Vũ Cực Thiên Hạ

Chương 1690: Độ Khó Tu La. (2)



Chương 1690: Độ Khó Tu La. (2)
Tử Phủ Đạo Cung!
Xương cốt toàn thân Lâm Minh nổ vang, tinh quang xuất hiện giống như ngân hà rủ xuống, Lâm Minh ngâm mình trong đó, lực lượng gia tăng thật nhanh.
Được lực lượng tà thần ủng hộ, một bước lại một bước, Lâm Minh không ngừng xâm nhập thần thú đại trận.
Xương toàn thân của hắn nổ vang, quần áo nứt vỡ, mạch máu nổ tung.
Trong lúc đó mặt đất rung động mạnh mẽ, đột nhiên bạch hổ gào thét.
Nó bổ nhào về phía trước, mang theo biển máu cuồn cuộn oanh kích Lâm Minh.
Lâm Minh ở trên cây cầu, rong nội tâm kinh hãi, hắn bay ngược ra sau thật nhanh, nhưng mà trong quá trình lui lại hắn vẫn bị năng lượng đánh trúng. Trong nháy mắt trong đầu Lâm Minh sinh ra chấn động kinh thiên, cảm giác mình trong thời gian ngắn lâm vào sát tràng khủng bố.
Vô số thi hài thần ma to như núi mục nát nằm trải rộng khắp khu vực hoang vu.
Không khí tràn ngập tử khí và khí tức suy bại đậm đặc.
Ở đây có một con thần thú bạch hổ cực lớn vắt nằm ngang trong thiên địa, đồng tử đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Lâm Minh.
Sát khí như hóa thành thực chất, giống như có thể cắt nát không khí.
Giết -- giết -- giết -- Trong không khí mơ hồ có sát niệm kích thích nội tâm Lâm Minh.
Ngay cả Lâm Minh cũng bị sát khí này ảnh hưởng.
- Giết! Giết ra con đường máu, giết ra vĩnh hằng đại đạo!
Trong lúc này sát niệm trong lòng Lâm Minh bao phủ bởi sát ý mãnh liệt.


Trong lúc nhất thời, thân thể Lâm Minh mất đi khống chế, chậm rãi đi ra khỏi cây cầu.
Lúc sắp bước vào thâm uyên vô tận, trong tối tăm xương cốt Lâm Minh xuất hiện vô số ánh sao kỳ dị, sinh cơ bừng bừng, vô cùng ảo diệu.
Linh lực sinh cơ chưa từng có, phù văn kỳ lạ bao phủ sinh cơ.
Những phù văn này là do Lâm Minh ngày xưa đột phá Thiên Phạt Đạo Cung, thiên phạt đạo đồ bị hắn cưỡng ép đánh nát, những ánh sao có sinh cơ bừng bừng này dung nhập vào cốt nhục của hắn.
Thời khắc mấu chốt những phù văn này đột nhiên hưởng ứng.
Trong đó một ít phù văn có lôi đình, ầm ầm nổ vang trong nội tâm Lâm Minh.
Tâm thần Lâm Minh hiện tại run lên, thình lình phát giác được chính mình bị sát niệm bao phủ và điều khiển thì giật mình tỉnh táo lại.
Đây là thần thú bạch hổ công kích, chẳng những công kích thân thể, càng đầu độc thần hồn, bạch hổ chủ sát phạt, nếu như bị sát khí bao phủ và điều khiển, chắc chắn sẽ biến thành khôi lỗi chỉ biết chém giết.
Lâm Minh tỉnh lại, năng lượng loạn lưu chính là thần thú bạch hổ sát phạt chi đạo, nếu vừa rồi không có tia sét của Thiên Phạt Đạo Cung bổ ra, bản thân của hắn sẽ bước vào trong thâm uyên vô tận, khi đó hắn chết chắc.
- Nơi này quả nhiên vô cùng hung hiểm.
Lâm Minh thu liễm tâm thần, hắn ẩn ẩn cảm thấy sau khi bước vào pháp tắc chi môn, chiến đấu không chỉ là chém giết thực chất, hơn nữa còn liên quan tới ý chí, pháp tắc, tinh thần đối địch, nơi này c đại thu hoạch nhưng cũng có đại hung hiểm.
Tâm niệm khẽ động, trường thương trong tay run lên.
- Thương Khung Phách Điển -- Bách Trọng Lãng!
Mỗi một đạo trường thương xé rách hư không mang theo lực lượng mười tỷ cân cuồng bạo, có thể đánh nát ngôi sao.

Lực lượng bàng bạc này trong thời gian ngắn biến thành gợn sóng nước, tầng tầng lớp lớp, nhanh chóng tăng phúc.

