Yêu Cung

Chương 414: Phá thành Hạo Thiên (1)



Được rồi, tiếp theo là một đường hành trình thật dài, chúng ta sẽ rất mệt nhọc, thế nhưng ta tin tưởng thân là thành viên trong ác ma chi vẫn, chúng ta nhất định có thể hoàn thành hành động vĩ đại này!
Khâu Vĩ đứng dậy, hắn là người đầu tiên xoay mình chèo lên chiến mã. Kế hoạch điên cuồng như vậy đã châm lên ngọn lửa nhiệt huyết của ác ma chi vẫn, đây có thể coi là một trận đánh lưu danh thiên cổ! Đánh thắng trận chiến này, tên tuổi mỗi người trong đội ngũ bọn họ có thể được lưu lại trên sử sách.

Bình minh vừa lên, tường thành thành Hạo Thiên đã bị lục đại đỉnh phong oanh kích triệt để thành mảnh vụn, lúc này bộ binh Đa La đã xung phong đi đầu tiến vào trong thành, mễ Nhĩ đã bắt đầu lui binh.
Lúc này quân vương Mễ Khải của đế quốc Mễ Nhĩ đang đứng trên đài cao, hắn không tài nào ngờ được, thắng bại dĩ nhiên được định ra như vậy. Triệu tập toàn bộ cung tiễn thủ tới cánh trái nhằm chống đối lại kỵ binh của đối phương sát nhập vào, thế nhưng không ai ngờ được, cánh trái được xây dựng như vậy dĩ nhiên bị cung đoàn kỵ binh kia xé tan chỉ trong một lần xung phong.
- Bệ hạ, Hạo Thiên đã thất thủ, lúc này chúng ta hẳn nên rút quân chiến lược, chuyển về phòng thủ tại Khai Lâm, tại Khai Lâm chúng ta sẽ có trăm vạn ủng binh, phía sau có tuyến tiếp viện, vô luận Đa La tấn công thế nào cũng không thể triệt hạ được Khai Lâm.
Đại nguyên soái Mễ Trung nhìn Mễ Khải, hắn biết, một trận chiến này Mễ Nhĩ đã thất bại, tại khoảnh khắc khi tường thành bị phá, binh sĩ Mễ Nhĩ đã không còn tâm ý chiến đấu, khí thế của đối phương lại một lần nữa kéo lên, lúc này nếu còn đánh tiếp, ngoại trừ tăng thêm thương vong cũng không còn bất luận công dụng gì.
- Đa La!
Mễ Khải dẫm mạnh một cái xuống tảng đá dưới chân, trong mắt hắn lộ ra lửa giận, hắn thất bại, thế nhưng hắn bại rất không cam lòng, nếu như cánh trái không bị phá, lúc này đại quân Đa La khẳng định đã tan vỡ.
- Đi thôi bệ hạ!
Quốc sư Mễ Tu cũng đi lên khuyên bảo.
- Lui lại!
Mễ Khải không phải người không biết bỏ, lúc này biết rõ không còn cơ hội xoay chuyển, cùng với việc tiếp tục thương vong binh lực tại đây, không bằng rút quân về Khai Lâm, chuẩn bị tái chiến với Đa La tại Khai Lâm.
Mệnh lệnh Mễ Nhĩ lui binh bắt đầu được truyền xuống, sau khi cửa thành bị mở, một nhóm người bắt đầu rút đi, Đa La một đường đánh lên, có điều Đa Minh cũng không cho đại quân Đa La truy sát quá xa, nhưng cho kỵ binh tiến hành bao vây chặn đánh hơn vạn bộ binh của địch nhân, cuối cùng cho chủ lực Mễ Nhĩ chạy thoát.
Một đêm tử chiến khiến chúng binh sĩ Đa La mệt mỏi vô cùng, tuy rằng Mễ Nhĩ đã lui quân, nhưng đối phương cũng không mấy hoảng loạn, nếu cố tính trắng trợn đuổi giết, rất có thể bị đại quân Mễ Nhĩ đánh lại một đòn hồi mã thương.
Nơi này là lãnh thổ đế quốc Mễ Nhĩ, tại đây Đa La chỉ có trăm vạn đại quân, một trận chiến này Đa La đã tổn thất ít nhất bảy tám vạn người, nếu lại lấy cái nhọc đuổi giết theo, rất có thể sẽ bị Mễ Nhĩ đánh đòn hồi mã thương khiến trở tay không kịp.
Trận chiến đầu tiên này đánh hạ thành Hạo Thiên, đây đã là khởi đầu tốt đẹp rồi, đã đủ giúp cho Đa La được kiêu ngạo rồi.
- Ngao…
Tru sát xong gần vạn bộ binh quân địch cuối cùng, trong toàn bộ thành Hạo Thiên nơi nơi đều vang lên tiếng hoan hô của binh sĩ Đa La, một trận chiến này bọn họ công phá thành công, tuy rằng cuộc chiến có khó khăn, nhưng bọn họ đã thắng, đã đánh hạ được thành Hạo Thiên.
Đa Minh đứng ở trên một đoạn tường thành Hạo Thiên còn giữ được gần như hoàn chỉnh, hắn nhìn về phương xa, tựa như đang tìm kiếm gì đó.
- Làm sao vậy bệ hạ?
Lữ Ưu nhìn Đa Minh, hỏi.

