Trùng Sinh Chi Đích Thân Quý Nữ

Chương 95: Trong phủ nghị việc hôn nhân, mẹ con tra nữ nhẫn tâm!



— QUẢNG CÁO —

“Tiện nhân, tiện nhân, ngươi không chết tử tế được, ta muốn phá hủy dung mạo của ngươi, phá hủy ngươi, ta muốn phá hủy ngươi!” Trong Lâm vương phủ, Lâm Giai Thiến tỉnh lại đã biết tình huống của mình, nhìn chỗ bị băng bó, dường như còn có thể nhìn thấy máu chảy ồ ồ trên chân, nhuộm ướt vải bó chân, tức giận phát cuồng đem mọi thứ xung quanh quăng ra, chưa từng có thất thố, đến lúc này Lâm Giai Thiến phát cuồng như kẻ điên.

Lâm vương phủ xa xa đi tới một người mặc áo màu bạc thêu hồng, đầu đội trâm ngọc phỉ thúy đối xứng phượng trâm, một thân bảo y, rất có phong phạm phu nhân quý tộc, phụ nhân kia nghe thấy tiếng gào của Lâm Giai Thiến lập tức bước nhanh chạy tới, đi tới cửa nhìn thấy trạng thái của Lâm Giai Thiến, mỹ lệ đoan trang trên mặt biến thành lãnh ý.

“Thiến nhi ngoan của nương, ngươi còn bệnh, ngàn vạn đừng phát tính tình lớn như vậy, không duyên cớ phá hủy thân thể.” Lâm vương phi yêu thương vọt vào trong phòng, một phen đỡ lấy Lâm Giai Thiến ngồi ở trên giường đang cầm chăn ném xuống.

“Nương, là Đinh Tử, con tiện nhân kia hại ta biến thành như vậy, nương, thân thể như vậy còn có nam tử nào thích nữa, Thanh Lăng nhất định càng không thích ta, nương, ta hận a!” Lâm Giai Thiến ôm Lâm vương phi nhất thời đau khóc thành tiếng, cái gọi là thân thể là được cha mẹ ban cho, đó là vạn không thể tùy tiện tổn thương. Lại nói, Lâm Giai Thiến là một cô gái xinh đẹp tuổi thanh xuân, bàn chân chặt đứt một nửa, trên đùi bị cắn mất khối thịt lớn, Lâm Giai Thiến có thể tưởng tượng, cho dù khỏe lại thì nơi đó cũng để lại một hõm sâu, cả đời cũng sẽ không khá hơn nữa!

Lâm Giai Thiến đối với chính mình vẫn rất có tự tin, nàng cho rằng bất luận tài học, gia thế, hay là tướng mạo, tư thái, nàng cũng không thua bất luận kẻ nào, nhưng nghĩ đến một thân thương thế của mình, nàng đã bắt đầu tự ti, nàng có thể tưởng tượng người khác nhìn thấy thương thế kia, tình hình đặc biệt lúc ấy lộ ra ánh mắt buồn nôn khinh bỉ, muốn nàng thành công gả cho Lam Thanh Lăng, nam tử phong thần tuấn mỹ như vậy, sẽ chịu đựng nữ nhân trên người có tỳ vết xấu xí như mình sao? Lâm Giai Thiến không dám tưởng tượng biểu tình chán ghét của Lam Thanh Lăng nếu nhìn thấy vết thương kia, nghĩ đến đây, trong lòng nàng xé đau, làm cho hận trong lòng nàng càng tích càng nhiều, nếu như không điên cuồng mắng ra, nàng cảm giác thật sẽ bị ép điên!

Lâm vương phi nhìn vết thương bị băng bó trên người Lâm Giai Thiến, trong lòng hỏa khí cũng là càng tích càng nhiều, Lâm Giai Thiến lại kéo Lâm vương phi oán hận cắn răng nói: “Nương, bảo cha giết chết Đinh Tử, để cho cha giết chết nàng! Ta vừa nghĩ tới nàng hại ta biến thành như vậy, ta liền hận không thể đem nàng thiên đao vạn quả.”

Lâm vương phi vuốt khuôn mặt vẫn tái nhợt không có huyết sắc như trước của Lâm Giai Thiến, thở dài một tiếng: “Thiến nhi, nương biết tâm tình của ngươi, nhưng mà chuyện này còn phải bàn bạc kỹ hơn, Đinh Tử kia chẳng qua là một tiểu nhân vật, xử lý nàng ta không cần tốn nhiều sức, nhưng phía sau nàng ta không phải là dân chúng bình thường không có chỗ dựa.”

Lâm Giai Thiến hàm oán ngẩng đầu quát khẽ: “Vậy muốn buông tha cho Đinh Tử sao, nàng có cái gì dựa vào, một Thị lang phủ nho nhỏ, chẳng lẽ Lâm vương phủ chúng ta còn sợ sao? Cha cùng nương rốt cuộc có đau ta hay không, nhìn nữ nhi bị thương thành như vậy, kẻ đầu sỏ gây nên các ngươi lại không dám động vào, các ngươi nhìn nữ nhi bị thương chẳng lẽ trong lòng liền thống khoái sao?” Ngày xưa Lâm Giai Thiến tuyệt đối sẽ không nói lời như vậy, nhưng hôm nay nàng đã tức lại tự ti không có lý trí, tự nhiên miệng không lựa lời nói, ở trong lòng nàng cảm thấy Lâm vương gia, Lâm vương phi chính là không muốn thay nàng báo thù mới mượn cớ bỏ qua như vậy.

“Thiến nhi!” Lâm vương phi lập tức quát, trong mắt có tổn thương cả giận nói, “Từ nhỏ cha cùng nương đối với ngươi thế nào, trong lòng ngươi rõ ràng nhất, ta không ngờ ngươi bị thương như thế lại khiến ngươi nói ra những lời đả thương người như vậy, cha mẹ nếu như không đau ngươi, cũng sẽ không tới thăm ngươi, Thiến nhi đã nghĩ như vậy, nương còn có việc nên không ở lại.” Lâm vương phi tức giận vô cùng xoay người muốn đi.

