Yêu Cung

Chương 301: Lại lên Thông Thiên Phong (2)



Lý Vĩ mỉm cười, hắn là người hiểu Âu Dương nhất, chỉ cần đám huynh đệ bọn họ ra mặt, chỉ cần là việc Âu Dương có thể làm, hắn nhất định sẽ đáp ứng, nếu không Âu Dương cũng không thể bất chấp tất cả xông lên Thông Thiên Phong báo thù cho Lăng Túc.
- Ngươi nói chữa trị thuật của Âu Dương mạnh hay chữa trị thuật của Mễ Bản trưởng lão mạnh?
Hai tháng gần đây, Lăng Túc cũng lý giải được không ít thứ, hắn đương nhiên biết Mễ Bản. Ở Vạn Tiên Sơn, Mễ Bản có thể nói là chí bảo lớn nhất, cho dù là các trưởng lão cũng sẽ có lúc yêu binh tổn thương, muốn chữa trịđều phải cầu Mễ Bản hỗ trợ.
- Mễ Bản trưởng lão bước vào Tông Sư đã mấy trăm năm, thành tựu trên mặt chữa trị thuật sợ rằng vượt qua Âu Dương.
Lam Thông suy nghĩ một lát, mặc dù đồng dạng là Tu Phục Tông Sư, nhưng hắn nghĩ Mễ Bản có lẽ lợi hại hơn Âu Dương.
Nhưng Lý Vĩ ở bên cạnh lại lắc đầu nói:
- Chuyện này chưa chắc, Âu Dương từ trong Sinh Tử Cảnh đi ra liền thành tựu Tu Phục Tông Sư, hắn chỉ dùng thời gian mười năm, liền từ một người mới chỉ nghe qua về chữa trị thuật biến thành một Tu Phục Tông Sư, ta nghĩ chuyện này không thể chỉ dùng thời gian để suy đoán.
- Đúng, ta cũng cho rằng như vậy, phải biết rằng, Âu Dương sở hữu chân thực chi nhãn, là thứ các Tu Phục Tông Sư khác không thể nào so sánh, Âu Dương có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, nhưng Tu Phục Tông Sư khác lại chỉ có thể dựa vào cảm giác và kinh nghiệm. Cảm giác và kinh nghiệm làm sao có hiệu quả bằng tận mắt nhìn thấy.
Lăng Túc cũng tương đối tán thành lời nói của Lý Vĩ.
Lam Thông cũng không tranh chấp vấn đề này với hai người, dù sao đối với bọn họ mà nói, cho dù Âu Dương trở thành Đại Đế, hắn cũng vẫn là Âu Dương, là huynh đệ của bọn hắn.
- Không quan tâm là ai mạnh hơn ai, ta luôn tin tưởng vững chắc Âu Dương nhất định có thể chữa trị hoàn mỹ kiếm linh của Mộc Xuân.
Lý Vĩ luôn tràn ngập lòng tin với Âu Dương, bởi vì Âu Dương chưa bao giờ khiến hắn thất vọng.
Khi ba người vừa nói chuyện vừa đi tới giữa sườn núi Âm Vân Phong, bỗng nhiên một thanh âm tức giận xuất hiện, tiếp theo Tiểu Nhạc giống như u linh từ dưới đất xông ra, cầm trong tay viên gạch thanh sắc không biết đúc từ cái gì, la hét với ba người:
- Biết ở đây ai làm chủ không? Các ngươi cũng dám chạy đến Âm Vân Phong, hôm nay muốn sống thì lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Thanh âm đột ngột cùng với phương thức như cướp đường thoáng cái khiến ba người choáng váng.
Nơi này là Vạn Tiên Sơn sao? Từ lúc nào Vạn Tiên Sơn lại biến thành nơi thổ phỉ hoành hành? Hơn nữa tên thổ phỉ này còn là một hài tử khoảng chừng bảy tám tuổi, toàn thân mặc tiểu chiến giáp màu xanh, trong tay cầm một khối gạch màu xanh, dáng vẻ như vậy làm sao không chọc cười cho được.
- Ha ha ha ha. . .
Ba người sửng sốt một hồi, trong lúc nhất thời bộc phát ra một trận tiếng cười, bọn họ đều bị phương thức thổ phỉ của Tiểu Nhạc làm cho bật cười.
Nhưng bọn họ vui vẻ, còn Tiểu Nhạc lại nổi giận. Đây không phải lần đầu tiên hắn bị người khác cười nhạo, cấp bậc như Bạch Hủ Minh và Lỗ Tu, hắn đánh không lại, cười nhạo hắn còn chưa tính, ba thằng nhãi Thánh Thể này cũng dám cười nhạo mình? Chuyện này còn có thiên lý hay không?
Cầm viên gạch trong tay, Tiểu Nhạc trực tiếp vọt về phía ba người, viên gạch trong tay đầy sinh lực, nhưng dùng gạch làm vũ khí quả thật khiến người ta toát mồ hôi.
Tiểu Nhạc nhìn qua buồn cười, nhưng viên gạch trong tay hắn tuyệt đối không phải chuyện đùa, viên gạch này không trực tiếp đập vào ba người, mà đập xuống đại đại trước mặt bọn họ.
- Ầm. . .
Toàn bộ Âm Vân Phong đều bị một đập này chấn động, chấn động cực lớn thoáng chốc đánh bay ba người không có chuẩn bị ra ngoài.
- Dừng tay. . .
Âu Dương đã là toàn lực phi hành, nhưng không biết vì sao, trên Âm Vân Phong, Tiểu Nhạc giống như di chuyển trong chớp mắt, chợt lóe đã tới bên này giao hỏa.
- Lập tức quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, nếu không tất cả sẽ bịđập chết...

