Yêu Cung

Chương 394: Một đêm cửu giai (1)



Nhìn theo bọn họ tiến vào, mọi người trong vương thành đều tràn ngập chờ mong, tuy rằng ngôi sao Đa La được xưng là hi vọng cuối cùng, thế nhưng bên trong cất chứa những gì thì không mấy người đời sau biết được.
Có điều ngưỡng mong của bọn họ rất nhanh liền có được đáp áp, không bao lâu sau, nhóm thanh niên tinh tráng tiến vào sớm nhất đã đi ra, trên tay, trên vai, trên lưng là những bao lương thực.
- Lương thực! Thật nhiều lương thực! Số lương thực đủ cho chúng ta ăn cả đời cũng không hết!
Có người đi ra liền hô lớn lên, bởi vì hỉ có người tự mình đi vào bên trong đó mới có thể phát hiện, bên trong căn bản là một thế giới thu nhỏ, cất chứa vô số lương thực, áo giáp và binh khí.
Đây mới là bảo tàng chân chính, nếu tại thời kỳ thái bình, vàng bạc tài bảo tự nhiên là bảo tàng được người ta trông đợi, thế nhưng lúc này, vàng bạc tài bảo xa xa không thể hữu dụng, không được người ta trồng chờ như lương thực và binh khí áo giáp.
- Mọi người không nên hoảng loạng, lần lượt tiến vào!
Đa Minh đứng trên tường thành nhìn lên, hắn đưa một ngón tay chỉ vào một nam tử trung niên vóc hình lực lưỡng, nói:
- Tổ chức nhân thủ đưa lương thực phân phát xuống dưới.
- Vâng, bệ hạ!
Nam tử trung niên này quay sang cười với Đa Minh, sau đó vội vàng chạy đi tổ chức nhân thủ.
- Ha ha, xem ra tiếp đến là muốn tổ kiến quân đội rồi.
Từ xa xa, Âu Dương nhìn thấy tất cả. Hắn biết, tiếp theo hẳn là tới việc tổ kiến quân đội rồi, lúc này Âu Dương cũng đã tìm được người thứ năm, đây đồng dạng cũng là một nữ tử, một nữ tử hơn ba mươi tuổi.
Âu Dương sớm chú ý tới nàng là bởi vì nàng dĩ nhiên có thực lực tam giai, tuy rằng tam giai tại trong mắt Âu Dương không tính là gì, thế nhưng trong người thường đã là một cường giả trong cường giả rồi.
Sở dĩ Âu Dương chọn nàng là vì, trong lúc vô ý Âu Dương đã nghe được nàng nói với nhi tử chín tuổi của mình rằng, trượng phu của nàng là một dũng sĩ Đa La, tuy rằng chết trận sa trường, thế nhưng trượng phu của nàng vẫn mãi là một dũng sĩ.
Nàng hận chính mình không phải thân nam nhi, không thể theo trượng phu cùng nhau bước ra chiến trường, cùng nhau chiến đấu, cùng dâng hiến xương máu mình cho quốc gia yêu dấu này.
Có thể thấy rõ được, nàng cũng là một người rất nặng lòng với quốc gia, nguyện ý hi sinh tính mệnh bản thân mình vì quốc gia, người như vậy chính là đối tượng thứ năm được Âu Dương lựa chọn. Tính tới lúc này, Âu Dương đã chọn ra được toàn bộ sáu người rồi.
Đa Minh, Trác Vũ, Từ Cẩm Kiên, Đa Kiều Vi, Bộc Tồn và cuối cùng là nữ tử Biện Vũ này, cả sáu người sẽ là một đời lục đại cường giả mới của Đa La do Âu Dương lựa chọn, cũng chính là sáu cây trụ chèo chống Đa La sừng sững trong thế giới này.
Hiện tại người đã chọn được, tiếp theo là đợi Trác Vũ và Từ Cẩm Kiến đến thôi, chờ khi hai người bọn họ đến rồi, Âu Dương sẽ xuất ra đủ đan dược đề thăng bọn họ tới cửu giai đỉnh phong, hoàn thành hứa hẹn của hắn với Đa Minh, sau đó sẽ nhìn theo Âu Dương phục quốc, một lần nữa kiến lập lại đế quốc Đa La, cuối cùng là an táng Đa Âm.