“Nương, nương… Là nữ nhi sai rồi, ô ô ô. Nữ nhi chính là sợ, nữ nhi thân thể tàn, nữ nhi sợ đến cha mẹ cũng không thích nữ nhi, người như nữ nhi vậy sẽ không còn đường sống. Ô ô ô, nữ nhi là vô tâm, nương đừng nóng giận, Thiến nhi cũng không muốn, chỉ là vừa rồi không khống chế nói như vậy, Thiến nhi thực sự là vô tâm, ô ô ô!” Lâm Giai Thiến thống khổ ôm Lâm vương phi, càng khóc lại càng cảm giác mình ủy khuất, cuối cùng gào khóc to hơn nữa.

Lâm vương phi tâm lập tức mềm xuống, trở lại ôm lấy Lâm Giai Thiến giúp nàng bình tĩnh trở lại: “Nương hiểu, nương đều hiểu. Đau ở thân ngươi, đau ở tâm nương, nhìn thấy ngươi như vậy, nương hận không thể tức khắc đâm chết. Thiến nhi yên tâm, khẩu khí này nương cùng phụ thân ngươi nhất định sẽ báo thù cho ngươi.”

Lâm Giai Thiến thút thít một hồi, nghẹn thanh nói: “Còn có thể báo thù thế nào, nương không phải nói phải đợi sao, vậy nếu không có biện pháp.”

Trên khuôn mặt mỹ lệ của Lâm vương phi lộ ra một tia độc, nói: “Thiến nhi cảm thấy Đinh Tử dựa vào là cái gì, chỉ là Thị lang phủ?” Nói đến đây, Lâm vương phi ngữ khí rõ ràng mang theo chẳng đáng.

“Đương nhiên không phải, Đinh Bằng là cái thứ gì, ta nghiền chết hắn so với nghiền chết một con kiến còn dễ hơn, Đinh Tử bất quá ỷ vào cứu Thái hậu một lần, được mắt mà thôi, không có Thái hậu nàng cái gì cũng không phải, ta minh lí là có thể giết chết nàng!”

Hừ! Ở hoàng cung nàng vốn là có cơ hội, nếu không phải Lam Nhược Lâm ngu xuẩn không thành công cùng Lam Thanh Trọng xuất hiện, hiện tại Đinh Tử sợ rằng đã chết đuối ở trong đầm, cho dù không chết cũng sẽ bị hại thuần khiết, bị kinh hãi, bị nàng âm thầm bức điên.

Đáng chết, cuối cùng còn hại nàng! Đinh Tử mệnh tại sao có thể tốt như vậy, may mắn như thế?

“Thái hậu, a…” Lâm vương phi cười ý vị thâm trường giải thích, “Không, Thiến nhi, ngươi sai rồi. Đinh Tử tuy là cứu mệnh Thái hậu, bất quá còn không lập công đến mức được Hoàng thượng tứ thánh chỉ, trực tiếp phong nữ quan vinh sủng.”

“Nương là ý là…” Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Lâm Giai Thiến mở to mắt, “Nương ý là Hộ Quốc Hậu phủ.”

Lâm vương phi gật đầu cười: “Thiến nhi nói không sai, Thái hậu sở dĩ sủng ái Đinh Tử như thế, hoàn toàn là nhìn mặt mũi Hộ Quốc Hậu phủ. Hộ Quốc Hậu mặc dù so với phụ thân ngươi địa vị thấp hơn một bậc, nhưng trên thực tế hai phủ tổ tiên đồng dạng đi theo bên người tổ tiên Hoàng đế Đại Tề tranh đấu giành thiên hạ, bàn về công lao thì không phân cao thấp, chỉ bất quá, tổ tiên Lâm vương năm đó dùng kế lấy ít thắng nhiều, làm cho tổ tiên Hoàng đế càng thêm đắc thế mà thôi. Ngươi cho là Hoàng thượng vì sao phải chọn Hoàng hậu cùng Hạ quý phi, còn không phải nhìn ở xuất thân Vệ Quốc hậu cùng Trấn Quốc hậu phủ của các nàng, vì bảo trụ đại cục, hắn không thể không mượn hơi. Thái hậu tự nhiên nhìn ở trong mắt, như vậy không chỉ mượn cơ hội mượn hơi Hộ Quốc Hậu phủ, thậm chí còn có tính toán khác”

“Cái khác sẽ là cái gì?”

Lâm vương phi cười lạnh: “Đem người của Hộ Quốc Hậu phủ trực tiếp kéo vào trong cung, kỳ thực không phải chỗ mượn hơi rất tốt sao?”

Lâm Giai Thiến kinh ngạc một chút, đột nhiên nói: “Không sai, nương, Thái tử đối với Đinh Tử tựa hồ có chút để ý, nếu là như vậy, chúng ta chẳng phải là thật không thể động nàng.” Lâm Giai Thiến trong mắt lạnh lẽo.

“Đứa ngốc, ngươi dù muốn buông tha Đinh Tử, nương cũng không đồng ý. Nàng dựa vào nhất là Hộ Quốc Hậu phủ, như vậy làm cho quan hệ bọn họ vỡ tan, đến lúc đó muốn dằn vặt nàng thế nào, đều là ngươi nói một câu là được”

Lâm Giai Thiến nhìn Lâm vương phi cười ý vị thâm trường, mừng rỡ trong lòng.

Đúng rồi, nàng vẫn là còn quá trẻ tuổi, tâm kế của nương là lợi hại nhất mà nàng gặp qua. Gả vào Lâm vương phủ, những năm gần đây vẫn được phụ vương sủng ái, cho dù cha thỉnh thoảng ngủ với những tiểu thiếp ở viện khác, nhưng mấy cái nữ nhân này lại không có một ai dám cùng nương tranh sủng, bị nương thu thập phục phục thiếp thiếp không nói, bình thường gặp mặt còn như chuột nhìn thấy mèo, nương đã nói như vậy, nhất định là nghĩ đến biện pháp tốt xử trí Đinh Tử!

“Nương, thù của nữ nhi phải dựa vào ngài tới báo, tốt nhất làm cho Đinh Tử so với ta thảm gấp mười gấp trăm lần, chỉ là Thanh Lăng nơi đó…”

Lâm vương phi bất đắc dĩ thở dài, Lam Thanh Lăng rõ ràng đối với nữ nhi của mình không có tâm tư, mệt bà quan tâm: “Thiến nhi yên tâm, ngươi luôn có thời gian thắng được tâm hắn, phàm là nữ nhân xuất hiện ở bên cạnh hắn, nương đều sẽ giúp ngươi giải quyết, đến lúc đó hắn chỉ thấy lòng của ngươi, chỉ có thể nhìn đến chỗ tốt đẹp của ngươi.”

