Vũ Cực Thiên Hạ

Chương 1213: Căn Nguyên Tinh Thần



Chương 1213: Căn Nguyên Tinh Thần
Lâm Minh cũng không biết xếp hạng của mình được Phong Thần Bảng chiếu ở 3000 giới lớn, hắn cũng không quan tâm. Tâm tư của hắn hiện tại đều tập trung vào tu luyện pháp tắc Thần Mộng. Sau khi hắn hấp thu năng lượng mộng cảnh của Võ Quy Vân liền bay thẳng về Chân Võ Thành, hắn muốn bế quan rèn luyện dấu ấn Thần Mộng.
Mà đệ tử chung quanh Chân Võ Thành đều nhường đường cho hắn.
Thẳng đến khi Lâm Minh rời đi, bọn họ còn ngơ ngác đứng tại chỗ, có chút không dám tin tưởng mọi thứ phát sinh lúc trước.
Tu vi Thần Hải sơ kỳ có thể có chiến lực như vậy, không thể tưởng tượng Lâm Minh sau khi thành tựu Thần Quân, Thánh Chủ sẽ mạnh mẽ đến loại trình độ nào.
Bất kể thế nào, cái tên Lâm Minh từ hôm nay trở đi nhất định nổi tiếng Chân Võ đại thế giới!
Lâm Minh trở lại chỗ ở của mình, xếp bằng trên giường đá. Hắn không lập tức bắt đầu tu luyện mà nhắm mắt suy nghĩ quá trình chiến đấu vừa rồi, từ trong nhớ lại tìm kiếm đề cao.
Trận chiến này, bộ phận khiến Lâm Minh ấn tượng sâu sắc nhất chính là Thần Võ vô thượng Thác Thiên Ma Công mà Võ Quy Vân dùng ra.
Theo như lời Võ Quy Vân nói, đây là một bộ Thần Võ vô thượng hệ biến thân, kêu gọi sức mạnh của Ma Thần đem bản thân biến thành Ma Thần, là Thần Võ vô thượng Ma đạo.
Bộ Thần Võ vô thượng này thiếu sót rất nhiều, Thác Thiên Ma Công đầy đủ có thể đồng thời tăng cường tốc độ, lực bộc phát, phòng ngự... Của võ giả trên diện rộng, toàn diện đề cao. Mà Thác Thiên Ma Công của Võ Quy Vân chỉ thể hiện ở phương diện lực bộc phát, khiến cho nó tăng lên mấy lần. Điều này khiến cho, hắn lại có thể dùng chân nguyên để chính diện chống lại lực lớn trăm triệu cân của Lâm Minh.
- Nếu như ta có thể có được Thác Thiên Ma Công, Thương Khung Bá Điển của ta tất nhiên tiến thêm một bước. Khi thi triển ra Bách Trọng Lãng, uy lực không thể tưởng tượng!
Trong lòng Lâm Minh không khỏi nảy sinh ra ý nghĩ như vậy. Nghĩ đến đây, hắn lắc đầu cười khổ.
Hắn hiện tại phàm là Thần Võ vô thượng nhìn thấy, mỗi một loại đều có trợ giúp lớn đối với hắn, hắn đều muốn.
Chỉ có thể nói, Thần Võ vô thượng quá nghịch thiên, là tổng kết tất cả thành tựu trong đời Thiên Tôn, vốn không có cái nào không mạnh.
Lúc này, ở nơi nào đó đông nam Chân Võ Thành, dưới một gốc cây nở rộ đóa hoa bảy mày, một thanh niên áo đen dựa lưng vào cây ngồi trong bụi cỏ. Trên tay hắn quấn băng vải, chân trái duỗi thẳng, gối phải gập, tay phải tùy ý gác trên đầu gối, tư thế hết sức thích ý.
Hắn dường như ngồi ở nơi này rất lâu rồi, bả vai, thân thể đều rơi đầy cánh hoa, đầu ngón tay đậu một con bướm. Con bướm kia đang khẽ đập cánh, cảnh tượng vô cùng tường hòa, yên lặng.
