Yêu Cung

Chương 290: Lăng Túc chờ ta (2)



Âu Dương quay sang Bạch Hủ Minh muốn hỏi thêm chút tình hình cụ thể gì đó, thế nhưng Bạch Hủ Minh sớm đã biến mất, với tài biến hóa xuất quỷ nhập thần của Bạch Hủ Minh, Âu Dương cảm thấy có lẽ mình không tìm được hắn...
- Xuyên Vân Tiễn.
Âu Dương nắm chặt tay, không chui xuống dưới đất, mà theo sơn mạch tiến về phía đỉnh núi Âm Vân Phong.
Trên Thông Thiên Phong, lúc này Lý Vĩ đang bị Mục Uyển bắt ép vẽ trận đồ thứ hai mươi tám. Lam Thông đứng bên cạnh, nhìn bộ dạng khổ sở của Lý Vĩ, hắn không nhịn được che miệng khẽ mỉm cười.
Còn Mộc Xuân đứng bên cạnh hắn lại vẻ mặt khổ sắc, vốn căn cứ vào suy đoán của Lam Thông và Lý Vĩ, với tính cách của Âu Dương có thể sẽ đến Thông Thiên Phong rất nhanh, thế nhưng tới bây giờ Âu Dương cũng không xuất hiện, Lý Vĩ hỏi thăm Mục Uyển về Âu Dương, Mục Uyển nói trừ phi hắn cóthể một hơi vẽ ra một nghìn trận đồ, bằng không sẽ không nói cho hắn biết.
Lý Vĩ rất nỗ lực, thiên phú của Lý Vĩ cũng tốt, gia nhập Vạn Tiên Sơn mười năm, Lý Vĩ từ bát giai trận đồ sư đạt được thánh thể tứ giai, tốc độ này quả thực như hỏa tiễn. Nhưng điều khiến Mục Uyển giật mình lại là trí nhớ và trận đồ lực dồi dào của Lý Vĩ.
Nàng biết, hiện tại Lý Vĩ có thể một hơi vẽ ra tám trăm trận đồ, mấy tháng nữa hắn có thể thực sự một hơi vẽ ra một nghìn trận đồ.
Trung Châu thành, trong một tửu quán cũ nát, một nam hài ngồi dưới gốc cây đại thụ, tiếng chợ đêm ồn ào phảng phất như không thể quấy rầy hắn, hắn giống như đứa con của đêm tối, từng đợt linh nguyên không tính là cường đại thế nhưng cũng rất tinh thuần chậm rãi ngưng tụ trong cơ thể hắn.
Mấy ngày nay Dạ Thiên phát hiện, mình rất có duyên với đêm tối, ban ngày tốc độ tu luyện của hắn không bằng một phần mười đêm tối, phát hiện bí mật này, Dạ Thiên mừng rỡ như điên. Mỗi khi bóng đêm phủ xuống là lúc hắn chuyên tâm tu luyện "Hoá Yêu Bí Quyết" mà hắc thần bí đã tặng cho hắn.
Dạ Thiên không biết thân phận của Âu Dương, hắn chỉ biết có lẽ người đó thuộc về Vạn Tiên Sơn, mặc dù Dạ Thiên biết tốc độ tu luyện buổi tối của mình cũng chỉ bằng phân nửa người thuờng, nhưng chí ít mình còn có hi vọng.
Khi hi vọng phủ xuống, Dạ Thiên học được cách cảm ơn, hắn thề rằng, có một ngày hắn sẽ lấy thân phận Đại Đế đến Vạn Tiên Sơn, tận tay trả lại hai món chí bảo đã thay đổi vận mệnh của hắn.
Nhẹ nhàng xoa nội giáp mặc dưới thân mình, nội giáp rất bình thường, cũng như "Hóa Yêu Bí Quyết" cũng rất bình thường, nhưng trong lòng Dạ Thiên, hai thứ này là chí bảo thiên hạ, vượt qua tất cả những chí bảo khác....
Thời gian như thoi đưa, trong thời gian hai tháng, Âu Dương giống như phát điên, tu luyện Xuyên Vân Tiễn, có bảo khố của Bạch Hủ Minh chống đỡ, cho dù với thể chất của Âu Dương, ăn linh đan khôi phục lực lượng không bằng một phần trăm người thuờng, nhưng vẫn có thể dựa vào số luợng tuyệt đốikhiến Âu Dương bảo trì được trạng thái toàn vẹn.
Lấy từ trong vòng tay ra một lọ linh đan, Âu Dương trực tiếp đổ bình linh đan vào miệng mình, sau đó ngồi yên cảm thụ hiệu quả khôi phục của linh đan.
- Xa xỉ, sợ rằng chỉ có mình mới dám xa xỉ như vậy.
Âu Dương cảm thấy phương pháp này của mình rất xa xỉ, nhưng hắn cũng không vì vậy mà cảm thấy có gì ngại ngần.
Linh đan trong sơn mạch lấy ra cũng có thể dọa chết người, Âu Dương tính toán một chút, cho dù mình ăn như vậy, muốn ăn hết toàn bộ linh đan trong sơn mạch, sợ rằng một ngàn tám trăm năm nữa cũng không có khả năng.
Sau khi khôi phục yêu khí, Âu Dương cũng không đình chỉ luyện tập, lực xoắn ốc không ngừng hình thành rồi biến mất trên tay hắn, không biết Âu Dương đã tu luyện quá trình này bao nhiêu lần.
Hiện tại Âu Dương đã có thể khống chế Xuyên Vân Tiễn bay ra gần trăm dặm, nhưng khi Xuyên Vân Tiễn bay đến cuối cùng, lực xuyên thấu xoắn ốc đáng sợ luôn giảm bớt rất nhiều.
Nếu chỉ nói về uy lực của Xuyên Vân Tiễn, hiện tại uy lực của nó đã có thể xuyên qua thân thể của Yêu Chiến Sĩ nhị giai bình thuờng trong vòng bảy mươi dặm.
Uy lực này không phải Âu Dương tự phán đoán, mà là Bạch Hủ Minh phân tích ra, thế nhưng Bạch Hủ Minh nói, chỗ đáng sợ nhất của Xuyên Vân Tiễn chính là bay ra càng xa, lực sát thương càng lớn, chứ không phải chậm rãi giảm bớt, cho nên hắn vẫn chưa nắm giữ được điểm then chốt.
- Lực xoắn ốc chết tiệt, vì sao không thể đẩy mạnh lực lượng dưới tình huống xoay tròn càng lúc càng nhanh đây?

