Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng

Chương 307: Phiên ngoại Mê tình (14)



Diệp Duệ nắm tay Lý Băng an ủi, không ngờ Tiêu Linh Linh đã chết rồi, mà cô còn vì cô ta mà khổ sở, người con gái này, thật sự quá thiện lương. Trước kia lúc mới gặp cô luôn lạnh lùng khó gần, dáng vẻ vô tình lạnh như băng, ai ngờ bên trong lại có một trái tim ấm áp như vậy!

Lý Băng lắc đầu nói: “Mọi người chết rồi, còn có thể như thế nào chứ, hi vọng sau này sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa!”

Không phải cô ác độc, mà Tiêu Linh Linh lần này thật sự rất quá đáng, muốn giết người diệt khẩu, phải ác độc thế nào mới có thể làm ra chuyện như thế.

Nghĩ đến điều này, Lý Băng không khỏi bi ai thay Tiêu Linh Linh, con gái nhà hào môn, ngay cả kiến thức cơ bản cũng không biết, xảo trá, cậy mạnh, cuối cùng lại đi tới bước này, hối hận cũng đã muộn.

Diệp Duệ biết những lời kia của Lý Băng là đang nói tới mình, bởi vì anh, cô mới bị Tiêu Linh Linh bắt cóc, mới tạo thành kết cục của ngày hôm nay.

Lực độ nắm tay cô bỗng nhiên tăng lên rất nhiều.

Lý Băng cũng ý thức được điều này, quay đầu lại nhìn ánh mắt nghiêm túc trong trẻo của anh.

“Băng nhi, anh cam đoan với em, sau này sẽ không bao giờ nữa có chuyện như vậy xảy ra nữa, yên tâm đi!”

Đời này anh đã nhận định Lý Băng làm vợ của mình thì sẽ không để cho bất cứ người nào làm tổn thương đến cô nữa.

Lý Băng nhìn Diệp Duệ, mỉm cười, vươn tay đặt ở trước mặt anh, Diệp Duệ có chút mơ hồ hỏi:

“Băng nhi, em...”

“Ngốc thật, mau đeo nhẫn cho con bé đi!”

Tiền Bình một bên nhanh chóng nhắc nhở, Duệ nhi có thể tìm được một người vợ như ý, trời cao cuối cùng cũng cho con trai bà có được hạnh phúc, người làm mẹ cũng cảm thấy thật vui mừng!

Diệp Duệ nhìn Lý Băng một cái, chỉ thấy cô đang nhìn mẹ mình cười ngọt ngào, còn nháy mắt với anh nữa, lúc này mới phản ứng được, vội vàng lồng chiếc nhẫn vào ngón giữa của cô, gương mặt tuấn tú liền nở nụ cười thỏa mãn.

“Băng nhi, anh yêu em!”

Diệp Duệ thâm tình bày tỏ, Lý Băng nhìn anh, đột nhiên lại nghĩ đến một người, hỏng bét rồi!

“Diệp Duệ, em và anh ở cạnh nhau vậy còn Thu Cẩn...”

Cô đã đồng ý cho Thu Cẩn một cơ hội, nhưng hiện tại không có gì cả, vậy nên làm thế nào?

Diệp Duệ cầm lấy tay của cô rồi nhẹ nhàng nói bên tai cô:

“Thu Cẩn đã xuất ngoại, anh ấy muốn anh chuyển lời với em rằng anh ta muốn nhìn thấy em hạnh phúc, không cho anh khi dễ ngươi, muốn anh phải biết quý trọng và thương yêu em thật nhiều!”

Lúc nói đến từ thương yêu này, trên mặt Lý Băng liền đỏ rần lên, Diệp Duệ liền biết cô lại suy nghĩ lung tung rồi, nhưng không giải thích gì cả mà chỉ cười cười.

“Ái chà, ông à, chúng ta nhanh đi về chọn ngày thôi! Chờ đến khi Duệ nhi xuất viện là có thể chuẩn bị hôn sự rồi!”