“Nương ~ ngươi tốt nhất!” Lâm Giai Thiến cuối cùng tươi cười rạng rỡ ôm lấy Lâm vương phi, hai mẹ con trên mặt đều lộ ra tươi cười phi thường tự tin, trong mắt lại phiếm lãnh ý!

Hậu nhai sáng sớm ngày hôm đó, tiếng pháo “bùm bùm” vang chấn động trên đường, ngóng hồi lâu, rất nhiều người nghe được âm thanh này sôi nổi xuất môn ngóng nhìn, nghĩ thầm nhà ai làm hỉ sự, nói không chừng tới cửa nói lời tốt lành, còn có thể được mấy lượng thưởng ngân.

Mọi người tập trung ở bên ngoài một nhà tên là “Bình An y quán”, có vài người không khỏi lộ ra nghi hoặc: “Ở đây không phải là vị trí cũ của Tưởng thị y quán sao, đã sớm nghe nói Tưởng thị y quán muốn trọng tân khai trương, nói chính là hai ngày này, không ngờ khai trương thật.”

“Ta cũng nghe nói, lại nói tiếp hai vị đại phu Tưởng gia này cũng thật xui xẻo, vốn đã bị người oan uổng không nói, truyền gia chi bảo, nhân sâm hai nghìn năm còn bị trộm, nghe nói đến bây giờ còn không tìm về được, thực sự là rủi ro lại không tiêu tai. Đáng thương a!”

“Nhân sâm hai nghìn năm bị trộm, nói không chừng kẻ trộm đạo kia sớm chính mình ăn , còn có thể đợi được ngươi đi tìm? Lại nói chính là biết người nọ là ai, ngươi còn có thể làm gì hắn, dân không thể cùng quan đấu, đấu không lại a!”

Trong đám đông không ít người vì cha con Tưởng Quá tiếc hận, tiếng ồn ào cộng thêm tiếng pháo, thanh âm điếc tai, cha con Tưởng Quá liền dưới tình huống như thế bước ra Bình An y quán, cất giọng nói: “Cảm tạ các vị các phụ lão hương thân kinh thành, ngày Bình An y quán khai trương đã đến. Hai cha con chúng ta trải qua một loạt chuyện xui xẻo gần đây, hôm nay có thể còn sống đứng ở chỗ này, với các ngươi những làng xóm cùng các bằng hữu bạn bè là thoát không được quan hệ. Hai cha con chúng ta vốn đã nản lòng thoái chí muốn rời khỏi chốn thương tâm này, nhưng thực sự luyến tiếc các vị bằng hữu, nhưng bởi vì ta người bị vu oan án mạng nên tiệm thuốc có một thời gian dài không có sinh ý, chúng ta sớm đã nhập không trả giá, may mắn vào lúc này một vị hảo tâm đi ngang qua, nghe thấy cảnh ngộ của chúng ta không chút do dự giúp đỡ, cho chúng ta tiền vốn để một lần nữa xây dựng y quán. Vị ân công kia mặc dù đã ly khai, bất quá cha con hai người chúng ta vĩnh viễn cảm động và nhớ nhung lòng tốt của nàng, chúng ta định sẽ tiếp tục phát huy y học, trị bệnh cứu người, giúp đỡ người có khó khăn. Hôm nay Bình An y quán khai trương, phàm là đến tiệm thuốc mua dược đều được mua nửa giá, chẩn bệnh hoàn toàn miễn phí, ưu đãi này thực hành ba ngày.”

“Oa, Tưởng đại phu thật hào phóng, ta muốn mua thuốc, ta gần đây thân thể khó chịu, Tưởng đại phu hay là trước xem cho ta đi.”

“Ta cũng phải xem bệnh, nhìn xem ta…”

“Ta xếp hàng ở phía trước, ngươi đừng chen ngang a!”

Cảnh nhất thời loạn cả lên, cũng may cha con Tưởng Quá sớm có chuẩn bị, gọi tới hai học đồ tổ chức xếp hàng, nhưng mà đội ngũ kia vẫn sắp xếp ra bên ngoài, ở trên đường cũng đứng một hàng thật dài.

Ở trong kinh thành, dược liệu nửa giá cùng khám bệnh miễn phí rất hiếm, những người này tự nhiên hưng phấn, trước đây thương gia thầy thuốc làm giàu bất nhân chỉ muốn kiếm tiền, loại sự tình đại ưu đãi này trước kia là cực ít phát sinh.

Dù bây giờ không bệnh không đau, nhìn thấy nhiều người xếp hàng như vậy, nghe thấy bọn họ hưng phấn liên tục hô tiện nghi, cũng vô giúp vui đứng vào đội chuẩn bị mua một chút thuốc bổ, dược liệu ăn không ngon cũng ăn không xấu dùng tẩm bổ.

Tiệm thuốc Bình An làm ra trận thế lớn như vậy, tự nhiên chuyện bọn họ cho ba ngày miễn phí nhìn chẩn, ưu đãi bốc thuốc nửa giá cũng hỏa tốc truyền ra, đội ngũ xếp hàng kia càng ngày càng dài, dù là mấy đại gia đình, chủ tử không tham tiểu tiện nghi này thì bọn nô tài biết được vẫn tìm đến mua hai bao dược liệu cũng không có gì là không thể!

Đinh Tử ngồi trong nội đường của tiệm thuốc Bình An, tĩnh tĩnh uống trà, nhìn trong khoảng thời gian này vì tiệm thuốc Bình An trọng tân khai trương tốn hao ngân lượng, xác thực không ít, vì dược liệu nửa giá này, Đinh Tử đã lấy ra tuyệt bút tiền vốn nhập hàng. Doanh thu nửa tháng của tửu lâu cùng sòng bạc của nàng đều ném vào đây, việc này vẫn còn tiếp diễn 2 ngày nữa, bất quá Đinh Tử nửa điểm cũng không đau lòng. Tửu lâu cùng sòng bạc là địa phương kiếm bạc, tiệm thuốc Bình An này lại là nơi xây thanh danh, xây nhân khí, thành lập địa phương chiếm được lòng của bách tính thì tốn hao gấp đôi tiền bạc hoặc nhiều hơn nữa nàng cũng sẽ không tiếc. Việc này giai đoạn ban đầu thâm hụt là ắt không thể thiếu, chỉ cần làm tốt, sau này chắc chắn sẽ mang đến hiệu ích (hiệu quả + lợi ích), tuyệt đối vượt xa tưởng tượng.