- Chết rồi sao... Lâm Minh này, không ngờ có thể giết Võ Quy Vân, thật là một đối thủ thú vị.
Thanh niên áo đen lẩm bẩm, hắn có một đôi mắt sáng ngời đen nhánh, tóc ngắn ngang tai đen như mực, phi thường sạch sẽ, thanh tú.
Chỉ là sắc mặt hắn đặc biệt tái nhợt, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng mạch máu dưới làn da màu xanh, giống như bệnh nặng mới khỏi.
Đầu ngón tay hắn hơi động, con bướm đậu trên đầu ngón tay hắn bay lên, bay vào trong bụi hoa rậm rạp trên tán cây kia.
Thanh niên áo đen nhìn thấy cảnh này, nở nụ cười. Mà chính vào lúc này hắn đột nhiên tâm niệm thoáng động, quay đầu nhìn về phía bụi hoa xa xa.
- Xuất hiện đi, phát hiện ngươi rồi!
Theo tiếng vang “tốc tốc”, bụi hoa bị tách ra, một quái vật màu đỏ toàn thân lân giáp màu đỏ và lông đỏ chậm rãi đi ra. Bộ dạng nó giống như một con khỉ vượn màu đỏ, tứ chi chấm đất, dung mạo dữ tợn.
Nhìn thấy quái vật lông đỏ này, thanh niên áo đen sờ sờ trán, lộ ra biểu tình bất đắc dĩ:
- Ngươi thật đúng là như thế nào đều không thể cắt đuôi, đuổi theo ta chừng bảy ngày rồi, muốn đồ vật này như vậy sao?
Thanh niên áo đen vẫn ngồi thích ý như trước, một cái tinh thể màu tím như ảo thuật xuất hiện trong tay hắn.


Đây là một cái tinh thể màu tím phi thường xinh đẹp, chỉ bằng cỡ nắm tay trẻ em. Ở trung tâm tinh thể màu tím có một đường nét màu lam, đang không ngừng nhích động, dường như mộtcon rắn nhỏ màu lam vậy.
Thanh niên áo đen khẽ tung viên tinh thể màu tím này, nó bay lên hạ xuống, từ lòng bàn tay nhảy lên rồi hạ xuống.
Quái vật lông đỏ nhìn thấy cảnh này, trong con ngươi màu lam sẫm lập tức hiện lên một tia sáng lạnh tham lam.
Nhưng là nó cũng không lập tức ra tay, hiển nhiên đang kiêng kỵ thanh niên áo đen này.
Thanh niên áo đen cười biếng đứng lên nói:
- Ngươi đuổi theo không bỏ như vậy, muốn thứ này như vậy sao. Có thể nói cho ta, nó là cái gì không? Còn ngươi... Lại là cái gì? Không nên nói cho ta ngươi là ác mộng thú, ta biết ngươi khác với chúng nó, có một số khác biệt ta nói không nên lời.
Quái vật lông đỏ trầm mặc, chỉ là nhìn chằm chằm tay của thanh niên áo đen.
- Ta biết ngươi có thể nghe hiểu lời ta, mỗi lần ta nói chuyện ta đều có thể nhìn thấy ánh mắt ngươi biến hóa, ngươi khẳng định có trí tuệ. Tự giới thiệu một chút, ta gọi “Nha”, chỉ một chữ. Một người lưu lãng không gian, không có chỗ ở cố định. Những người ở Chân Võ đại thế giới kia đều gọi ta Long Nha, ngươi cũng có thể xưng hô ta như vậy. Nếu như... Ngươi biết nói chuyện.
Quái vật lông đỏ như trước không có phản ứng, Long Nha dường như đặc biệt kiên nhẫn, tự mình nói:
- Ta có thể cảm giác được, Thần Mộng giới này có cổ quái. Từ khi vừa mới vào Thần Mộng giới ta liền có loại cảm giác này. Mọi thứ nơi này đều quá chân thật, giống như một thế giới chân thật, thật sự tồn tại mà không phải là sáng tạo ra. Ta cảm giác, thế giới này có bí mật, chỉ là ta không biết. Bao gồm tinh thể màu tím này cũng có bí mật. Ta có thể cảm giác được nó rất không tầm thường nhưng là lại không ngộ ra chỗ kỳ dị của nó. Loại cảm giác này, ta rất không thích.
