Vũ Thần

Chương 80: Không Thể Nhìn Thấy




Sau khi cảm nhận qua hai loại năng lượng có thuộc tính khác nhau, Hạ Nhất Minh mới được mở rộng tầm mắt, đồng thời cũng muốn được thử ngay lập tức. Hít một hơi thật sâu, hắn nhớ lại tất cả mọi thứ trong đầu. Sau khi xác định không có gì nhầm lẫn, Hạ Nhất Minh duỗi một ngón tay ra. Từ từ, trên đầu ngón tay của hắn xuất hiện một điểm màu đỏ. Đó chinh là một giọt máu tươi của hắn. Giọt máu đó cũng không phải biến thành Huyết châm mà hóa luôn thành cây huyết châm.
Hạ Nhất Minh chợt nảy ra một ý nghĩ. Hắn lấy từ trong đan điền ra hai nguồn năng lượng nhỏ đưa vào trong Huyết châm. Một loại là băng hệ còn một loại là năng lượng cường hóa. Mặc dù rất ít nhưng cũng đã tạo ra tác dụng.
Búng nhẹ một chỉ, cây huyết châm vô thanh vô tức, không phát ra một tiếng động bay thẳng về phía trước. Trạng thái của cây huyết châm khiến cho ngay cả Hạ Nhất Minh là người tạo ra cũng không ngờ được lả nó lại nhẹ nhàng đến thế.
Hắn chăm chú nhìn không chớp mắt vào cây Huyết chăm. Nó từ từ bay tới cách cái bàn một khoảng thì tốc độ chợt tăng lên giống như có một nguồn năng lượng nào đó bộc phát làm cho huyết châm đâm sâu vào trong bàn.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời. Chỉ có điều hắn không ngờ được biện pháp vừa nghĩ ra lại thành công. Nếu xét về mặt uy lực thì một cây huyết châm so với giọt huyết của Hác Huynh phát nổ chẳng có gì đáng giá. Nhưng giọt máu của Hác Huyết lại khiến cho tất cả cao thủ nhìn thấy cùng đều cảm nhận được uy lực mà tránh né. Trừ khi đó là cao thủ cấp bậc tôn giả, nếu không trong số những người cùng đẳng cấp cũng chẳng có người nào muốn đưa đầu ra hứng. Còn Huyết châm của Hạ Nhất Minh lại là phương pháp đánh lén tốt nhất. Trước khi chạm vào đối phương, nó chẳng hề có chút lực nào khiến cho người ta rất khó phát hiện. Hơn nữa, trong cây huyết châm lại ẩn chứa Băng hệ năng lượng và lực cường hóa, cho dù là cao thủ tôn giả nếu không đề phòng chỉ sợ cùng phải hết sức chật vật.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh lắc đầu. Cây Huyết châm đó lại không có tác dụng nhiều trong một trận đấu với quy mô lớn. Hơn nữa, năng lượng tiềm ẩn trong nó hoàn toàn không thể so sánh với giọt máu mà Hác Huyết phun ra. Vì thế, trong trận chiến đấu chính thức cũng chẳng có nhiều tác dụng.
Thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh thôi không tiếp tục nghiên cứu nữa. Muốn xuất ra vô số huyết châm là chuyện không thể. Nếu như hắn có thể dễ dàng học trộm được tuyệt kỹ của Hác Huyết thì nó cũng chẳng phải là tuyệt học truyền thừa mấy ngàn năm của Hác gia.
Tiếp tục tập trung tinh thần, Hạ Nhất Minh từ từ xòe tay ra.
Trên tay hắn chợt lóe lên một chút ánh sáng, sau đó bàn tay hắn như có sự thay đổi nào đó. Mặc dù nhìn qua cánh tay của hắn vẫn gắn vào cơ thể, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác Hạ Nhất Minh đang nhúng nó vào trong chậu nước. Ngay chỗ có tay, người ta có thể thấy nó như bị uốn khúc. Khi thấy được điều đó, Hạ Nhất Minh lại vô cùng sung sướng. Thứ lực lượng đó quả nhiên rất lạ. Nó thực sự có thể tác động tới quang hệ tạo ra hiệu quả chiết xạ. Tuy nhiên hiệu quà của nó có liên quan tới cường độ ánh sáng. Cường độ ánh sáng càng mạnh thì hiệu quả càng lớn và ngược lại.
Hạ Nhất Minh nhìn sắc trời thấy còn lâu mới tới sáng, nhưng cho dù trời sáng, hắn cũng chẳng thể ra ngoài để mà luyện tập. Nếu để cho bọn Hác Huyết thấy được mình thi triển Thất Chân thuật và Ngưng Huyết thuật thì bản thân muốn bình an ra khỏi thành cũng khó.
Hạ Nhất Minh đoán có lẽ bọn họ sẽ chẳng từ thủ đoạn nào để giữ hắn lại. Mặc dù bản thân cũng chẳng sợ hãi, nhưng tự gây phiền phức là chuyện chẳng ai muốn làm.
Từ trên giường đứng dậy, Hạ Nhất Minh đang định tập luyện một bộ quyền pháp cho bình tĩnh lại thì hắn chợt nhìn thấy một vật.
Đồ đạc trong căn phòng được chế tạo từ gỗ đàn hương. Loại gỗ này chuyên được các thế gia dùng để chế tạo các loại vật dụng cao cấp. Tuy nhiên Hạ Nhất Minh cũng chẳng để ý tới mùi thơm của nó. Hắn tập trung nhìn làn khói đang bay lên mà nghĩ ra chuyện gì đó. Cuối cùng hắn ngẩng đầu lên trong mắt lóe lên sự quả quyệt.
Hắn thấp một ngọn nến khiến cho căn phòng sáng như ban ngày. Hạ Nhất Minh há mồm phun ra một đóa Kim chi hoa. Tiếp theo, đóa Kim chi hoa xảy ra sự biến đổi. Nó chẳng biến thành ngũ hành hoa cũng chẳng phải thành một con kim long hay Bách Linh Bát. Mà nó biến thành một hình người thực sự. Đương nhiên so với một người bình thường, thì nó lùn hơn rất nhiều. Nó chẳng khác gì một bức tượng điêu khắc, đứng im không hề nhúc nhích.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần. Năng lượng Vân Vụ từ trong cơ thể hắn tuôn ra. Đan điền của Hạ Nhất Minh chẳng khác nào một cổ máy chuyển đổi. Nó có thể tạo ra bất kỳ loại chân khí nào mà hắn từng tu luyện. Chỉ trong chốc lát, bức tượng điêu khắc đã bị bao phủ bởi một đám sương mù. Tuy nhiên, trong


