn Giới, kết quả chỉ có một, đó là giống như họ vĩnh viễn bị giam cầm tại đây cho đến chết.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.