- Ác ma chi vẫn đâu? Vì sao ác ma chi vẫn không có vào thành?

Lúc này đã qua nửa ngày từ khi giành thắng lợi, toàn bộ quân đội Đa La đã vào thành thay nhau nghỉ ngơi, thế nhưng chỉ có duy nhất ác ma chi vẫn vốn là những người lập công lớn nhất lại không chút tin tức, bọn họ phảng phất như u linh, đã thực sự tiêu thất.
- Ác ma chi vẫn không chịu sự chỉ huy của trung quân, bọn họ là hệ thống tác chiến độc lập, lúc này chúng ta cũng không có tin tức của bọn họ.
Tuy rằng một đêm đại chiến khiến Lữ Ưu rất uể oải, thế nhưng mỗi khi nghĩ đến đám mây đen đột nhiên giết ra kia, một màn tường tên mở đường cho ba nghìn kỵ binh, Lữ Ưu vẫn hưng phấn vô cùng.
- Theo lý thuyết ác ma chi vẫn hẳn là sẽ vào thành tiếp tế mới đúng.
Trác Vũ cũng thả bước trên tường thành, kỳ thực hắn cũng một mực tìm kiếm vị trí ác ma chi vẫn, thế nhưng ác ma chi vẫn thực sự như trống rỗng biến mất, đại công thần này dĩ nhiên không nhập thành tiếp nhận tràng hoan hô của binh sĩ đại quân.
- Không cần quản tới bọn họ nữa, sức chiến đấu của ác ma chi vẫn là không thể nghi ngờ, ta tin tưởng bọn họ nhất định có biện pháp giải quyết vấn đề tiếp viện.
Hạc Thu từ khi nhìn được một màn trùng kích của ác ma chi vẫn, hắn lập tức có được lòng tin lạ thường đối với chi quân đội này.
Trên đường đất, nghìn thớt ngựa bôn ba như gió, bọn họ có chung một cái tên ác ma chi vẫn, bọn họ có chung một mục tiêu, tiềm hành ba vạn dặm, tập kích chớp nhoáng mục tiêu kho lương Mễ Nạp.
Ác ma chi vẫn không có lựa chọn đi nhận tiếp viện, bởi vì con đường bọn họ muốn đi cần phải xuyên qua rừng cây, dã thú trong rừng cũng đủ trở thành tiếp viện cho bọn họ, dù sao bọn họ không hề tổn hao trang bị gì, số tên bọn họ đã dùng cũng cực nhỏ.
Hơn nữa hiện tại mỗi một phần thời gian đối với bọn họ đều trân quý vô cùng, bọn họ không thể dừng lại.
- Đội trưởng!
Mễ Tề ngồi trên chiến mã, la lớn gọi Khâu Vĩ ở phía trước:
- Đội trưởng, ngươi nói nếu như chúng ta tiến vào thành, có thể được phong anh hùng hay không?
- Nhất định sẽ được!
Kỳ thực Khâu Vĩ cũng rất muốn cảm thụ loại cảm giác anh hùng này, thế nhưng lúc đó Âu Dương lại theo chân bọn họ nói một câu:
- Mọi người cần anh hùng, thế nhưng khi anh hùng không có được thực lực tương xứng, như vậy sẽ có những anh hùng khác thay thế vị trí các ngươi.
Những lời này đã đề tỉnh mọi người, giúp mọi người biết được, anh hùng cũng không phải cần được hoan hô, anh hùng cần làm chính là xuất hiện vào lúc mọi người cần hắn nhất.
Một khắc cũng không dừng lại, ác ma chi vẫn bôn hành tốc độ cao nhắm thẳng về phía đông rừng cây, nhiệm vụ bọn họ rất nặng nề, bọn họ muốn phải cùng lúc khi đại quân Đa La tiến đến Khai Lâm sẽ hoàn thành chớp nhoáng hành trình ba vạn dặm.
Chớp nhoáng hoàn thành ba vạn dặm đường, đây là chuyện chưa từng xuất hiện trong lịch sử tiểu thế giới Thiên Hà, không những thế, ngay sau khi hoàn thành ba vạn dặm đường đó, còn phải lấy sức bảy trăm người vượt qua sáu nghìn người nhằm phá hủy kho lương, kế hoạch này nếu như nói ra cơ hồ sẽ khiến tất cả những người khác coi bọn họ thành những người điên.
Thế nhưng ác ma chi vấn dám làm, bọn họ có vô số ưu thế lạ thường.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.