Tiền Bình cười nói với Diệp Thiên, nghe thấy vậy Diệp Duệ liền kéo tay Lý Băng trịnh trọng tuyên bố:

“Băng nhi, anh sẽ không làm em tổn thương thêm một lần nào nữa!”

Lý Băng gật đầu rất thỏa mãn mà nói.

“Nếu anh dám khi dễ em, dám làm chuyện có lỗi với em... thì dao phẫu thuật của em tuyệt đối sẽ không lưu tình đâu!”

Mặc dù cô nói vô cùng hung hổ, nhưng Diệp Duệ biết, cô sẽ không động thủ! Bởi vì anh cũng sẽ không làm chuyện có lỗi với cô.

Belle và Ôn Tề thấy hai người ngọt ngào như thế, cũng từ từ buông xuống lo lắng, rốt cuộc em gái của bọn họ đã tìm được hạnh phúc thuộc về mình rồi!

“Băng nhi, anh trai chúc phúc cho em! Nếu như cậu ta dám làm loạn, em cứ nói cho anh biết, anh sẽ giúp em thiến cậu ta!”

“Anh à!”

Lý Băng có chút tức giận, người anh trai này không phải là đang cố ý bới móc sao? Belle nhìn dáng vẻ thẹn thùng kia của Lý Băng liền bật cười ra tiếng.

“Ha ha, công chúa nhỏ tức giận rồi, xem ra tôi đã động chạm đến vấn đề trọng yếu có liên quan đến hạnh phúc cả đời của em ấy rồi!”

Lời nói mập mờ này làm cho cả phòng bệnh tràn đầy vui vẻ ngọt ngào, mọi người đều quay sang nhìn bọn họ mà cười lên.

“Anh, lúc em kết hôn, anh mời Khải Địch đến đây đi!”

Một lát sau, Lý Băng mới yếu ớt nói.

Nói thế nào ông ấy cũng là cha cô, hơn nữa lại hết lòng yêu mẹ của cô, trong khoảng thời gian này biết được ông đã thay đổi hoàn toàn kể từ sau vụ việc của Cody, mọi chuyện đều không quản, tĩnh tâm làm một ông già bình thường như bao người khác, cô nghĩ, muốn tha thứ cho ông!

Belle nhìn Lý Băng, đối quyết định này của cô có chút kinh ngạc!

Nhưng điều kinh ngạc hơn chính là cô có thể tha thứ cho Khải Địch, xem ra cha anh có chết cũng sẽ nhắm mắt rồi.

“Băng nhi, em trưởng thành rồi!”

Ôn Tề vẫn dịu dàng như cũ, đưa tay vuốt vuốt mái tóc của em gái, thật là một cô em gái khiến người ta không thể không thương xót.

Lý Băng gật đầu nhìn Belle nói: “Nếu như có thể thì cứ để cho ông vui vẻ vượt qua tuổi già đi, ông ấy cũng không dễ dàng gì!”

Sinh ra trong một gia tộc như vậy, thật mệt chết đi, cả hai người anh trai này nữa, cô rất hi vọng bọn họ sẽ sống thật vui vẻ!

Ôn Tề vỗ vai của cô nói:

“Yên tâm đi, bọn anh cũng sẽ cố hết sức, em phải hạnh phúc đấy!”

Lý Băng gật đầu thầm hứa với lòng, em biết rồi, em sẽ thật hạnh phúc!

Đối với việc trở thành công chúa của gia tộc Bruce cô cứ cho rằng sẽ rất không vui, nhưng cho đến hiện tại diễn biến thành như vậy, cô thấy thật cao hứng!

Thời gian lặng lẽ trôi đi, đảo mắt đã qua hơn một tháng, dưới sự chăm sóc tận tình của Lý Băng, Diệp Duệ khôi phục rất nhanh, ngày cử hành hôn lễ của bọn họ cũng đã được quyết định, chính là mùng tám tháng này!