Linh nhi ở một bên hầu hạ, cũng nhìn tới trên sổ sách bạc một khoản lại một khoản ra vào, nàng nhìn mà gương mặt méo mó, so với Đinh Tử là người bỏ tiền còn đau lòng hơn, nàng bĩu môi nhìn chằm chằm sổ sách kia hận không thể trừng xuyên thủng nó, tựa như muốn nó chưa từng tồn tại.

Đinh Tử đóng sổ sách, để ở một bên, nhìn thấy biểu tình của Linh nhi không khỏi cười: “Linh nhi càng ngày càng giống bà địa chủ, tham của.”

Linh nhi bất mãn oán giận: “Không phải nô tỳ tham của a, là nhìn tiểu thư sử dụng nhiều ngân lượng như thế, đã hơn một năm vất vả lại uổng phí, nô tỳ trong lòng không nỡ a.” Đinh Tử gọi Linh nhi là bà địa chủ cũng là có nguyên nhân, Tử Trúc viện của Đinh Tử hiện tại có một kho lớn, bên trong toàn là đồ cưới của nàng, cùng với tài vật nhiều lần được Hoàng thượng, Thái hậu cùng với cái quan gia phu nhân khác thưởng cho, mỗi vật giá trị bất phàm. Trong ngày thường đều khóa kín, bên ngoài khố phòng mười hai canh giờ (1 canh = 2 tiếng, tức là 24h nhé) cũng có người gác. Cửa đại kho được xây hai tầng trong ngoài, chìa khóa ngoại môn là Lâm ma ma cầm giữ, chìa khóa nội môn vẫn chỉ có Đinh Tử mới có, trong ngày thường ai ra vào chỉ có thể đến chỗ nàng nhận chìa khóa, đương nhiên có thể xuất nhập đại khố phòng cũng chỉ có Hỉ nhi, Linh nhi, Lâm ma ma, Ngọc Du được tín nhiệm, nhưng mỗi lần ra vào cũng phải hai người trở lên, ký sổ sách cũng do Lâm ma ma làm chủ xử lý, đối số lượng thì lại là Hỉ nhi và Linh nhi phụ trách, bất quá hai nha đầu này tiền bạc nhìn nhiều, trái lại càng ngày càng tiết kiệm hơn.

“Tiền kiếm đến chính là để tiêu, chỗ chi phí chỉ cần đối với mình hữu ích, tiêu bao nhiêu đều là đáng giá.” Đinh Tử mím môi cười nói.

Linh nhi hơi có chút lơ đễnh, cũng không dám phản bác Đinh Tử, chỉ là nhìn sổ sách kia vốn có chút quen mắt, Đinh Tử cũng không để ý nhiều đến tiểu tâm tư của nàng, đứng dậy, đẩy cửa phòng ra, có thể nghe được âm thanh huyên náo của biển người bên ngoài, ngày đầu tiên này thanh danh xem như là nổi bật, ngày mai mới là trọng yếu nhất!

Ngày hôm sau.

Bình An y quán vừa mới mở cửa, ngày hôm trước nhận được tin tức nên từ sớm đã có người đứng chờ để được vào trước, một người cưỡi con ngựa cao to, mang theo một đội thị vệ theo che chở cỗ kiệu tinh mỹ đi tới trước cửa Bình An y quán. Cỗ kiệu được đặt xuống một bên, từ trong kiệu đi ra một lão phụ y phục đỏ vàng thêu cúc phú quý, đầu đội nhiều vật phẩm trang sức thủ công tinh mỹ giá trị bất phàm, lão phụ trên mặt vẫn lộ vẻ cười, lúc này từ phía sau đi ra một gã thanh niên, người trẻ tuổi kia phong thái thật không tệ, nhìn thấy quý khí nhẹ nhàng khoan khoái không mang theo tục khí chút nào, tướng mạo kia cũng vô cùng tốt, bách tính vốn đứng ở ngoài cửa muốn vừa mở cửa xem bệnh, ngơ ngác nhìn bọn họ đi vào, cũng quên oán giận đoàn người này có hành vi chen ngang.

Qua hồi lâu, trong đám người có một kinh hô gọi: “A, người nọ không phải An Quốc Hậu phủ Bạch lão thái quân sao, năm ngoái lúc người mừng thọ, ta cùng gia của ta từ lỗ hổng nhìn vào phủ, vừa lúc khéo thấy. Phía sau bà, đó chính là Tiểu Hậu gia, lớn lên thật quá tuấn mỹ a, ta muốn được trẻ lại mười tuổi, hận không thể theo đuổi a.”

“A, An Quốc Hậu phủ Bạch lão thái quân đều tới, Bình An y quán này thanh danh thật là vang dội, không ngờ Bạch lão thái quân cũng tham tiện nghi a, ha ha ha…”

“Phi, ngươi biết cái cái gì, Bạch lão thái quân kia trên người vẫn có chút ốm đau, mấy năm nay không biết tìm bao nhiêu đại phu dùng bao nhiêu ngân lượng, cũng không chuyển biến tốt, chẳng lẽ là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, cố ý qua đây nhìn một cái?”

“Thôi đi, Tưởng đại phu y thuật đây chính là hạng nhất, cái gì gọi là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, ta xem Bạch lão thái quân này cũng nghe nói Tưởng đại phu y thuật tốt, vì tỏ tâm ý cố ý đăng môn (đến cửa) cầu chẩn đi. Đến nhị phẩm cáo mệnh lão thái quân đều đến xem chẩn, y thuật của Tưởng đại phu này chắc là rất tốt, hơn nữa ta thế nhưng nghe nói, thành phẩm thuốc ưu đãi kia của Bình An y quán trước sau cũng chỉ muốn một ít lộ phí, giá so với mấy y quán lòng dạ hiểm độc ở tiền nhai thành không biết tiện nghi bao nhiêu.”

“Ta xem vẫn là thừa dịp ba ngày nay tiện nghi, mua nhiều một ít trở lại!”

“Không sai!”

Trong Bình An y quán, Bạch lão thái quân bên ngoài thất đi dạo một vòng, liền được Tiết Vũ đỡ vào nội thất, bà vốn là nữ nhân lại có thân phận nhị phẩm cáo mệnh, được đãi ngộ đặc thù một chút cũng không khiến cho người khác phản cảm.