Quân đội Đa La được kiến lập với tốc độ cực nhanh, Âu Dương cũng không tình nguyện tịch mịch, tự mình đứng ra đảm nhiệm huấn luyện thần xạ thủ cho Đa La.
Lúc đầu những người có thiên phú bắn cung kia chỉ biết Âu Dương là người đi theo bệ hạ bọn họ trở về, bọn họ cung kính với Âu Dương chỉ vì hắn là người bên cạnh bệ hạ.
Nhưng khi bọn họ chân chính thấy được thuật bắn cung quỷ thần khó lường của Âu Dương, tất cả bọn họ lập tức dấy lên sự tôn kính từ tận trong lòng với Âu Dương.
- Tay phải vững, bắn tên phải độc, nhớ kỹ, thần xạ thủ khác với những chiến sĩ khác, thần xạ thủ trên chiến trường chính là sát thần, có binh sĩ tại phía trước ngăn trở địch nhân cho các ngươi, nếu các ngươi không thể dùng cung tên trong tay, bắn ra mũi tên cắm thẳng yết hầu địch nhân, như vậy các ngươi sẽ không xứng được xưng danh là thần xạ thủ.
Âu Dương nhìn cả đám xạ thủ đang nỗ lực luyện tập, những người này tuy rằng đều rất có thiên phú, nhưng bọn hoắn cũng chưa từng đi ra chiến trường, vẫn còn rất non nớt.

Chỉ khi chân chính đi tới chiến trường, trải qua chiến đấu, cảm thụ được tự mình đứng trong thiên quân vạn mã có như vậy mới thực sự vững vàng, còn như hiện tại thì hầu như không có khả năng.
- Tâm phải lạnh, dù cho một mình mình đối diện với thiên quân vạn mã, tim mình vẫn phải vững vàng, chỉ có như vậy các ngươi mới có thể đủ sức sinh tồn trong nghịch cảnh.
Âu Dương nói, trên người hắn không ngừng bộc phát ra yêu khí, tuy rằng những xạ thủ được tuyển chọn tới này không thể cảm nhận được yêu khí, thế nhưng lại có thể cảm thấy sự uy hiếp trên người Âu Dương.
Âu Dương muốn chính là loại cảm giác này, muốn bọn họ phải sợ hãi, khi bọn họ quen được cảm giác này rồi, lúc đi tới chiến trường sẽ được vững vàng hơn.
Ầm ầm ầm!
Bên cạnh sân huấn luyện xạ thủ truyền đến một trận tiếng móng ngựa đổ dòn vang, một trận những tiếng ngựa hí hấp dẫn sự chú ý của vô số người.
- Chiến mã!
Thấy chiến mã xuất hiện, một ít nam tử kích động vô cùng. Khi bọn hắn đưa mắt nhìn lại, phát hiện thấy trên vạn thớt chiến mã đang được một đám người mặc quần da dê lùa tới bên này.
- Rốt cuộc đã tới rồi.
Âu Dương nhìn những chiến mã này, những chiến mã được đưa tới từ thảo nguyên đế quốc Kha Gia, một vạn thớt chiến mã được Âu Dương dùng chỉ một viên linh đan đổi được.
Chiến mã, với ba nước khác đều là thứ hi hữu không đủ dùng, thế nhưng với đế quốc Kha Gia sở hữu thảo nguyên Kha Gia, chiến mã là thứ bọn họ không thiếu nhất.
Lúc đầu khi Âu Dương nói dùng linh đan đổi chiến mã, Kha Minh Quân thậm chí muốn một lượt bán ra mười vạn thớt, thế nhưng Âu Dương biểu thị cự tuyệt.
Lý do rất đơn giản, hắn không có khả năng xuất ra mười viên linh đan cho đế quốc Kha Gia.
Mười viên linh đan có thể tạo ra mười vị cửu giai, hoặc tạo ra năm vị cửu giai đỉnh phong. Nếu như để Kha Gia sở hữu nhiều cường giả như vậy, tương lai sau khi mình rời đi, đế quốc Kha Gia rất có thể bộc phát dã tâm.
Đây không phải kết quả Âu Dương muốn thấy, Âu Dương chỉ muốn khôi phục lại thế cục vốn có của tiểu thế giới này.
Tuy rằng Đa La chỉ có sáu đỉnh phong, thế nhưng cả sáu đỉnh phong lại đoàn kết vô cùng, những quốc gia còn lại không sai biệt lắm đều có số cường giả đỉnh phong ở mức này, chỉ bất quá cường giả đỉnh phong trừ khi gặp đại sự diệt quốc, còn lại sẽ không dễ dàng tham chiến.
Tính thế như vậy là hài hòa nhất tại trong mắt Âu Dương, tuy rằng nhìn qua Đa La có nhiều đỉnh phong, thế nhưng chỉ có thể công, nhưng không cách nào triệt để công phá người khác, đây cũng là một loại lộ tuyến duy trì liên tục.
- Người bên biên thành hẳn cũng nên tới rồi đi?
Âu Dương hỏi một vị đội trưởng xạ thủ đứng bên cạnh.
- Bẩm giáo quan, người biên thành không còn cách quá xa nơi này nữa, hẳn đêm nay là có thể đến rồi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.