Yêu Cung

Chương 265: Còn có hi vọng sao?



- Lam Thông đại ca, hôm nay sư phụ muốn truyền cho ta trận đồ mới, ta phải đi.
Lý Vĩ lại nhìn thoáng qua Thông Linh Hải, mặc dù trong lòng hắn cũng tin Âu Dương đã chết, thế nhưng hắn từng yên lặng thề rằng, nếu có một ngày hắn có thể vấn đỉnh Đại Đế, cho dù liều mạng dốc hết toàn lực nhất định cũng phải tìm được đủ người, lần thứ hai mở ra Cực Cảnh tiến vào bên trong, cho dù Âu Dương đã chết chí ít cũng phải mang thi cốt của hắn trở về.
- Đi thôi, ta cũng muốn đến Trân Bảo Lâu nghiên cứu kiếm thuật.
Lam Thông mỉm cười với Lý Vĩ, hai người phi thân rời đi...
Nhìn hai người rời đi, trong mắt Mộc Xuân tràn đầy ước ao, hắn khẽ thở dài, bắt đầu tiếp tục quét dọn Thông Thiên Phong. Mười năm qua hắn đã nhìn thấy từng nhóm thiên tài tiến vào Thông Thiên Phong truy tìm mộng tưởng, còn hắn thì sao?
- Ta... Còn có hi vọng sao?
Mộc Xuân đã từng là thiên tài, lúc này lưu lại chỉ là một thân thể tàn phế, một kiếm linh tàn phế, nhìn đám người tư chất kém hơn mình thông qua nỗ lực tiến nhập Thánh Thể, được tiếp dẫn tiến vào Thông Thiên Phong, trong lòng Mộc Xuân vừa đau đớn vừa có chút không cam lòng, thế nhưng hắn không có cách nào, hắn không phải chưa từng gặp Tu Phục Tông Sư, nhưng kiếm linh của hắn tổn hại quá nghiêm trọng.
Cho dù là Tu Phục Tông Sư xuất thủ cũng rất khó khăn, không có Tu Phục Tông Sư nào nguyện ý tiêu tốn quá nhiều tinh lực trên người một phế nhân như hắn, đây là sự thực phải tiếp thu.
Trong Thông Thiên đại điện, tượng trưng quyền lực tối cao của Vạn Tiên Sơn, Lỗ Tu đứng trước thần tượng của sư phụ, bên cạnh hắn chính là cuồng nhân khiến toàn bộ Vạn Tiên Sơn, thậm chí là toàn bộ Chân Linh Giới nhắc đến là biến sắc Bạch Hủ Minh.
- Sư huynh, mười năm trước, ngươi để hắn tiến vào, ngươi nói cho ta biết, hắn có lẽ chính là người đánh vỡ quy tắc, mười năm sau thì sao?
Lỗ Tu nhìn Bạch Hủ Minh, nếu như nói toàn bộ Chân Linh Giới ai là người hiểu Bạch Hủ Minh nhất, sợ rằng ngoại trừ sư phụ đã mất, chính là sư đệ hắn.
- Mười năm biến thiên, có lẽ ta thực sự sai rồi...
Bạch Hủ Minh khẽ lắc đầu, trong mắt hắn có vài phần thất lạc. Lúc đầu hắn cho rằng người đánh vỡ quy tắc nhất định là Âu Dương, thế nhưng mười năm trôi qua Âu Dương cũng không ra khỏi Cực Cảnh, cho dù là hắn cũng cảm thấy hi vọng xa vời.
- Sư huynh, hắn là Thần Sư có cơ hội thành tựu nghịch thiên sửa mệnh nhất mà ta từng gặp, đáng tiếc...
Trong ngôn ngữ của Lỗ Tu có vài phần oán giận, nhưng cũng không trách được hắn, nếu thực sựđể Âu Dương quay về Vạn Tiên Sơn tiếp thu hệ thống học tập, có thể hiện tại Âu Dương đã đạt được thành tựu trọng đại, có lẽ tương lai không xa hắn thực sự có thể bước vào cảnh giới Thần Sư.
Chân thực chi nhãn, Tu Phục Tông Sư, khi hai loại này chồng lên nhau đã vô hạn tiếp cận với Thần Sư, chỉ cần tiến thêm một bước chính là trèo lên phong thần.
- Tất cả mọi người đều thấy được thân phận Tu Phục Tông Sư của hắn, nhưng các ngươi căn bản không biết si mê và nhiệt huyết của hắn đối với tiễn thuật. Hắn tiến vào Âm Vân Phong thời gian rất ngắn, ta và hắn giao lưu cũng không nhiều, thế nhưng ta tin tưởng, cho dù có một ngày hắn đạt được Thần Sư. Khi phải lựa chọn giữa thân phận Thần Sư và cung tiễn trong tay, hắn chắc chắn sẽ lựa chọn cung tiễn.
Bạch Hủ Minh nói không sai, mặc dù hắn và Âu Dương tiếp xúc không nhiều, thế nhưng hắn lại nhìn rất thấu triệt.
Tu phục thuật rất lợi hại, thế nhưng Âu Dương cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ sẽ dựa vào tu phục thuật xưng bá, thứ hắn coi trọng nhất chính là cung tiễn trong tay, đây cũng là nguyên nhân tại sao cho dù hắn đối mặt với tứ phương chiến kỳ cũng không muốn vứt bỏ Thứ Kiêu Cung.
- Đáng tiếc... Hắn đã khai sáng thời đại mới của Chiến Yêu Sĩ, nhưng ông trời đố kị với anh tài, đến cuối cùng hắn vẫn không thể chống lại thiên mệnh.
Lỗ Tu nhìn tầng mây bên ngoài đại điện, ánh sáng mờ ảo xuyên thấu qua tầng mây bắn thẳng đến đại điện.