Trong nội thất, Đinh Tử, Lưu Đình sớm đã phân biệt đứng ở hai bên bàn chờ Bạch lão thái quân tiến vào: “Làm phiền lão thái quân cố ý ghé qua, mau mời ngồi đi.” Đinh Tử cười nói, tự mình vì Bạch lão thái quân châm trà đưa tới, Bạch lão thái quân lập tức uống một ngụm nhuận nhuận yết hầu, cười quan sát gian phòng này.

Gian phòng trang trí cũng không xa hoa, trái lại rất đơn giản, thế nhưng người sáng suốt vừa nhìn liền biết này gian phòng nhìn như đơn giản, thế nhưng mỗi vật bày biện đều là thượng phẩm lấy thoải mái là chính, là nơi thích hợp nhất cho bệnh nhân xem bệnh, sẽ không để cho bệnh nhân có áp lực hay khó chịu, chỉ có an tâm: “Đinh nữ quan thật là có tâm, cái thân thể này của lão bà ta, quá là không còn hình dáng, nhưng lại làm phiền ngươi theo bận tâm .”

Đinh Tử khiêm tốn cười nói: “Lão thái quân nói gì vậy, Tử nhi bất quá chỉ có chút bản lĩnh như thế, tài cán vì lão thái quân giải ưu, đây chính là phúc khí của Tử nhi”

Thấy trên mặt Đinh Tử không có bất kỳ khác thường gì, là thật tâm cười, Bạch lão thái quân thở dài một hơi: “Tử nhi, lần trước con dâu kia của ta làm điều không phải, nàng ta căn bản không biết tình huống rốt cuộc thế nào, liền tự mình phán đoán rồi nói bậy như vậy, trong khoảng thời gian này ta cũng giáo huấn nàng, nàng cũng biết sai rồi. Tử nhi nể mặt lão bà tử ta đây, đừng cùng nàng so đo.”

Bạch lão thái quân là nhị phẩm cáo mệnh, phẩm cấp so với Đinh Tử cao hơn một cấp, hiện tại ăn nói khép nép xin lỗi như vậy, Đinh Tử làm sao còn trách tội, cho dù trong lòng sẽ không tha thứ Mộc thị ngu xuẩn, trên mặt lại không thể hiện ra nửa phần, trái lại áy náy cười: “Lão thái quân thực sự là không cần nói vậy, Tử nhi nào dám nói trách tội hay không trách tội cái gì, Hậu phu nhân vốn là trưởng bối, nàng nói cái gì ta là tiểu bối đương nhiên là phải nghe. Tử nhi kỳ thực trong lòng rất rõ ràng, Hậu phu nhân cũng là tốt với ta, quan tâm ta mới có thể nói như vậy, người không có quan hệ với ta, làm sao sẽ tốn thời gian dạy dỗ ta một chút đây, lão thái quân thực sự là quá lo lắng.”

Bạch lão thái quân cười gật đầu, Tiết Vũ cùng đến trên mặt cũng mang theo nồng đậm ý cười, nhìn Đinh Tử không chớp mắt, Bạch lão thái quân nhìn ở trong mắt chỉ tiếp tục cười.

Đinh Tử sớm đã đem phương pháp trị liệu phong thấp cho Bạch lão thái quân cùng tác dụng các hạng mục công việc cần chú ý đều nói cho Lưu Đình biết, vốn vì tị hiềm, cũng là Mộc thị lần trước làm như vậy, khiến cho nàng có chút mâu thuẫn, nàng lần này cũng không nghĩ đến.

Bất quá Bình An y quán này khai trương ba ngày đầu rất là quan trọng, nàng không muốn xảy ra sai xót gì. Hơn nữa bên cạnh có một đống người, Mộc thị lúc trước lại có một trận châm chọc khiêu khích, khinh thường Đinh Tử, tâm Đinh Tử sáng tựa như gương, nghĩ đến cùng Tiết Vũ đều là không thể nào, lại nói nàng đối với Tiết Vũ cũng không có cái loại tư tình nhi nữ, tránh hay không tránh cũng không có nhiều quan hệ lắm. Mấu chốt nhất chính là, kỹ thuật nàng mặc dù đã dạy cho Lưu Đình, thế nhưng muốn thực hành thực tế thì tựa hồ không được, Bình An y quán vừa mới khai trương, vạn không thể có một chút sai xót tạo thành ảnh hưởng xấu, nàng muốn cam đoan Bạch lão thái quân bình an đến bình an về, ít nhất cũng phải chờ thủ pháp Lưu Đình hoàn toàn thành thạo mới có thể thực sự buông tay.

Đinh Tử đứng ở một bên, chăm chú nhìn Lưu Đình thi châm, Tiết Vũ yên tĩnh đứng ở một bên chỉ nhìn nàng. Thần sắc lúc Đinh Tử nghiêm túc, tự tin kiêu ngạo trên người càng thêm chói mắt, như là có thể rọi sáng cả khuôn mặt, vừa làm cho ngũ quan của nàng càng thêm tinh xảo lại vừa có một loại mỹ lệ cùng ôn nhu khác.

Tiết Vũ rất rõ ràng, hắn đối với Đinh Tử sớm đã mê luyến sâu sắc, mỗi lúc Đinh Tử xuất hiện, hắn càng ngày càng khống chế không được hai mắt của mình, tim của mình, hắn chỉ muốn đem nữ tử cho hắn cảm giác kỳ lạ này vững vàng khắc sâu vào đầu óc, trong lòng, chỉ là đôi mắt, hắn nhìn cũng không đủ!

“Đinh nữ quan ngày gần đây vẫn tốt chứ? Sau ngày ấy, ta vốn định đến thăm, nhưng mà nghĩ đến ngươi cần nghỉ ngơi, lại cảm thấy ta đến phủ không tiện, vẫn không có cơ hội hỏi một chút, nhìn thấy ngươi hoàn hảo ta cũng yên tâm.” Rốt cuộc Tiết Vũ nhịn không được đánh vỡ trầm mặc.

