Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 35: Không nhắc chuyện cũ



Lúc này Hứa Vi mới nhận ra mình có chút thất thố, cô ngượng ngùng lau khóe mắt:

- Tổng giám đốc Tô, Lâm Phi là cậu em hàng xóm của tôi từ nhỏ, chúng tôi chơi với nhau từ nhỏ, mối quan hệ rất tốt...có điều đến năm tôi 10 tuổi cậu ấy đã ra đi, tôi còn tưởng rằng cả đời này mình sẽ không gặp lại được cậu ấy nữa.

Tô Ánh Tuyết có chút nghi ngờ, thì ra lúc Lâm Phi tám tuổi đã “ra đi”?

Lâm Phi lại nói ra được một người phụ nữ nước ngoài nhận nuôi.

Hứa Vi chắc chắn sẽ không tự lừa gạt mình, vậy thì tức là những lời Lâm Phi nói không hoàn toàn chính xác.

Nhưng những điều này cô nhất thời không có thời gian để nghĩ đến, Lâm Phi và Hứa Vi hình như đều còn nhiều điều muốn nói với nhau, cô không dám ngắt lời họ để hỏi nhiều, chỉ nói:

- Vậy hai người nói chuyện đi, Lâm Phi, anh không được đi lung tung đâu, lát nữa còn phải về công ty.

Lâm Phi tất nhiên là luôn miệng đồng ý, hắn còn đang bận ôn lại chuyện cũ với Hứa Vi mà.

Thấy Lâm Phi đối với Hứa Vi vô cùng vui vẻ như vậy, Tô Ánh Tuyết không hiểu sao thấy trong lòng mình có chút khó chịu.

Tô Ánh Tuyết vừa đi khỏi, Hứa Vi lập tức dắt Lâm Phi vào một căn phòng họp vắng người, cùng nhau ôn lại chuyện cũ.

Hứa Vi muốn hỏi Lâm Phi đã đi đâu, trải qua những chuyện gì và tại sao lại quay về làm vệ sĩ cho Tô Ánh Tuyết.

Lâm Phi không thể nói ra sự thật, đành phải thuận miệng viện ra một số chuyện nói về cuộc sống của mình ở nước ngoài, rồi lại nói mình đã học được một ít võ thuật, vừa hay Tô Ánh Tuyết cần đến vệ sĩ nên hắn liền tới làm vệ sĩ của cô.

Còn Lâm Phi cũng biết được một số thông tin từ Hứa Vi, cô và Tô Ánh Tuyết còn có quan hệ chị em thân thiết, Lâm Phi không ngờ rằng tính cách Tô Ánh Tuyết như vậy mà cũng có bạn thân.

- Lâm Phi, cậu làm vệ sĩ của Tô Ánh Tuyết không được buông lỏng quá, tính cách của cô ấy đôi khi dễ gây thù hận với người khác, nên cần đề phòng nhiều hơn. Hơn nữa thời gian gần đây những người dưới quyền cô ấy cũng sẽ trở thành những người không được coi nhẹ, nghe nói gần đây nhà họ Mã có thế lực ở vùng này chèo chống, một mình cậu bảo vệ cô ấy cần phải chú ý nhiều hơn nữa.

Hứa Vi dặn dò.

Lâm Phi nhếch miệng cười:

- Chị Tiểu Vi, chúng ta đều là người lớn rồi, không còn bé như trước nữa, sao chị vẫn giống ngày xưa thế, cứ như một vị trưởng bối ấy, luôn tận tình khuyên bảo em.

- Tôi là chị cậu cơ mà, cậu phải nghe lời tôi, cậu còn nhớ lúc nhỏ cậu không nghe lời tôi nên lần nào cũng bị chú Đại Hữu đánh sao?

Hứa Vi cười mắng hắn.

Lâm Phi nghe nhắc đến ba chữ “chú Đại Hữu”, trong lòng hắn lại trào lên nỗi chua xót, nụ cười cũng trở nên cứng ngắc.

Lâm Đại Hữu chính là người cha phải mở tiệm mì để mưu sinh, là người đàn ông thấy hắn nghịch ngợm sẽ cầm chiếc muôi sắt to đùng đuổi đánh hắn trên phố...