Cuối cùng lực lượng vô cùng rõ ràng áp súc vào một điểm, trong trường thương ẩn chứa lực lượng mênh mông vô cùng vô tận.
Lực lượng nổ tung, tỏa ra hào quang chói mắt.
Ầm ầm, ầm ầm -- Lâm Minh cầm trường thương trong tay, đánh thẳng vào hư ảnh bạch hổ trước mặt.
Hư ảnh bạch hổ cũng không phải là thần thú chân chính, mà chỉ là một đám khí tức của bạch hổ mà thôi.
Két -- Con bạch hổ nhanh chóng bị lực lượng lôi đình đánh ra một vết thương to lớn, không ngờ một lạc ấn chữ “Sát” xuất hiện.
Hư ảnh thần thú bạch hổ khổng lồ cũng xuất hiện một chút sơ hở!
Trường thương của Lâm Minh bổ hư ảnh bạch hổ trọng thương, giữa ý thức hải của Lâm Minh nhiều ra một đám khí tức đại đạo vô cùng kỳ diệu.
Đạo khí tức này từ từ dung hợp với ý thức hải và cốt nhục của hắn.
- Đây là...
Trong nội tâm Lâm Minh đột nhiên cả kinh, thương thế của hắn gây ra với hư ảnh bạch hổ, lực lượng và pháp tắc của hư ảnh bạch hổ đã dung hợp vào trong người Lâm Minh, hắn có rất nhiều cảm ngộ mới.
Dường như giết chóc trong pháp tắc chi môn vốn chính là một hồi cơ duyên to lớn.
- Không ngờ ở trong nơi này có thể vừa chiến đấu vừa cảm ngộ pháp tắc Thiên Đạo... Bổn nguyên của thần thú chính là bổn nguyên của thiên đạo, đúng là khó cầu...
Lâm Minh suy nghĩ, trên cây cầu có gió mạnh thổi qua, Lâm Minh vững như bàn thạch, vào lúc này thanh long trước mặt Lâm Minh, một đạo sóng âm cũng ập tới.
Thời điểm thanh long trùng kích, tràng cảnh chung quanh biến thành biển cả rộng mênh mông, hư ảnh thanh long đang giương nanh múa vuốt, không ai bì nổi.
Lực lượng mấy chục tỷ cân đánh tới, thanh long kêu rên một tiếng, thân thể bay ngược ra sau, Lâm Minh bước lên phía trước, đuổi theo không bỏ.

Đối với Lâm Minh hiện tại mà nói, bởi vì đã mở Đạo Cung Cửu Tinh, Luyện Thể Thuật biến thành thủ đoạn công kích mạnh nhất của Lâm Minh, hệ thống tụ nguyên so ra còn kém hơn không ít.
Một kích lại một kích, Lâm Minh thương thế rầm rộ, giống như thề phải đánh nát tất cả ngăn cản, dũng mãnh tinh tiến.
Lâm Minh cưỡi lên người thanh long, đứng trên người của thanh long công kích như mưa, chiêu thức mạnh mẽ, nhưng mà nó dù sao cũng chỉ là hư ảnh thần thú mà thôi, căn bản không chịu nổi Lâm Minh công kích khủng bố như vậy.
Trong lúc nhất thời lân giáp bạo toái, máu tươi tung tóe!
Lâm Minh đã đánh chết con thanh long này!
Tới tận đây thần thú đại trận đã qua công kích thứ hai, đại trận cũng không trọn vẹn, uy hiếp với Lâm Minh càng lúc càng nhỏ, Lâm Minh càng đánh càng hăng, rất nhanh đã đánh chết toàn bộ thần thú.
Sau khi giết hết đám thần thú, toàn thân Lâm Minh nhuốm máu, hai tay, thân hình của hắn run rẩy rất nhỏ, đây là tiêu hao thể lực sau chiến đấu, cũng có thể bởi vì hưng phấn run rẩy!
Hít sâu một hơi, Lâm Minh bình phục nhiệt huyết và xao động trong lòng, mà lúc này trên không trung, áp lực đáng sợ vẫn bao phủ như trước, không có bởi vì Lâm Minh phá tan thần thú đại trận mà tiêu tán, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng!
Áp lực khủng bố này có thể khiến võ giả bình thường không thở nổi, chớ nói chi là chiến đấu.
- Áp lực không ngừng tăng lên... Xem ra ta phải thích ứng với áp lực trong pháp tắc chi môn này, nói không chừng nó sẽ theo ta tới toàn bộ thí luyện, nếu như không chịu nổi thì ta sớm muộn gì cũng thua.
Lâm Minh nghĩ như vậy, cũng ngồi xuống.
Hắn lúc này vừa mới đánh tan thần thú đại trận, mà trong thần thú đại trận có khí tức pháp tắc nồng đậm, chẳng khác gì thần thú đại trận trong Uổng Tử Cốc, kết quả hai nơi giống nhau tới kỳ diệu.
Sau khi phá vỡ đại trận, những thần thú bổn nguyên và pháp tắc Thiên Đạo toàn bộ tỏa ra các nơi, đây là thời cơ tốt nhất tìm hiểu pháp tắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.