Đinh Tử gật gật đầu: “Làm phiền Tiểu Hậu gia quan tâm, ta tất cả bình an, ngày đó tuy là bị kinh ngạc một chút, bất quá nghỉ ngơi mấy ngày đã không sao”

Tiết Vũ lắc lắc đầu: “Đây là nên làm, ta cùng với Hi Văn là bạn tốt, ngươi là biểu muội hắn quan tâm, ta tự nhiên cũng xem ngươi như muội muội mà quan tâm. Ngươi cũng đừng gọi ta Tiểu Hậu gia Tiểu Hậu gia, gọi tên của ta tốt hơn, gọi ta Tiết Vũ là được.”

Đinh Tử há mồm, cảm thấy trực tiếp kêu tên thì quá thân mật, số lần nàng cùng Tiết Vũ gặp mặt năm ngón tay cũng đếm hết, chỉ bất quá theo quan hệ giao hảo của biểu ca biểu tỷ, hoàn hảo không được kêu tên. Dù muốn gọi cũng không nói ra miệng được, Đinh Tử trên mặt nhẹ nhàng cười, vẫn là nói: “Lễ không thể bỏ, lễ nghi nói cho cùng là không có chỗ sai.”

Tiết Vũ có chút thất vọng, nhìn Đinh Tử lại lâm vào trầm tư.

Tiết Vũ kỳ thực rất khổ não, hắn lớn như vậy chưa bao giờ tiếp xúc qua tình yêu nam nữ, lúc trước cha và mẹ thậm chí hoài nghi hắn có phải có cái bệnh khó nói gì hay không, vốn là hắn rất tốt, tài mạo song toàn, nhưng lại đối với nhi nữ tình trường không để bụng, có một khoảng thời gian bởi vì cùng Lam Thanh Lăng cùng Vân Hi Văn gặp gỡ mà hắn thậm chí bị hoài nghi có đoạn tụ chi phích (tin tưởng ai cũng biết là ý gì =))), nghe chuyện như thế Tiết Vũ chỉ có thể dở khóc dở cười. Hắn kỳ thực chỉ cảm thấy hắn còn chưa có gặp được người kia, gặp được người có thể khiến hắn hết lòng quan tâm cùng bảo hộ, hiện tại rõ ràng có, đáng tiếc hắn không hiểu được cách biểu đạt.

Kỳ thực Tiết Vũ cũng có chút nóng nảy, ngày ấy dạo chơi ngoại thành hắn rõ ràng thấy được Lam Thanh Trọng đối với Đinh Tử không quy cư, hắn cũng không ngốc nhìn không ra điều đó đại biểu cho cái gì. Hắn muốn cùng Thái tử cướp nữ nhân, kia có thể là cực thấp, đổi thành người bình thường sớm bị dọa sợ. Nhưng trong lòng hắn đã yên lặng qua nhiều năm như vậy, lần đầu xuất hiện một bóng người, vậy thì bất đồng! Tiết Vũ cảm thấy, hắn phải nhanh một chút biểu lộ, làm cho ngoại nhân biết quan hệ của hắn cùng với Đinh Tử mới được, làm cho người như Lam Thanh Trọng đối với Đinh Tử có vọng tưởng thấy rõ ràng mới được, nếu không người mình thích vẫn bị người khác nhớ thương, làm cho tim của hắn vẫn không cách nào an tâm.

Một lúc lâu sau, Bạch lão thái quân sắc mặt ửng đỏ được chữa trị tốt, kéo Đinh Tử cùng Lưu Đình hàn huyên một hồi, mới cùng Tiết Vũ ở trong vòng vây bách tính mà ly khai , bất quá trong khoảng thời gian nhìn chẩn này, người cẩn thận không khó phát hiện, trong đám người lại có một ít người có điểm ngăn nắp đến đây xếp hàng. Hiển nhiên Bạch lão thái quân là một quý nhân lại nhìn trúng y quán như vậy, cũng làm cho mấy quan gia phu nhân tiểu thư coi trọng, thậm chí cũng muốn mượn cơ hội nhìn xem có chỗ tốt để xen vào hay không.

Trên đường trở về Tiết Vũ vẫn có chút không yên lòng, khuôn mặt mất hồn mất vía, đem Bạch lão thái quân đỡ trở về phòng, Tiết Vũ liền muốn ly khai, Bạch lão thái quân lúc này lập tức nói: “Vũ nhi bồi tổ mẫu trò chuyện đi.”

“Dạ, tổ mẫu mời nói.” Tiết Vũ dừng bước đứng ở một bên.

Bạch lão thái quân nghiêm túc nhìn chăm chú vào thần sắc Tiết Vũ, đối với người cháu này, Bạch lão thái quân hài lòng nhất, nhìn hắn, Bạch lão thái quân không khỏi cười: “Vũ nhi trong khoảng thời gian này ở trong phủ, bộ dáng như có điều suy nghĩ, ở bên ngoài đã gặp được vấn đề gì không thể giải quyết sao? Không bằng cùng tổ mẫu nói một chút, nói không chừng tổ mẫu cũng có thể giúp đỡ một hai”

Tiết Vũ sửng sốt, trên mặt có một chút do dự, gò má có chút đỏ lên. Nhìn Bạch lão thái quân đang cười, cặp mắt già nua nhưng không cách nào trung hòa khôn khéo lợi hại, tâm tình của hắn coi như căn bản không thể ẩn giấu, nhân tiện nói: “Tổ mẫu, tôn nhi tựa hồ đã có ý trung nhân , nhưng không biết lúc này phải làm như thế nào mới tốt, làm thế nào cùng nàng kéo gần khoảng cách”

Bạch lão thái quân không chút nào ngoài ý muốn nói: “Chính là Đinh Tử đi.”

“Tổ mẫu đã nhìn ra?” Tiết Vũ ngơ ngẩn, kinh ngạc bộ dáng càng khẳng định Bạch lão thái quân nói đúng.

“Ta nhìn con lớn lên từ nhỏ, thói quen cùng với thần thái của con tổ mẫu rõ ràng nhất, lúc trước cha mẹ con còn sợ con có phải hay không thân thể có vấn đề gì, hiện tại con có thể để ý một nữ tử, tổ mẫu cũng vì con cao hứng” Bạch lão thái quân kéo tay Tiết Vũ ngồi ở trên giường nói.