Âu Dương tiện tay bắn ra một mũi Xuyên Vân Tiễn, Xuyên Vân Tiễn bay thẳng lên trời, cuối cùng biến mất trên bầu trời.

- Ở cự ly này mũi tên đã biến mất, không nhìn thấy nữa...
Âu Dương cúi đầu, thế nhưng bỗng nhiên trong đầu hắn linh quang chợt lóe, thoáng chốc hắn hình như minh bạch cái gì.
Âu Dương giống như phát điên, nhảy dựng trên mặt đất, một mũi Xuyên Vân Tiễn hình thành trên tay Âu Dương, Âu Dương bỗng nhiên kéo động dây cung, mũi tên Xuyên Vân Tiễn kêu lên một tiếng, từ dây cung mang theo lực xoắn ốc bay ra.
- Nhất định phải thành công.
Xuyên Vân Tiễn một đường đâm thủng vô số cây cối, thế nhưng lúc này hoàn toàn không thấy uy lực của Xuyên Vân Tiễn, mũi tên giống như phát rồ, bay càng lúc càng nhanh, cuối cùng khi ở ngoài gần trăm dặm, mũi tên như mang theo một cơn lốc nhỏ hung hăng oanh kích lên cự thạch bên bờ Âm VânPhong, khối cự thạch bị Xuyên Vân Tiễn đâm thủng, còn Xuyên Vân Tiễn biến mất, trong khoảng khắc cơn lốc như tứ tán, sức gió giống như lưỡi dao cắt cự thạch thành mảnh nhỏ
- Ha ha ha....
Âu Dương thoáng cái nhảy dựng lên, hắn biết mình rốt cục đã tìm được điểm then chốt của Xuyên Vân Tiễn.
- Đây mới là Xuyên Vân tiễn, càng bay càng xa, càng bay càng mạnh, cuồn cuộn nổi lên một cơn lốc chém nát tất cả.
Âu Dương kích động không gì sánh được.
- Không tồi...
Ngay khi thanh âm của Âu Dương vừa hạ xuống, Bạch Hủ Minh lại gíống như quỷ ảnh xuất hiện, hắn nhìn thoáng qua vị trí Âu Dương bắn tên nói:
- Rốt cục cũng tìm được chỗ then chốt của Xuyên Vân Tiễn, xem ra ngươi đã bước đầu có thực lực đến Loan Quỳnh Phong quấy rối.
Âu Dương nhìn về phía đông, nơi đó là vị trí của Loan Quỳnh Phong, nơi ở của Lăng Túc. Mặc dù với ánh mắt của Âu Dương, hắn không nhìn thấy Loan Quỳnh Phong, nhưng hắn biết, mình sẽ tới đó rất nhanh, rất nhanh gặp được Lăng Túc.
- Lăng Túc chờ ta, ta sẽ lập tức tới ngay, ai dám tìm phiền toái, như vậy phiền phức nhất định sẽ quấn lấy hắn..
Trên đỉnh núi Âm Vân Phong, Âu Dương không ngừng gật đầu nghe Bạch Hủ Minh căn dặn.
- Đừng xem những lời ta nói như gió thoảng bên tai, sát ý trên người ngươi rất nồng đâm, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai ngươi nhất định sẽ lĩnh ngộ hủy diệt ý chí trước tiên, thế nhưng chớ quên, ngoại trừ hủy diệt còn có cái khác.
Bạch Hủ Minh nhẹ nhàng chỉ điểm Âu Dương.
- Sư phụ yên tâm, ta sẽ không xung động, oan có đầu nợ có chủ, ai phạm sai lầm ta tìm người đó, không quan hệ đến những người khác.
Âu Dương nghe lời Bạch Hủ Minh, lần trước hắn đại náo Vân Vụ Phong làm Bạch Hủ Minh phải lao tới thu thập cục diện rối rắm cho hắn, lần này bất luận như thế nào cũng không thể tạo ra động tĩnh lớn như vậy.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.