đám sương mù đó lại chợt sáng lên một chút.

Dao động của đám sương mù trong nháy mắt hoàn toàn biến mất. Cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không nhìn thấy điều gì sơ hở trong đó. Bất chấp hai lỗ tai Hạ Nhất Minh run run liên tục cũng chẳng nghe thấy bất cứ một thanh âm nào. Đây mới chính là kết quả khiến cho hắn hài lòng.
Vân Vụ thuật chính là thuật ẩn giấu tốt nhất của hắn. Tuy nhiên, khi phun ra ngoài thì người ta vẫn có thể nhận thấy nó. Nhưng sau khi hắn nắm được Quang hệ năng lượng thì đã giải quyết được vấn đề. Ba loại năng lượng phối hợp với nhau đã bẻ cong ánh sáng. Lúc này, ngoại trừ Hạ Nhất Minh cho dù là ai cũng không ngờ được bên cạnh cái bàn lại có một đám mây mù đang phủ lấy Kim chi hoa.
Quan trọng hơn chính là giữa hắn và những đóa hoa kết xuất đã có một mối liên hệ với nhau khiến cho bất kỳ kẻ nào cũng cảm thấy khó tin. Nhất thời, Hạ Nhất Minh cảm thấy mừng như điên. Hắn từ trong phòng mở cửa chạy thẳng ra sân.
Một lúc sau, Hạ Nhất Minh chợt phát hiện thêm được một điều, đó là hắn không thể rời khỏi đóa Kim chi hoa đang bị sương mù bao phủ quá ba mươi trượng. Cách khoảng hai mươi trượng Hạ Nhất Minh đã cảm thấy hết sức khó khống chế. Gần ba mươi thước, hắn có chút cảm giác Kim chi hoa chỉ chực phát nổ.
Với phát hiện mới này, Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng hứng thú. Ngay sau đó, hắn tiếp tục phát ra Thổ chi hoa, Hỏa chi hoa, Phong chi hoa. Mặc dù kết xuất bốn đóa hoa cũng khiến cho hắn có cảm giác mệt mỏi nhưng hắn vẫn không hề dừng lại tiếp tục giấu đi tất cả.
Sắp xếp xong hết mọi việc, hắn cảm thấy vô cùng kiêu ngạo. Khống chế Kim chi hoa biến thành hình người đó là do trong lòng hắn mong muốn tương lai nó có thể hóa thành một kẻ thứ hai giống Bách Linh Bát. Mặc dù nguyện vọng đó rất khó có khả năng trở thành sự thực những cử động viên một chút cũng tốt.
Còn lúc này, cả bốn đóa hoa đều giống như bốn người đang chờ lệnh. Hắn có cảm giác, cho dù là Kim Chiến Dịch đứng ở giữa bốn đóa hoa mà bọn chúng đồng thời phát nổ thì gã cũng phải mất mạng. Tuy nhiên, muốn làm được chuyện đó cũng không phải dễ đàng.
Nhắm mắt lại, Hạ Nhắt Minh hấp thu năng lượng trong Thiên Địa, bù đắp lại lượng chân khí đã mất. Kết xuất bốn đóa hoa ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy cố hết sức. Nửa canh giờ sau. Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy. Tinh thần hắn đã trở lại bình thường.
Cảm nhận chân khí chảy xuôi trong cơ thể, Hạ Nhất Minh đi lại vài bước trong phòng trong lòng rất vui sướng. Hắn cảm giác được một ngày nào đó, công pháp này của hắn sẽ có hiệu quả rất lớn. Nhưng cụ thể thế nào thì để sau này mới biết được.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh giỏng tai, cười nói:
- Kim huynh! Mời vào.
Cánh cửa phòng đẩy ra, Kim Chiến Dịch mỉm cười bước vào. Hạ Nhất Minh cũng cười nói:
- Muộn như vậy, Kim huynh còn tới đây chẳng lẽ có gì chỉ giáo?
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.