Vũ Thần

Chương 74: Khiêu Chiến




Ánh mắt ba người Hác Huyết có chút ngạc nhiên, tò mò nhìn Hạ Nhất Minh. Lúc đầu, ba
người nhìn thấy hắn còn tưởng đó là hậu bối của Kim Chiến Dịch. Cũng chẳng phải nhãn lực của họ quá kém mà do tuổi của Hạ Nhất Minh quả thực quá trẻ. Tuy nói rằng sau khi bước vào tiên thiên dung nhan sẽ chậm lão hóa, nhưng số người chưa tới hai mươi đã bước vào tiên thiên thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ít nhất thì ba người đó cũng chưa gặp được người nào như vậy. Khi nghe Kim Chiến Dịch nói bọn họ mới biết người thanh niên trẻ tuổi trước mặt không phải là vãn bối của hắn mà thậm chí còn là cao thủ cùng đẳng cấp nữa.
Hạ Nhất Minh khẻ gật đầu với ba người, tùy ý nói:
- Hạ Nhất Minh bái kiến tam huynh.
Kim Chiến Dịch đã giới thiệu bọn họ trước hiển nhiên là tôn trọng chính mình. Nếu hắn còn chờ Kim Chiến Dịch giới thiệu mình nữa thì đúng là thái quá.
- Hạ Nhất Minh?
Ánh mắt ba người thay đổi, xuất hiện sự kinh ngạc. Chư Quan Hảo cười ha hả, nói:
- Thì ra đây chính là Hạ huynh đệ đã đại chiến với Kỳ Liên song ma. Ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Hắn quay sang gật đầu với Kim Chiến Dịch một cái, nói:
- Đáng lẽ khi nhìn thấy Kim huynh, chúng ta nên đoán ra mới đúng.
Hạ Nhất Minh mỉm cười. Hắn vẫn thầm quan sát mấy người này. Tu vi của bọn họ cực cao. Mặc dù chưa giao thủ nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được áp lực phát ra từ họ. Do chính là khí thế của những người đã ngưng xuất ra hoa mới có được. Tất cả các cao thù chỉ cần cảm nhận một chút là biết ngay. Có điều Hạ Nhất Minh cũng chỉ liếc mắt nhìn qua Chư Quan Hảo và Phương Thịnh một chút. Phần lớn sự chú ý của hắn tập trung vào Hác Huyết. Không phải do cách giới thiệu của Kim Chiến Dịch với người này khiến cho hắn tò mò. Mà Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được từ người hắn một làn hơi lạnh. Có thể khiến người khác cảm giác như thế chắc chắn không phải là kẻ bình thường.
Hai tay ôm quyền. Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Giao chiến với Kỳ Liên song ma đều là công lao của Kim huynh! Tiểu đệ chỉ đứng lược trận mà thôi, chẳng có gì đáng để nhắc tới.
Hác Huyết chợt mở miệng, nói:
- Phương huynh! Chu huynh! Thật ra chúng ta đã gặp Hạ huynh rồi.
Khi hắn vừa mở miệng Hạ Nhất Minh cảm thấy chấn động, đan điền của hắn như bị một thứ lực lượng kỳ lạ nào đó thu hút. Hạ Nhất Minh ngoài mặt vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng đã vô cùng cảnh giác với gã. Từ trước đến nay thì đan điền hổn độn của hắn gần như chẳng bao giờ gặp phải cảnh như thế.
Tất nhiên đây cũng không phải là chưa có. Lần đầu tiên chính là khi Hạ Nhất Minh đón lấy cái bình nhỏ do La Thước Á vất ra mà bị phong bế. Khi giao thủ với Xà Nho, bị Thạch Vương cắn cho một cái, đan điền hắn cũng từng dao động từ đó mới có thể chuyển hóa Cương Hồn thuật của Thạch Vương và hơi lạnh của cái bình ngọc thành năng lực của bản thân.
Vậy mà lúc này, Hác Huyết mới mở miệng nói một câu đã khiến cho đan điền của hắn dao động. Vì thế khiến cho hắn hết sức cảnh giác. Hắn có thể khẳng định được trên người Hác Huyết có một thứ lực lượng kỳ bí nào đó, hoàn toàn vượt xa hai người còn lại. Hắn đưa mắt nhìn Kim Chiến Dịch. Có lẽ gã cùng có cảm giác như thế nên khi giới thiệu mới không bình thường như vậy.
Hai người Phương, Chu ngẩn người, đưa mắt nhìn nhau. Hác Huyết cười, nói:
- Các ngươi có nhớ ba người đi tới doanh trại phương Tây không?