Hứa Vi nghĩ đến người cha đã khuất của Lâm Phi và biến cố xảy ra năm đó, tận sâu trong lòng cô khẽ thở dài:

- Đã qua bao nhiêu năm rồi, cậu không nên giữ mãi trong lòng như vậy, có lẽ năm đó mẹ cậu...

- Đừng nói nữa!

Lâm Phi bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt như một con mãnh thú, toát lên sự thịnh nộ hung ác, hắn cúi đầu xuống, giọng khàn khàn nói:

- Đừng nhắc đến kẻ tiện nhân đó trước mặt em nữa...

Hứa Vi bỗng thấy lòng mình thắt lại, cô vừa bị Lâm Phi dọa một trận, mãi một lúc sau mới định thần lại được.

Lâm Phi phát hiện ra mình không thể khống chế được cảm xúc, một luồng khí tức hỗn loạn dâng lên, cưỡng ép tất cả xuống, khiến máu dồn lên đồng tử, thoạt nhìn quá vô cùng hung ác.

- Em xin lỗi...chị Tiểu Vi...em không nói chị...em không cố ý...

Thoáng chốc, tinh thần và thể chất của hắn như vừa bị rút kiệt sức lực, giọng nói trở nên yếu ớt.

Mắt Hứa Vi đỏ lên, lửa giận của đàn ông càng mãnh liệt bao nhiêu càng chứng tỏ trong lòng hắn đau khổ bấy nhiêu.

E rằng chuyện này đặt vào địa vị của ai, những đau đớn thê thảm như vậy thực sự không thể nào phai mờ được, mà lúc đó hắn mới là một cậu bé tám tuổi. Năm tháng qua đi, nỗi đau đó ngày càng khắc sâu thêm, nỗi đau ngấm vào tận trong xương cốt.

Cô kìm lòng đứng lên, bước đến cạnh hắn, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Hơn hai mươi năm nay, cô luôn luôn kiêng kỵ, không hề ôm một người đàn ông nào.

- Chị hiểu... chị không trách em... là tại chị không tốt, chị không nên nhắc đến chuyện đó...

Cô dịu dàng ấm áp như một tấm lụa mềm mại tinh tế, trên người còn tỏa ra một mùi thơm nhàn nhạt.

Lâm Phi cảm thấy lòng mình cũng trở nên mềm mại hơn, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Hứa Vi, hắn khẽ dùng sức, kéo Hứa Vi ngồi xuống đùi mình.

Hứa Vi sở hữu một thân hình chuẩn mực của con gái phía nam, mềm mại mà không hề thấp nhỏ, đẫy đà mà không béo.

Cặp mông mềm mại ngồi trên đùi Lâm Phi khiến hắn có một cảm giác thoải mái không thể diễn tả bằng lời, tựa như một khối bọt biển có thể co dãn, tính đàn hồi cao.

Hứa Vi vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy Lâm Phi đang dùng ánh mắt tang thương xen lẫn ôn nhu cùng tơ vương nhìn cô.

Hứa Vi đột nhiên đỏ bừng mặt, cô bỗng nhận ra Lâm Phi trước mặt cô bây giờ không còn là cậu bé còn mặc quần rách đũng mà cô quen trước đây nữa, hắn bây giờ, toàn thân toát lên sự nam tính mạnh mẽ của một người đàn ông.

Vòng tay hắn vừa rộng rãi vừa ấm áp, hơi thở của hắn cũng mang theo mùi vị của thuốc lá, thôi thúc ý vị tâm linh trong lòng cô.

- Chị còn nhớ không, hồi đó em đi chiếc xe đạp nhỏ chở chị đi hóng mát, còn nói lớn lên sẽ lấy chị làm vợ?

Một tay của Lâm Phi hư hỏng đặt lên đùi cô.

Hứa Vi thẹn thùng, khuôn mặt mềm mại hồng hào như một trái đào phấn, cô tức giận lườm hắn:

- Lời của trẻ con, không tính.