- Nói cho ta biết, tinh thể màu tím này là cái gì, ngươi lại là cái gì? Nếu ngươi có thể hiểu lời ta, như vậy nên có thể truyền tin tức cho ta, cho dù ngươi không thể nói chuyện, ít nhất cũng biết năng lượng truyền âm chứ?
Trong khi Long Nha nói, quái vật lông đỏ kia đột nhiên rít gào một tiếng, vọt tới. Đồng tử Long Nha co rút lại, đột nhiên bổ ra một kiếm, bổ trúng lên thân thể quái vật lông đỏ. Nhưng mà thân thể quái vật lông đỏ kia cứng như kim cương, sau khi bị bổ trúng, kiếm quang nổ tung, phát ra tiếng giòn vang như kim loại giao nhau. Một kiếm khí thế mạnh mẽ đủ có thể chia cắt dãy núi này của Long Nha, chỉ chém rớt của nó mấy sợi lông!
- Tốt!
Long Nha không sợ hãi mà lại cười, lại bổ ra một kiếm, càng thêm hung hiểm so với lúc trước. Một mống kiếm màu vàng to hơn trượng hóa thành một cột sáng thẳng tắp, đánh thật mạnh lên trên người quái vật lông đỏ.
Bùm!
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, quái vật lông đỏ bị đánh bay ra ngoài, nó vẫn như trước không bị thương.
Mà Long Nha cũng như một con chim lớn, thân thể lùi nhanh mấy chục trượng. Hắn nhìn chằm chằm quái vật lông đỏ, liếm liếm môi nói:
- Chậc, thật khó giải quyết!
Long Nha cười hắc hắc, ánh mắt nở rộ chiến ý hừng hực, dường như vì có đối thủ này mà cảm thấy hưng phấn.
Phàm là thiên tài, rất ít có người không thích chiến đấu. Một đối thủ thực lực xấp xỉ sẽ khơi dậy ý chí chiến đấu của bọn họ, làm cho bọn họ chiến ý sôi trào.
- Ngươi không mở miệng, ta liền đánh cho tới ngươi mở miệng!
Long Nha khẽ quát một tiếng, lại lần nữa ra tay, trường kiếm trong tay liên hoàn bổ ra!
Một kiếm nối một kiếm, kiếm quang vô cùng sắc bén!
Trong lúc nhất thời, quái vật lông đỏ không biết đã ăn bao nhiêu kiếm. Nó bị đau phát ra tiếng gầm phẫn nộ. Một thân lông đỏ như châm cứng dựng ngược lên.


Khóe miệng Long Nha nổi lên một độ cong:

- Nếu thân thể ngươi chắc chắn như thế, ta liền xem xem ngươi rốt cuộc có thể chịu đựng được pháp tắc của ta hay không. Thế giới này... Sắc bén nhất không phải lưỡi kiếm mà là không gian đứt gãy. Khi không gian đứt gãy, tất cả mọi thứ đều sẽ theo không gian kia đứt gãy. Ta xem xe, ngươi có thể chịu đựng được hay không!
Long Nha cầm ngang kiếm, không gian chung quanh hắn xảy ra vặn vẹo mắt thường có thể thấy. Kiếm của hắn ở trong không gian vặn vẹo cũng dường như cong gãy.
Mà quái vật lông đỏ kia cũng cảm nhận được uy hiếp, phát ra tiếng gầm thấp như đe dọa.
Vút!
Long Nha chém ra một kiếm, ánh kiếm chiếu sáng thế gian, thần quang chói mắt thẳng lên trời xanh!
Quái vật lông đỏ phát ra một tiếng gầm đinh tai nhức óc, thanh âm vang động núi sông!
Hai người giao thủ kịch liệt, cách xa ngàn dặm đều có thể rõ ràng cảm nhận được năng lượng chấn động kịch liệt!
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Là bên kia, có người nào đang đánh nhau!