- Yêu Cung Thủ , khai sáng một thời đại mới...

Bạch Hủ Minh vừa nói vừa chậm rãi bước ra ngoài đại điện, thân thể biến mất trong tầng mây...
- Ài....
Lỗ Tu thở dài một hơi, sau đó chậm rãi ngồi xếp bằng xuống đất, nhắm mắt tiến vào trong tu luyện.
Tếđàn viễn cổ, bạch quang chói chang chiếu vào mắt Âu Dương khiến hắn có chút không thích ứng, trận đồ dưới chân hắn không ngừng lưu chuyển, Âu Dương cảm giác mình giống như bị xé rách.
- Không phải chứ, lẽ nào không nên dẫn động bản thể của tứ phương chiến kỳ?
Âu Dương cảm thấy rất bất đắc dĩ, hắn nghiên cứu hồi lâu, rốt cuộc minh bạch, bốn lỗ hổng này chính là nơi cắm tứ phương chiến kỳ, khi tứ phương chiến kỳ cắm vào đây sẽ gặp kích hoạt trận đồ đưa hắn rời khỏi tếđàn viễn cổ, quay về thế giới của hắn.
Thế nhưng tứ phương chiến kỳ từ lâu đã biến thành một bộ phận trong thân thể của hắn, hiện tại hắn chỉ có thể lấy lực lượng của chính mình bỏ vào bốn lỗ nhỏ này, loại phương pháp này rốt cuộc có được hay không, hắn cũng không biết.
Quang mang không ngừng chớp động, sau khi Âu Dương trải qua khoảng một phút xé rách, hắn cảm thấy trước ngực mình giống như chịu đòn đả kích nghiêm trọng, tiếp theo cảm giác hoa mắt, sau đó bị ném vào một nơi không biết tên...
Hoa tuyết bay lả tả khắp bầu trời, phong tuyết phong ấn toàn bộ đại địa, phóng nhãn nhìn lại, giữa thiên địa chỉ có tuyết tinh linh không ngừng nhảy lên, biến toàn bộ thiên địa thành một bức tranh trắng xóa.
Âu Dương nặng nề bay ra khỏi hư không, rơi xuống tuyết vực, kích khởi vô số hoa tuyết tung bay.
Nhìn tình cảnh xung quanh, Âu Dương có chút không biết nói gì, mình hình như rất có duyên với tuyết? Từ Sinh Tử Cảnh đi tới tiến vào cánh đồng tuyết, hiện tại từ viễn cổ tếđàn cũng lại rơi xuống cánh đồng tuyết, lẽ nào mình chính là người tuyết?
Gạt bỏ ý niệm hoang đường này ra khỏi đầu, Âu Dương bắt đầu dùng đầu óc suy nghĩ. Từđộ dày của linh nguyên xung quanh, Âu Dương có thể phán đoán ra, lần này có lẽ hắn không xuyên việt, hắn vẫn đang ở Chân Linh Giới, chỉ có điều nơi này khẳng định không phải Trung Châu đại địa của Vạn Tiên Sơn.
- Chân Linh Giới phân ngũ phương thiên địa, Trung Châu thịnh thế, Đông Phương lâm hải cảnh, Tây Vực đất bồi, Nam Lân xích thủy, Bắc Cương băng nguyên. Nhìn nơi này có lẽ là Bắc Cương băng nguyên.
Âu Dương suy tư về năm khu vực phân chia của Chân Linh Giới, từđó có được vị trí hiện tại của mình.
Âu Dương cảm thấy cũng may mà mình bị ném tới Bắc Cương băng nguyên, ở đây tương đối gần Trung Châu của Vạn Tiên Sơn, nếu mình bị ném đến Lâm Hải Cảnh hoặc là Tây Vực Sa Châu, như vậy cho dù mình phát điên, chí ít cũng cần hơn mười mấy năm mới có thể trở về Trung Châu.
Nhưng Âu Dương lại suy nghĩ, cho dù rơi xuống Bắc Cương, về tư tưởng tự an ủi là cự ly gần nhất, trên thực tế cũng chỉ có thể cười khổ. Phải biết rằng, mặc dù nói Bắc Cương là cự ly gần nhất, nhưng dựa vào hai chân của mình muốn từ Bắc Cương đi tới Vạn Tiên Sơn cũng phải mất mấy năm.
- Xem ra phương pháp tốt nhất là lợi dụng trận đồ xuyên qua hư không do Trận Đồ Sư bố trí.
Âu Dương biết, trong tất cả tu luyện giả, người có năng lực xuyên qua hư không chỉ có Trận Đồ Sư, cũng chỉ có Trận Đồ Sư có thể làm được hành động hôm nay ở phía đông, ngày mai ở phía tây.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.