Xuyên Thành Bạn Đời Xinh Đẹp Bệnh Tật Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 25: 25: Ngọt Lắm Rất Ngon






: Ngọt lắm, rất ngon.

Sáng sớm, Thẩm Thanh Đường và Tần Di bị đánh thức bởi tiếng hét của Mộ Phi.

Thẩm Thanh Đường tối hôm qua có chút cảm lạnh, hơn nữa lại tiêu hao thể lực quá mức nên có dấu hiệu phát sốt.

Tần Di đứng dậy, nhìn đôi gò má trắng tuyết hơi ửng đỏ của Thẩm Thanh Đường, cau mày, lập tức ôm cậu vào lòng, lấy Thanh Tâm Đan ra đút cho Thẩm Thanh Đường.

Thanh Tâm Đan có hơi đắng, viên thuốc cũng lớn, nhưng Thẩm Thanh Đường không hề phàn nàn khi nuốt nó.

Tần Di thấy vậy, trong lòng có chút áy náy — nếu không phải bị Mộ gia nhắm tới, hiện tại hắn còn có thể rời sơn động đi mua thuốc, sẽ không đến nỗi thế này.

Nhưng lúc này, Mộ Phi lại kêu lên một tiếng.

Tần Di:!

Có chút cáu kỉnh nhắm mắt lại, Tần Di trầm giọng nói: "Ta đi ra ngoài nhìn một chút.

"

Nói xong, Tần Di tiện tay đắp chăn lên người Thẩm Thanh Đường, chuẩn bị ra ngoài dạy cho Mộ Phi một bài học.

Kết quả Thẩm Thanh Đường vào đúng lúc này đưa tay ra nhẹ nhàng kéo hắn lại.

Tần Di giật mình, quay đầu lại, thấy Thẩm Thanh Đường lặng lẽ chớp mắt nhìn hắn, mỉm cười, giọng nói hơi khàn khàn nhẹ nhàng nói: "Lan Đình, em hơi đói.

"

Tần Di trong lòng mềm nhũn, lập tức nhỏ giọng nói: "Ta lập tức quay về.

"

Kết quả, Thẩm Thanh Đường vẫn nắm lấy tay áo hắn không buông.

Tần Di có chút nghi hoặc.

Sau đó Thẩm Thanh Đường âm điệu nũng nịu nhẹ giọng nói: "Em muốn ăn bánh nếp nấu rượu, thêm một quả trứng, nhiều đường một chút.

"

Tần Di ngẩn ngơ một hồi, sau đó không hiểu sao cong cong khóe miệng.

Cuối cùng hắn thấp giọng nói: "Ta nấu không chắc sẽ ngon.

"

"Không sao.

" Thẩm Thanh Đường ho khan hai tiếng, nhưng lại nhìn Tần Di bằng đôi mắt sáng trong veo, "Chỉ cần là Lan Đình chàng nấu là được.


"

Cũng đã nói đến như vậy rồi, Tần Di còn có thể đáp gì đây, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa, hắn cũng sẽ làm.

Huống chi chỉ là nấu một bát bánh nếp rượu với trứng.

Buông màn giường xuống, Tần Di nhanh chóng xoay người rời đi.

• •

Mộ Phi đã rất sốc khi nhìn thấy Hoàng Kim Thảo thượng phẩm vào buổi sáng, y lập tức hét lên.

Kết quả la hét hồi lâu, không thấy trong phòng có động tĩnh gì, liền định đánh thức Tần Di và Thẩm Thanh Đường dậy.

Kết quả vừa tới cửa, Mộ Phi liền đụng phải Tần Di đi ra.


Lần đầu tiên, Mộ Phi nhìn thấy nụ cười tươi như xuân trên khuôn mặt thường ngày lãnh đạm của Tần Di.

Mộ Phi cả kinh, trong nháy mắt sững sờ tại chỗ, thậm chí quên cả chuyện Hoàng Kim Thảo thượng phẩm.

Tần Di nhìn thấy Mộ Phi, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, lạnh lùng nhìn Mộ Phi một cái, vươn tay bình tĩnh đóng cửa lại sau lưng, nói: "Mới sáng ra, đệ la hét cái gì?"

Mộ Phi kích động, lập tức nhớ tới Hoàng Kim Thảo thượng phẩm, nhảy dựng lên nói: "Tần đại ca, ở trong linh điền có Hoàng Kim Thảo thượng phẩm!"

Tần Di thờ ơ nhìn Mộ Phi, đôi mắt đỏ sậm không có chút cảm xúc nào.

Mộ Phi:! ?

Sau đó, Tần Di vượt qua Mộ Phi mà đi về phía nhà bếp.

Nhìn thấy ánh mắt cùng động tác của Tần Di, Mộ Phi chậm rãi ý thức được chuyện gì xảy ra, lập tức xoay người đi theo, hưng phấn nói: "Tần đại ca, huynh trồng được Hoàng Kim Thảo thượng phẩm sao? Thật là lợi hại——"

"Là Thanh Đường trồng.

"

Mộ Phi ngây người.

Phản ứng đầu tiên của y là Tần Di đang nói đùa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Tần Di, y cảm thấy Tần Di không phải nói chơi, trong lòng không khỏi kinh ngạc cùng khó hiểu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.