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo sực tỉnh. Phương Thịnh hỏi:
- Kim huynh! Hạ huynh! Các ngươi vừa tới doanh trại phương Tây đúng không?
Kim Chiến Dịch cũng chẳng hề giấu diếm. Chuyện hôm nay đã bị quá nhiều người nhìn thấy. Cho dù có muốn thì cũng không thể giấu được.
- Ba vị! Hai người chúng ta vốn đợi ở Trấn Kim thành, chợt có một người tên là Thang Mỗ Tư tới đó khiêu khích. Chúng ta không nhịn được mới giáo huấn cho hắn một trận. Sau đó lại nghĩ người ta đã đến tận nhả mình mà không đáp lễ là không được. Vì thế mà bọn ta mới tới chỗ họ bái phỏng một chút.
Ba người Phương Thịnh thầm giật mình. Bọn họ biết Kim Chiến Dịch nói nghe có vẻ đơn giản, nhưng dám tới doanh trại của người ta đáp lễ mà không bị hao tổn cọng lông nào thì chẳng phải ai cũng làm được. Cho dù là ba người bọn họ cũng không dám cam đoan trở về dễ dàng.
Hác Huyết trầm ngâm một chút, chợt hỏi:
- Kim huynh! Cái tên Thang Mỗ Tư đâu rồi?
Kim Chiến Dịch cười lạnh, nói:
- Dám đến cửa nhà ta mà khiêu khích thì chỉ có đi mà không có về.
Giọng nói của hắn tràn ngập sát khí khiến cho ba người Phương Thịnh phải biến sắc. Nét mặt của Hác Huyết lại càng quái dị hơn:
- Kim huynh! Ngươi cố ý để hắn chạy về đến nhà mới giết chết đấy chứ?
Kim Chiến Dịch cười lớn một tiếng, nói:
- Hác huynh đúng là hiểu ta.
Nét mặt của Phương Thịnh và Chu Quan Hảo chính thức thay đổi. Mặc dù thực lực của họ lại có chỗ dựa sau lưng cùng vẫn chưa dám cuồng vọng tới mức độ đó. Nhưng lúc này, cảm nhận hào khí của Kim Chiến Dịch, ba tên đệ tử thế gia cùng cảm thấy khâm phục. Sợ rằng cũng chỉ có Kim Chiến Dịch mới dám đuổi theo trăm dặm, giết người ngay trước cửa doanh trại của địch mà thôi.
Chư Quan Hảo vổ mạnh tay, nói:
- Tiếc thật! Chu mỗ không thể có mặt ở bên cạnh Kim huynh trợ uy đúng là đáng tiếc.
Phương Thịnh cũng thở dài, nói:
- Đúng thế! Thật sự là đáng tiếc! Hận là không thể nhìn thấy cảnh đó. Hác huynh! Ngươi thấy có đúng không?
Hác Huyết im lặng, gật đầu, nói:
- Quả là đáng tiếc. Hận không phải là mình.


Phương Thịnh và Chư Quan Hảo ngẩn người, nụ cười trở nên gượng gạo. Tuy nhiên, hai người cùng biết tính cách của Hác Huyết nên cũng chẳng nói gì.

Phương Thịnh đổi đề tài, trầm giọng hói:
- Kim huynh! Đám cường giả phương Tây có động thủ với ngươi hay không?
Kim Chiến Dịch bình thản cười, nói:
- Bọn họ cũng có động thủ. Nhưng chẳng ngờ lại bị Hạ huynh đệ chụp cho một cái chết mất hơn hai chục người. Tất cả bọn chúng sợ quá nên đành trơ mắt nhìn bọn ta trở về.
Ba người bọn họ cảm thấy ngơ ngác. Một lúc sau, Phương Thịnh cười dài nói:
- Đám người phương Tây đó đúng là có mắt như mù. Đối phó với hai vị mà cho đám binh sĩ bình thường ra tay hay sao?
Kim Chiến Dịch thản nhiên lắc đầu, nói:
- Hơn hai mươi tiên thiên cường giả. Trong đó có cả một, hai vị Nhất đường thiên.
Tiếng cười của Phương Thịnh đột nhiên tắt ngấm. Hắn há hốc miệng, thừ người. Nét mặt của Chư Quan Hảo cùng chẳng biết là như thế nào. Cho dù là ai, khi nghe thấy điều đó cũng đều cho là chuyện không thể. Nếu lời đó không phải là Kim Chiến Dịch mà là Hạ Nhất Minh nói thì bọn họ đã mở miệng cười nhạt từ lâu rồi. Nhưng nó lại do chính miệng Kim Chiến Dịch phát ra nên cho dù không tin thì bọn họ cùng phải suy nghĩ một chút.