Lâm Phi tỏ vẻ không tin, hắn bỗng cúi đầu xuống, lấy trán đập lên đầu Hứa Vi.

- Tiểu Vi.

Lâm Phi rất tự nhiên “quên” đi chữ “chị”, cười rạng rỡ:

- Có thể gặp lại được chị... thật là tốt.

Thanh mai trúc mã, trẻ thơ vô tư, những năm tháng trong sáng nhất, quý giá nhất thoáng chốc hiện lên trong tâm trí cả hai người.

Hứa Vi cũng rung động, mắt long lanh. Cô khẽ cười, tất cả những gì trên quý nhất đều không thể nói thành lời.

Hai người cứ giữ mãi tư thế thân mật như vậy, một người ôm, một người ngồi, hàn huyên tâm sự gần một tiếng đồng hồ. Dường như mười lăm năm xa cách không hề khiến quan hệ của họ trở nên lạnh nhạt hơn mà ngược lại, bởi trong lòng luôn có ràng buộc, luôn nghĩ đến nên thời gian trôi đi, nó lại ngày càng gắn bó hơn.

Nói chuyện hồi lâu, Hứa Vi đột nhiên nhớ ra vẫn còn văn kiện cần xử lý liền vội vàng đứng dậy, định quay lại văn phòng.

- Chị Tiểu Vi, tối nay em mời chị ăn cơm nhé, dù sao chị cũng là chị em tốt của Tổng giám đốc Tô, em nói với cô ấy chắc cô ấy không từ chối đâu.

Hôm nay Lâm Phi vừa nhận được chi phiếu một triệu nên chi tiêu có phần thoải mái.

Hứa Vi có chút do dự:

- Như thế có được không? Có cần xem xét lịch trình của Tổng giám đốc Tô không?

- Vậy để em đi hỏi xem sao.

Lâm Phi cũng không rõ Tô Ánh Tuyết sắp xếp thời gian thế nào, cô gái này e rằng cũng không thích tham gia những buổi xã giao, buổi tối đa phần không có việc gì thì đều về nhà ăn cơm.

- Không phải vội đâu, đợi hôm nào có thời gian thì cậu đến nhà tôi chơi, mẹ tôi mà biết cậu quay về nhất định sẽ rất muốn gặp cậu.

Hứa Vi nháy mắt nói.

Lâm Phi khẽ gật đầu, hắn nhìn kỹ lại dáng vẻ Hứa Vi hiện nay, thật giống mẹ cô – Hứa Vân ngày xưa, cứ như một khuôn đúc ra vậy.

Quay lại văn phòng giám đốc, Lâm Phi gõ cửa phòng Tô Ánh Tuyết, bên trong có giọng lãnh đạm của cô truyền ra:

- Vào đi.

Lâm Phi mở cửa đi vào, đúng lúc đó Tô Ánh Tuyết ngẩng đầu lên nhìn hắn:

- Có chuyện gì?

Không hiểu tại sao Lâm Phi cảm thấy tâm trạng cô đang không tốt lắm, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm nhiều làm gì, hắn cười híp mắt nói:

- Tổng giám đốc Tô, tối nay tôi mời cô ăn cơm, được không?

Ánh mắt Tô Ánh Tuyết lạnh lùng, có chút giận dỗi:

- Anh coi tôi là con ngốc chắc? Là anh muốn ôn chuyện cũ cùng Hứa Vi, mời cô ấy đi ăn cơm rồi tiện thể mời tôi đi chứ gì?

- Tất nhiên không phải, làm sao gọi là tiện thể được, dù sao thì tiền đấy cũng lấy từ chỗ ba cô mà ra.

Lâm Phi cười nói.

Tô Ánh Tuyết ngẩn ra một lúc rồi nói:

- Anh muốn mời Hứa Vi đi ăn cũng được, nhưng anh phải trả lời tôi, trước kia rốt cuộc anh làm gì, tại sao lại biết nhiều ngoại ngữ như vậy? Anh đừng có lừa gạt tôi, nếu không thì đừng có nghĩ đến chuyện mời Hứa Vi đi ăn.
Truyện convert hay : Cẩm Tú Nông Nữ Làm Ruộng Vội

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.