- Thật kịch liệt. Cách xa như vậy ta đều có thể cảm thấy tâm thần run sợ. Trời ạ, rốt cuộc là ai đang giao thủ?
- Mức độ kịch liệt sợ là không kém chút nào so với vừa rồi Lâm Minh và Võ Quy Vân giao thủ. Võ Quy Vân đã chết, Lâm Minh lại vào thành, còn có thể có hai người nào có thể bộc phát ra chiến đấu khủng bố như thế?
- Có khả năng có Long Nha, chỉ là không biết đối thủ là ai?
- Chúng ta đi qua xem xem.
Mấy trăm võ giả đều thu liễm hơi thở, rất nhanh lao về phía địa điểm chiến đấu.
Bao gồm cả võ giả ở khu vực khác cũng có người bị hấp dẫn.
Thần quang tận trời, trời đất dường như bị tách ra, tiếng nổ mạnh không dứt bên tai!
Nhưng mà chính vào lúc mọi người tới gần, tiếng nổ mạnh kia lại đột nhiên tắt đi, sau một lát hoàn toàn biến mất!
Khi mọi người chạy tới, chỉ thấy mặt đất, sông núi phạm vi trăm dặm hoàn toàn bị xới lên, những khe rãnh sâu không thấy đáy dọc ngang bừa bãi. Đây hiển nhiên là kiếm khí để lại!
- Nơi này có máu.
- Sẽ là máu của ai?
- Đây là... Lông màu đỏ! Là quái vật lông đỏ kia!
Có người phát hiện, ở bên cạnh một chút vết máu kia có một nhúm lông đỏ, hiển nhiên là quái vật kia để lại.
- Không sai. Là Long Nha và quái vật lông đỏ đang giao thủ, không biết thắng bại như thế nào. Quái vật lông đỏ kia hẳn là không chết, có lẽ chạy rồi... Thật là đáng sợ. Bất kể là Long Nha hay là quái vật lông đỏ kia đều không phải là chúng ta có thể đối phó. Gặp phải quái vật lông đỏ, chúng ta chạy xa hết mức có thể!
- Không biết Lâm Minh so với bọn họ rốt cuộc thế nào?
Những võ giả này cảm thụ dao động chân nguyên còn để lại trong không khí, cả đám đều kinh hãi không thôi. Chân Võ đại thế giới, cường giả ùn ùn bất tận, đệ nhất thiên tài của Chân Võ Đại Thánh địa rồi lại không phải mạnh nhất. Hiện tại thậm chí ngay cả quái vật lông đỏ kia đều có khả năng mạnh hơn Võ Quy Vân.

- Thật sự là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân... Thần Vực to lớn hơn xa không phải là chúng ta có thể tưởng tượng. Chúng ta lúc trước... Quá xem thường những võ giả tự do hoặc là những thiên tài xuất thân tông môn nhỏ kia.
Một đệ tử hạch tâm của Chân Võ Đại Thánh địa cảm khái nói.
- Quả thật... Số lượng của bọn họ quá lớn, luôncó người có cơ duyên vô cùng nghịch thiên, hoặc là người có thiên phú cao đến không thể tưởng tượng. Tỉ tỉ sinh linh có thể từ trong đó nổi bật, đều là người tài tuyệt thế. Rất nhiều trong đó còn đáng sợ hơn so với thiên tài của Thánh địa Giới Vương giới lớn. Đại sư huynh và Ngự Long sư huynh đều bại, đường của chúng ta còn dài...
Không ít đệ tử hạch tâm của Chân Võ Đại Thánh địa đều cảm giác Thần Vực đệ nhất hội võ lần này cho bọn họ một bài học ấn tượng sâu đậm.
*** Lúc này, ở trong một vùng trời sao xa xôi, có một tòa quỳnh lâu mỹ ngọc điêu thành. Trước lan can bằng ngọc của quỳnh lâu này, một thanh niên áo trắng dựa lan can mà đứng.
Thanh niên áo trắng này khí chất bất phàm, ở mi tâm có một điểm son, phối hợp với dung mạo anh tuấn của hắn, thoạt nhìn có chút yêu dị.