Buổi sang ngày hôm đó, Lý Băng được đẩy vào phòng hóa trang, Sính Đình cũng đã trở về tới, biết được Lý Băng và Diệp Duệ sắp kết hôn, vui mừng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tính trẻ con vẫn không hề thay đổi chút nào.

Diệp Duệ thì lại càng thêm vui mừng, người duy nhất không vui ở đây chỉ có Thượng Quan Quân Triết. Anh đã theo đuổi lâu như vậy, hơn một tháng qua, thậm chí ngay cả mặt của Thủy Nhi cũng không được nhìn thấy, người của nhà họ Liễu chỉ nói cho anh rằng Thủy Nhi đã đi tu luyện siêu năng lực, hại anh phải tương tư hơn một tháng trời, đến nay vẫn còn mặt ủ mày ê, bởi vì cô còn chưa xuất hiện!

Hôn lễ được tổ chức rất long trọng, so với hôn lễ của Sính Đình còn lớn hơn, hắc đạo hai nước Trung Mỹ cũng đã được cảnh cáo, ai dám động đến một sợi lông của vợ chồng Lý Băng lập tức sẽ bị gia tộc Bruce nhổ cỏ tận gốc. Hơn nữa còn thông báo trên toàn thế giới, Lý Băng là công chúa của gia tộc Bruce, vì đối với hôn lễ hôm nay, đám ký giả cùng truyền thông vô cùng hiếu kỳ đối với cô công chúa của gia tộc Bruce đột nhiên xuất hiện này!

“Diệp Duệ, anh có nguyện ý cưới cô Bruce Băng nhi làm vợ? Cả đời...”

“Tôi nguyện ý!”

Giọng nói của Diệp Duệ vô cùng vang dội, tất cả mọi người bị lời này làm cho cảm động không thôi, chỉ có duy nhất Mục sư là vẫn đang hết sức lúng túng!

“Bruce Băng nhi, cô có nguyện ý gả cho Diệp Duệ tiên sinh, cả đời...”

“Tôi nguyện ý!”

“Em không nói nhiều hơn hay nói ít hơn anh một chữ đâu đấy!”

Băng nhi dí dỏm nháy nháy mắt nói với Diệp Duệ, toàn thân của anh lập tức như bị điện giật trước ánh mắt này của cô, bụng dưới lập tức vọt lên ngọn lửa, dựng lều trong đũng quần.

Tiểu yêu tinh quyến rũ người này, tối nay anh muốn cảnh cáo cô thật nghiêm khắc, lần sau không thể tùy ý phóng điện như vậy nữa!

“...”

Mục sư bị hành động này của bọn họ làm cho cực kỳ lúng túng, đây là lần thứ hai ông gặp chuyện như vậy rồi, nếu như còn có lần sau, ông không biết mình có nên làm Mục sư nữa hay không!

“Hôn cô dâu đi! Hôn đi!”

Còn không kịp đợi Mục sư đọc nốt lời tuyên thệ, mọi người phía dưới liền bắt đầu ồn ào, Diệp Duệ nhìn Lý Băng, sau đó kéo cô vào trong ngực, dịu dàng hôn lên môi của cô, từng cánh hoa xinh đẹp đang được tung lên trên người của bọn họ vô cùng huyền ảo...

“Anh yêu em! Băng nhi!”

Diệp Duệ nỉ non thổ lộ tâm tình...

“Em cũng yêu anh!”, Băng nhi ôm lấy cổ của Diệp Duệ, hạnh phúc nói, rồi say đắm hôn trả lại anh, đồng thời thuận tay ném hoa cô dâu ra ngoài...

“Xin lỗi, tôi tới muộn!”

Thủy Nhi vội vã chạy tới, đầu vẫn còn đầy mồ hôi, lại bị bó hoa cưới rơi trúng vào người...

Hoàn
Truyện convert hay : Thần Võ Đế Tôn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.