Vô Hạn Lưu Cất Giữ Nỗi Sợ

Chương 18: 18: Đền Thờ Ở Thung Lũng Rắn 4






Editor: Alice.T

——o0o——

Đợi khi rừng rậm hoàn toàn tối lại, Trang Chính dừng lại trên một chỗ đất bằng khá cao cạnh dòng sông, kêu nhóm dừng lại, nói rằng: “Chúng ta hạ trại ngủ qua đêm ở chỗ này đi, lộ trình chiều hôm nay thuộc thích nghi với đường đi, cho mọi người một khoảng thời gian nghỉ ngơi, kể từ ngày mai chúng ta sẽ phải gấp rút lên đường tăng tốc thêm nữa.”

Lời của Trang Chính đối với mọi người đang kiệt sức mà nói không khác gì nắng hạn lâu ngày gặp mưa lành từ trời rơi xuống.

Trời đã sắp tối, Trang Chính, Triệu Ô và anh bạn trong cặp tình nhân cầm đèn pin chặt chút cành cây thích hợp về, còn gạt bỏ một ít lá cây khô vào để làm mồi lửa đốt lửa trại lên.

Vào lúc bọn họ đi kiếm cành cây, Tạ Kim Tịch, Hà Anh Vệ và một người trong đám người mới mang một cái nồi nhỏ mà bọn họ vác theo bên người rọi đèn pin đến bờ sông lấy nước.

Đốt lửa chủ yếu là để đun sôi khử nước, nước ở dã ngoại không đun sôi lọc qua thì trong vắt, nhưng cũng không biết có bao nhiêu vi khuẩn và vật bẩn không nhìn thấy bơi trong ấy, uống vào rất có thể sẽ đau bụng tiêu chảy dẫn đến hư thoát, đây không phải chuyện tốt đẹp gì.

Sau khi đun nước sôi, bọn họ bao quanh đống lửa qua loa hâm nóng ít đồ ăn.

Vừa gặm bánh quy khô, Hà Anh Vệ vừa phàn nàn: “Thế giới trước kia tôi trải không giống thế này đâu, mặc dù kinh khủng nhưng ít ra không cần phải chơi sinh tồn trong rừng nhiệt đới gì cả, cũng có bảo đảm ăn uống.

Hầy… Về sau biết sống như thế nào đây!”

“Đối với tôi mà nói, thế giới lấy giải đố hồi hộp làm chủ thích hợp với tôi hơn dạng thế giới sinh tồn tốn thể lực này.” Quý Mặc Xuyên cũng tán đồng nói.

Triệu Ô cười mỉa một tiếng, nói: “Các người không thích? Thế chẳng lẽ chúng ta có quyền lựa chọn sao? Hay là suy nghĩ xem một lát nữa phải ngủ như thế nào đi.

Chúng ta không có lều vải, nơi này côn trùng nhiều như vậy, túi ngủ trần không biết hữu dụng không?”

Mỗi người bọn họ đều vác theo túi ngủ, nhưng thời điểm sắp xếp lại vật tư không có thấy lều vải đơn sơ, phỏng chừng là trước bọn họ chưa đến thế giới này, “Đoàn thám hiểm khảo cổ” gặp nạn đã vứt trong quá trình bỏ chạy rồi.

Khi Trang Chính phân vân, Vu Rắn bỗng nhiên lấy ra một vật khối ngang màu trắng từ trong áo choàng, sau đó ném thẳng vào trong đống lửa.

“Anh? Đó là cái gì vậy?” Trang Chính lập tức đề phòng lên.

Vu Rắn cũng không có giải thích, nhưng cùng với sự đốt cháy của ngọn lửa, một mùi thơm nồng nặc mà lại quen thuộc toả ra theo mọi phương.

Tạ Kim Tịch vừa ngửi được thì đã nhớ ra ngay, đây là mùi thơm đã từng ngửi được ở phòng thủ lĩnh bộ lạc, khi đó anh trai phiên dịch nói rằng công dụng của hương liệu này là đuổi trùng.

“Hình như là dùng để đuổi côn trùng đó.” Tạ Kim Tịch nói.

Anh vừa dứt lời, cảnh kế tiếp đã khiến mọi người sợ ngây người.

Sau khi mùi hương đó tỏa rộng, vô số sâu bọ côn trùng nhiều loài khác nhau trên mặt đất, trên cành cây xung quanh bò ra ngoài, chen lấn lên trước sợ rớt lại phía sau phân tán ra các phía.

Nhìn thấy cảnh này Triệu Ô hầu như không kiểm soát được liền đê mờ liên tục, mọi người còn vừa nhún vừa nhảy, vội vàng né tránh những sâu bọ đang bò ra.

Tạ Kim Tịch thậm chí còn thấy được một con rết dài hơn cả bàn tay và con nhện gần phân nửa nắm tay ở trong đám côn trùng giống tấm thảm đó, anh nổi da gà hết cả người.

Tạ Kim Tịch thật sự rất rất sợ côn trùng, sợ hãi tất thảy côn trùng.

Rất kỳ quái, dù là loài động vật bò sát như rắn rết này, thằn lằn này, anh đều không sợ.

Chỉ có côn trùng, bất kỳ các loài côn trùng sâu bọ có hình thù anh đều sợ hãi, thậm chí ngay cả con muỗi nhìn gần anh cũng thấy sợ tản thần.


Nguồn gốc nỗi sợ hãi đó, đại khái là vì côn trùng giống như thiên ngoại lai khách, hoàn toàn không giống sinh vật có thể xuất hiện trong biến đổi bình thường.

Mỗi lần nhìn lom lom vào côn trùng, anh đều có nỗi sợ hãi cứ như đang nhìn chằm chằm vào loài vật dị dạng hoặc là ngoài hành tinh nào đó.

“Kích thích quá mức rồi.” Triệu Ô nhìn đống lửa, lòng vẫn còn sợ hãi.

Vương Hàn Trì nhìn đàn côn trùng di tản rồi biến mất, không nhịn được ấn huyệt thái dương, nói: “Đây là nguyên nhân tôi nói mọi nơi trong rừng đều toàn là nguy hiểm.

Hèn chi xế chiều nay lúc đi đường, côn trùng xung quanh chúng ta ít hơn trong tưởng tượng của tôi, chúng ta đã nán lại trong phòng thủ lĩnh bộ lạc một thời gian, ít nhiều gì cũng dính chút mùi hương trên người.”

Nói đến đây anh ta dừng một chút, nhớ đến cái cảnh khiến người ta da đầu tê dại vừa rồi, vẫn không nhịn được mắng một câu: “Khốn nạn.”

Tranh Chính thì cau mày nhìn đống lửa, nhìn Vu Rắn hỏi rằng: “Hương này có thể duy trì được bao lâu? Nó có dắt những dã thú khác tới đây không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.