Phương Thịnh miễn cưỡng cười, nói:
- Kim huynh! Huynh đang nói đùa đúng không?
Kim Chiến Dịch nhếch miệng, nói:
- Phương huynh nghĩ rằng Kim mỗ ở đây nói đùa hay sao?
Nét mặt Phương Thịnh trở nên hết sức khó coi. Tuy nhiên, ánh mắt hắn khi nhìn Hạ Nhất Minh lại có vẻ kinh ngạc, hoài nghi. Một người tuổi trẻ như vậy. Mặc dù mới nhìn có chút cao thâm khó lường nhưng cho dù thế nào cùng khó tin được lại mạnh đến thế.
Hắn chợt nghĩ ra điều gì đó, nói:
- Chẳng lẽ Hạ huynh đã trở thành tôn giả? - Miệng thì hỏi nhưng trong lòng hắn vẫn không tin. Cho dù trở thành tôn giả thì cũng không có khả năng một chưởng giết chết hơn hai mươi tiên thiên. Trừ khi tất cả đám tiên thiên đó đều là kẻ ngốc, đâm đầu chịu chết.
Thật ra, hắn cùng đoán đúng được một chút. Phiên Thiên Ấn của Hạ Nhất Minh cho dù lợi hại cũng không thể một phát giết chết nhiều người như vậy. Chỉ có điều, mục tiêu của bọn họ là Kim Chiến Dịch nên may mắn mới tạo được hiệu quả lớn đến thế. Bây giờ làm lại, Hạ Nhất Minh có thể giết chết được hai đến ba con mèo nhỏ đã là hoành tráng lắm rồi.
- Hạ huynh vẫn chưa phải là tôn giả - Kim Chiến Dịch lắc đầu nói:
- Các vị cùng đừng đoán! Đây là tuyệt kỹ độc môn của Hạ huynh. Ta cũng không chống được.
Ba người bọn họ cảm thấy hoảng sợ trong lòng. Quen biết Kim Chiến Dịch bao lâu nhưng chưa hề thấy hắn phục người khác đến vậy. Nhất thời, địa vị của Hạ Nhất Minh trong lòng bọn họ lại cao hơn mấy phần.
Đặc biệt là Hác Huyết. Hai mắt hắn lóe lên tinh quang, chợt mở miệng:
- Hạ huynh có thần công như thế quả khiến kẻ khác bội phục! Hác mỗ bất tài cũng muốn lãnh giáo một phen. Xin Hạ huynh đáp ứng.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo hơi ngập ngừng một chút nhưng cũng chẳng khuyên can. Có lẽ, bọn họ cũng muốn xem Hạ Nhất Minh có tuyệt kỹ gì mà có thể tạo ra được chiến tích huy hoàng đến vậy.
Kim Chiến Dịch chợt cười tủm tỉm, nói:
- Hác huynh! Sau lần chúng ta đấu với nhau cùng đã hơn hai mươi năm rồi thì phải?
Hác Huyết gạt đầu, nói:
- Không sai. Hai mươi mốt năm, bảy tháng sáu ngày.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu ra. Chẳng trách mà bọn họ nói chuyện với nhau có gì đó là lạ, thì ra là trước đó đã giao thủ. Tuy nhiên, từ thái độ của bọn họ cùng biết được kẻ thất bại chắc chắn là Hác Huyết.
Kim Chiến Dịch vung tay áo lên, nói:
- Hác huynh! Huynh nhớ kỹ như thế chắc là vẫn chưa chịu thua. Đã thế, ta với ngươi tái chiến lại một trận được không?
Hác Huyết chưa mở miệng, Phương Thịnh và Chư Quan Hảo đã nói:
- Không được.
Kim Chiến Dịch nhướng mày, quay đầu lại nhìn. Phương Thịnh xấu hổ, cười nói:
- Kim huynh! Lần này ra ngoài, tộc trưởng đã từng căn dặn cho dù thế nào cùng không được giao thủ với Kim huynh! Nếu trái lời sẽ bị trục xuất khỏi gia môn. Vì vậy mà nếu ngươi cứ bức bách chẳng khác nào giết chúng ta rồi.
Thật ra, tộc trưởng Phương gia từng nói: Cho dù thế nào cũng không được giao thủ với một kẻ điên như Kim Chiến Dịch. Có điều, đứng trước mặt hắn, Phương Thịnh cũng không dám nhắc lại nguyên văn.
Kim Chiến Dịch hừ lạnh một tiếng, đang định nói tiếp thi Hạ Nhất Minh đã mở miệng:
- Nếu Hác huynh đã có hứng thú, Hạ mỗ cũng có thể phụng bồi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.