Ở trước mặt thanh niên áo trắng có một cái gương tinh thạch lớn màu lam, đang chiếu tình cảnh chiến đấu trong 3000 giới lớn Thần Vực. Tấm gương ở Thần Mộng Cung này có thể nhìn thấy cảnh tượng ở Thần Mộng giới, tuy nhiên phạm vi có thể nhìn thấy rất có hạn. Thần Vực 3000 giới lớn, không biết có bao nhiêu người, mỗi thời mỗi khắc không biết xảy ra bao nhiêu chiến đấu. Gương tinh thạch này có thể nhìn thấy ngay cả giọt nước trong biển đều không phải.
Lúc này trên gương tinh thạch đang chiếu ra một khối tinh thể màu tím. Trong tinh thể màu tím này có một tia năng lượng linh động đang không ngừng nhúc nhích, dường như muốn giãy ra ngoài.
- Băng Mộng sư muội, đây chẳng lẽ là căn nguyên tinh thần?
Thanh niên áo trắng chỉ vào tinh thể màu tím trong gương hỏi:
- Thần Mộng sư thúc sẽ không phải là bỏ căn nguyên tinh thần vào trong Thần Mộng giới chứ, chẳng lẽ là dùng nó làm phần thưởng sao?
Thanh niên áo trắng không thể tin hỏi. Ở bên cạnh thanh niên áo trắng có một thiếu nữ mặc váy dài băng lam, nàng băng cơ ngọc cốt, hơi thở như lan. Nàng chính là đệ tử thân truyền của Thần Mộng Thiên Tôn - Băng Mộng.
Kỳ thật, cho dù là dùng đệ tử thân truyền đều không đủ để hình dung địa vị của Băng Mộng ở trong Thần Mộng Cung. Nàng hiện tại là Thánh nữ Thần Mộng Cung, là truyền nhân kế thừa của Thần Mộng Thiên Tôn.
Thiếu nữ váy lam khẽ lắc đầu, lên tiếng nói:
- Chỉ là hình thức ban đầu của căn nguyên tinh thần... Là sư tôn luyện hóa ra.
Thiếu nữ áo lam nói hời hợt, nhưng là thanh niên áo trắng nghe xong lại âm thầm líu lưỡi:
- Căn nguyên tinh thần nhưng là đồ vật cùng một cấp bậc khí Hồng Mông. Khí Hồng Mông là căn nguyên của vật chất. Căn nguyên tinh thần thì là căn nguyên của vũ trụ “Thần”, cũng là cơ sở của pháp tắc Thần Mộng. Khí Hồng Mông có thể tạo vật, căn nguyên tinh thần dường như cũng có thể tạo vật. Thần Mộng sư thúc tự mình luyện hóa ra căn nguyên tinh thần, cho dù là một ít hình thức ban đầu cũng rất khó lường. Thần Mộng sư thúc thật đúng là hào phóng a!
Thiếu nữ áo lam thản nhiên nói:
- Người có duyên được. Muốn đạt được nó cũng không phải dễ dàng như vậy...
- Không sai. Đạt được không dễ dàng, luyện hóa lại càng khó. Người linh hồn không lớn mạnh, ngộ tính không đủ đừng mơ luyện hóa. Ngay cả ta cũng phải nghiêm túc ứng phó mới được, hơi không cẩn thận là sẽ thất bại. Tuy nhiên nếu như thật sự có thể dung hợp một sợi, đối với linh hồn mà nói là ưu đãi lớn lao. Ta đều thấy hâm mộ. Sớm biết ta cũng tham gia vòng đấu dự tuyển này.
Hanh niên áo trắng tặc lưỡi nói. Khí Hồng Mông, căn nguyên tinh thần đều là đồ vật gần như tuyệt tích trong vũ trụ này, căn bản là không thể tìm được.
Chúng nó chỉ tồn tại trong một số bí tàng vũ trụ, hoặc là bị nhân vật tuyệt đỉnh cất chứa luyện hóa. Tỷ như khí Hồng Mông đã bị Hỗn Nguyên Thiên Tôn luyện hóa, mà căn nguyên tinh thần thì bị Thần Mộng Thiên Tôn luyện hóa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.