Tiểu Nhạc thật sự rất cuồng vọng, tay cầm gạch nhìn ba người bịđánh bay, dáng vẻ lão tử là đệ nhất thiên hạ.

- Đại ca, ngươi có thểđừng gây chuyện nữa không.
Âu Dương cũng hết chỗ nói, nhưng hắn nhìn ra Tiểu Nhạc căn bản cũng không định tổn hại ba người này, bằng không viên gạch ngay cả Bạch Hủ Minh cũng không thể công phá đã lấy mạng của ba người họ rồi.
- Gây chuyện? Ta gây chuyện? Bọn họ đã thương tổn nghiêm trọng lòng tự tôn của ta.
Tiểu Nhạc vung tay lên, viên gạch từ trên mặt đất bay tới, nhìn viên gạch nhỏ như vậy, thực sự không thể tưởng tượng tại sao nó có thể tạo ra chấn động lớn như vậy.
- Đừng quấy rối nữa, nếu không ta sẽ nhốt ngươi vào trong Phần Linh Cốc một nghìn năm. . .
Một thanh âm từ trên đỉnh Âm Vân Phong truyền đến, đây là thanh âm của Bạch Hủ Minh, mà người hắn cảnh cáo đương nhiên chính là Tiểu Nhạc.
- Bạch Hủ Minh ngươi giỏi lắm . . .
Tiểu Nhạc nhỏ giọng mắng một câu, nhưng có thể nhận ra, hắn có vẻ vô cùng kinh sợ Phần Linh Cốc này đốt, lần này hắn cũng không tiếp tục to giọng mắng chửi Bạch Hủ Minh như trước kia.
- Phụt. . .
Lý Vĩ từ trên mặt đất đứng lên, phun ra thảm cỏ trong miệng, nhìn Tiểu Nhạc từ xa. Lý Vĩ cảm giác mình như muốn điên. Trận Đồ Sư Thánh Thể tứ giai bị người ta đánh bay trên mặt đất, đáng trách nhất chính là người đánh bay hắn chỉ là một hài tử bảy tám tuổi.
- Đây là quái thai gì chứ.
Lam Thông cũng kêu lên, chấn động vừa rồi nhìn như kinh thiên động địa, nhưng trên thực tế uy lực cũng rất bình thường, Tiểu Nhạc căn bản cũng không dựđịnh đả thương bọn họ.
- Xem ra Âm Vân Phong thực sự là nơi tề tụ biến thái.
Lăng Túc nhìn Âu Dương lại nhìn Tiểu Nhạc đang đứng bên cạnh trợn trừng mắt nhìn bọn họ, cho dù là hắn cũng không thể không thừa nhận điểm này.
- Còn không quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, nói cho các ngươi biết, khi ca ca đại chiến với Bạch Hủ Minh, các ngươi còn không biết ở nơi nào.
Tiểu Nhạc vừa mới nói đến đây, Âu Dương đứng bên cạnh hắn đã toát đầy mồ hôi, hắn biết, tiếp theo tiểu gia hỏa này khẳng định sẽ kể lại chuyện năm đó hắn và Bạch Hủ Minh và Lỗ Tu đánh nhau răng rơi đầy đất như thế nào.
- Được rồi đại ca, ta sợ ngươi rồi, nếu như hiện tại ngươi lập tức biến mất, chờ ta làm xong chuyện, sẽ cho ngươi một kinh hỉ thế nào hả?
Âu Dương thần bí nhìn Tiểu Nhạc, hắn biết kinh hỉ trong miệng hắn, Tiểu Nhạc khẳng định có thể minh bạch.
- Được rồi, xem như ta nể mặt tiểu đệ ngươi, ta tạm thời bỏ qua cho mấy gia hỏa này vậy.
Tiểu Nhạc minh bạch ý tứ của Âu Dương, cười hắc hắc, sau đó toàn thân chui xuống đất ngầm biến mất.
Đợi sau khi Tiểu Nhạc biến mất, trên mặt đám người Lý Vĩ vẫn cười khổ liên tục. Chuyện này là thế nào chứ, mặc dù nói ở Âm Vân Phong có rất nhiều biến thái, nhưng vừa đến đây, ba đệ tử có thể tiến vào Thông Thiên Phong lại bị người ta dùng gạch đánh bay ra ngoài.
- Ta biết các ngươi nhất định sẽ đến.
Âu Dương đi tới ôm lấy Lý Vĩ, sau đó ôm lấy Lam Thông và Lăng Túc. Thời gian mười năm chớp mắt trôi qua, lúc này gặp lại Âu Dương vẫn rất kích động.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.