Tiết Vũ trên mặt vui vẻ: “Tổ mẫu không phản đối thật tốt quá, tôn nhi đang nghĩ ngợi sẽ cùng ngài mở miệng thế nào đây, nương nơi đó vẫn đối với Đinh Tử không hài lòng, con dù nói thế nào bà cũng không nghe, trái lại con hiện tại vừa nhắc tới tên Đinh Tử nương liền chán ghét đổi đề tài, hoặc là mượn cớ ly khai, tổ mẫu, nương sẽ đáp ứng chuyện này sao? Con thật sợ tương lai các nàng ở chung không tốt.” (chưa cua được gái đã lo chuyện mẹ chồng nàng dâu @@)

Bạch lão thái quân trên mặt lạnh lùng, người con dâu này chuyện duy nhất làm bà hài lòng chính là sinh được Tiết Vũ, tôn tử nghe lời hiểu chuyện lại hiếu thuận, nếu không Mộc thị đối An Quốc Hậu phủ còn có cái cống hiến gì?

Này cũng không sao, vậy mà nàng ta còn là một kẻ mí mắt thiển cận làm việc ngu xuẩn, Đinh Tử có bản lĩnh như vậy, nhân phẩm tướng mạo, cho dù đốt đèn lồng cũng khó tìm nữ tử thật tốt như nàng, vậy mà tức phụ (con dâu) ngu xuẩn này lại chủ quan cho rằng Đinh Tử muốn phàn phú An Quốc Hậu phủ, vẫn luôn không có sắc mặt tốt. Trong khoảng thời gian này Bạch lão thái quân chỉ dạy Mộc thị không ít, nhưng Mộc thị này giống như đầu gỗ, nhận định cái gì thì chín con trâu cũng kéo không trở lại, Bạch lão thái quân cũng là hận không được, nhưng rốt cuộc là con dâu của chính mình, có một số việc cũng không thể nói quá mức, làm quá nghiêm khắc, ngược lại làm cho Mộc thị ghi hận, náo đến mẹ chồng nàng dâu bất hòa, Bạch lão thái quân cũng không muốn con mình và tôn tử khó làm người.

“Chuyện này đương nhiên là phải nói cùng nàng, bất quá còn hơi sớm, đừng nói chuyện còn chưa có hoàn thành, mẹ con vốn là đứa ương ngạnh, chuyện tốt cũng biến thành chuyện xấu. Hơn nữa hiện tại cũng chỉ là cảm tình một mình con tình nguyện, chuyện này không thể nóng vội, từ từ sẽ đến. Con hãy yên tâm đi, hôn sự của con, ta nhất định phải làm náo nhiệt cho toàn kinh thành đều biết.” Bạch lão thái quân cười híp mắt nói.

Tiết Vũ thở dài một hơi nói: “Vậy tổ mẫu chuẩn bị lúc nào đi nói, không dối gạt tổ mẫu, tôn nhi cũng là không tốt, nữ tử như Đinh Tử vậy, tôn nhi vẫn cảm thấy việc này chưa định xuống, trong lòng liền bất an”

“Ha ha ha, tổ mẫu hiểu con, con trước yên tâm đi, ta trước tìm người đi xem ý Thị lang phủ, hơn nữa, cũng phải tìm hiểu thêm Đinh Tử có hay không có hôn phối, hoặc là lòng có ý trung nhân chưa, chúng ta không thể làm chuyện chia rẽ người ta. Lại nói đó là hạnh phúc cả đời của con, tổ mẫu không thể để cho chuyện này có nửa điểm hồ đồ.”

Tiết Vũ cười gật đầu, lại cùng Bạch lão thái quân nói chuyện phiếm mới ly khai, Bạch lão thái quân ngồi ở đầu giường thở dài một tiếng, Vân ma ma ở một bên nhịn không được hỏi: “Lão phu nhân thật cảm thấy hôn sự này nên kết sao?”

Bạch lão thái quân trên mặt bất đắc dĩ: “Hai đứa bé này đều tốt, chỉ bất quá cái nương ngu xuẩn kia của Vũ nhi lại là chuyện xấu, hôm nay ta ở Bình An y quán hỏi đứa bé Tử nhi kia, nàng ngoài mặt đáp rất tốt, chỉ là trong mắt kia chợt lóe lên chán ghét vẫn bị ta nhận ra. Nghĩ đến cũng đúng, nàng vốn cũng không hướng về phía An Quốc Hậu phủ chúng ta đòi cái gì, ta nhìn nàng cũng là cô nương có lòng tự trọng, nữ tử có lòng tự tin rất mạnh, lần trước bị Mộc thị nhục nhã, không liên đới hận luôn An Quốc Hậu phủ chúng ta thì đứa nhỏ này đã cho thấy nhãn giới cao lòng dạ khoan dung. Việc này còn chưa cho Mộc thị biết, nếu là biết, sợ lại muốn vỡ lở ra.”

Vân ma ma cũng gật đầu theo, Đinh Tử xác thực có bản lĩnh, y thuật kia đều hiếm thấy, Đinh Tử nếu là vào An Quốc Hậu phủ, thân thể lão phu nhân sau này cũng không cần mượn tay người khác, bà cũng rất xem trọng cửa hôn nhân này: “Chỉ bất quá Thị lang phủ sẽ đồng ý sao?”

Bạch lão thái quân cười: “Việc hôn nhân của nhi nữ, từ trước đến nay là cha mẹ làm chủ thông qua mai mối, nha đầu Đinh Tử kia mặc dù mẹ đẻ mất sớm, lại còn có chủ mẫu cùng phụ thân. Vương thị kia ngươi cũng đã gặp, lấy gia thế An Quốc Hậu phủ chúng ta đích thân đi cầu hôn, nàng không có khả năng không đồng ý. Lúc đến nói nên để cho Đinh Tử ở bên người nghe, lấy tài mạo cùng bản lĩnh của Vũ nhi, nghĩ đến Đinh Tử cũng sẽ thích, chỉ cần trước không cho Mộc thị biết mà phá hủy, chắc hẳn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Vân ma ma gật gật đầu, lão phu nhân luôn luôn là người có chủ ý, bà đã muốn làm tất không sai được.

Ngày mười lăm tháng tám này, bên ngoài Bạch Vân am, lại là lúc người đến người đi chen chúc không ngừng nghỉ.

Vương thị hôm nay mang theo Đinh Tử, Đinh Ninh Nhi cùng với Phương di nương đang có thai, còn có hai thông phòng Tinh nhi cùng Liên Nguyệt xuất môn dâng hương, từ lần trước Phương di nương bị tức giận, thân thể vẫn không thể nào lanh lẹ, bụng lúc đau lúc buồn, Vương thị xuất phát từ sự coi trọng đối với con nối dõi của Thị lang phủ, đương nhiên là không muốn Phương di nương có việc gì.

Dọc theo đường đi Vương thị cùng Đinh Tử ngồi một chiếc xe, Đinh Ninh Nhi che chở Phương di nương ngồi cỗ xe thứ hai, phía sau là xe ngựa của Tinh nhi. Liên Nguyệt cùng nha hoàn tùy thị, trên xe ngựa Tinh nhi, Liên Nguyệt sắc mặt vẫn có chút trầm, làm cho hạ nhân trong phủ ngồi ở một bên rụt cổ không dám nói lời nào, chỉ sợ chọc các nàng hỏa khí không duyên cớ bị ức hiếp.

Ba vị di nương đồng thời thất sủng, nữ nhân xuân phong đắc ý nhất sợ sẽ là hai cái thông phòng Tinh nhi, Liên Nguyệt này, hiện tại Đinh Bằng không phải ngủ ở chỗ Tinh nhi thì là Liên Nguyệt kia, hai người được sủng ái như nhau, chính là bởi vì như vậy các nàng mới đấu càng ác liệt. Hiện ở trong phủ được lợi nhất chính hai người các nàng, chính là thời gian các nàng tranh sủng bò đi lên, mấy ngày nay, Đinh Bằng đã có ý muốn cho các nàng lên làm di nương, chỉ bất quá một là các nàng mới làm thông phòng thời gian không lâu, hai là chưa có gì cống hiến trong phủ, đoạn thời gian trước chuyện di nương trong phủ tham ô náo loạn như vậy, Vương thị hiện tại rất là phản cảm lại nói thăng làm di nương. Đinh Bằng có mấy nữ nhân chính là nhận thức không rõ thân phận, đều cho rằng tiền bạc trong phủ là dễ lấy sao, bà thường nhắc lại chỉ trích ba vị di nương Mã-Phương-Bạch, kì thực chính là nhắc nhở Tinh nhi, Liên Nguyệt.

Nhưng mà hai người này không nghĩ xa như vậy, còn đang tranh giành đến ngươi chết ta sống, lúc vừa xuất phủ, hai người tranh nhau muốn đi xe hầu hạ Vương thị, ngược lại đem Đinh Tử đẩy xa, Vương thị vừa thấy lập tức quát đuổi các nàng, đem các nàng đẩy tới cùng hạ nhân ngồi chung một xe ngựa, rõ ràng có ý tứ ô nhục các nàng. Các nàng tức giận cũng không dám hướng về phía Vương thị phát, hai người trừng mắt nhìn đối phương, Liên Nguyệt trong lòng hận nói: nếu không phải là tiện nhân kia tranh cướp với mình, nàng làm sao bị lão phu nhân chán ghét mà vứt bỏ!

Tinh nhi trong lòng cười lạnh, hướng Liên Nguyệt liếc mắt một cái liền dời đi chỗ khác, nàng vốn tưởng rằng Liên Nguyệt có bao nhiêu thông minh, cũng không gì hơn cái này.

Trong xe ngựa sắc mặt Vương thị cũng không tốt, một ngụm nghẹn không phun ra thì không hài lòng, hướng về phía Đinh Tử liền cả giận: “Đều là mấy kẻ không bớt lo, bất quá hai thông phòng, ỷ vào phụ thân ngươi yêu thích, cũng dám ở trước mắt ta tranh giành, quả thực không đem ta coi vào đâu.”

Đinh Tử rũ mắt xuống che sự trào phúng, trên tay như trước dùng ấm trà giản dị rót chén trà, cung kính đưa tới: “Tổ mẫu trước uống chén trà hạ hỏa một chút đi, hai vị cô nương Tinh nhi, Liên Nguyệt hẳn là có hảo tâm, muốn hiếu thuận tổ mẫu ngài, ai biết hiếu tâm này ngược lại có chút tranh cãi ầm ĩ. Tổ mẫu đừng nóng giận, liền nhìn ở các nàng một lòng vì tốt cho tổ mẫu cùng phụ thân, đừng cùng các nàng so đo.”

Vương thị hừ lạnh: “Đến con cũng cho là các nàng là thật hiếu thuận ta mà không phải tại đây đòi chỗ tốt, làm cho ta nói ra thăng làm di nương. Nghĩ thật là tốt, cũng không nhìn một chút mình là món hàng gì, chẳng qua là mệnh nha đầu, còn ham muốn cái dạng phú quý gì, lại không biết đạo lý, không tự biết thân phận muốn trèo cao.” Bạch di nương từ khi bị Đinh Tử hốt bạc, người ở bên ngoài biết nàng ta tham ô ba vạn lượng bạc, Vương thị đối Bạch di nương ấn tượng là thay đổi đột ngột, hận không thể mỗi lần gặp mặt đều mắng hai câu.

Tâm tính Vương thị cũng không khó hiểu, Bạch di nương là tâm phúc của bà, bà vẫn trọng điểm bồi dưỡng đề bạt, những năm gần đây Bạch di nương tuy không khiến Đinh Bằng vui vẻ cũng không được sủng ái, nhưng phú quý của nàng ta cũng không ít. Chỉ là Bạch di nương bình thường quen điệu thấp làm người, trong ba di nương nhìn như là kém nhất.

Nhưng mà một khi tham chính là ba vạn lượng bạc, chẳng những là đánh vào mặt Vương thị, đem sự tín nhiệm của bà vứt bỏ không lưu tình chút nào, càng làm cho người ta ở sau lưng mắng Bạch di nương là người hai mặt, hình tượng ở Thị lang phủ toàn bộ bị hao tổn nghiêm trọng.

Chỉ bất quá Đinh Tử nghe xong Vương thị nói, chân mày lại hơi nhíu, lời này nhìn như là phiền chán Bạch di nương, đang mắng Tinh nhi, Liên Nguyệt, nhưng nàng thế nào liền cảm thấy Vương thị là thoại lý hữu thoại* đây. Chẳng lẽ là ảo giác của nàng sao?

*Thoại lý hữu thoại: trong lời nói còn có hàm ý khác.

Đinh Tử suy nghĩ một lát, cũng không tìm ra nguyên cớ. Từ sau lần trước Đinh Tử từ trong cung trở về đã phát điên đem mọi người trong phủ đánh mắng một trận, trong khoảng thời gian gần đây tính tình Vương thị coi như là thu liễm không ít, đối với nàng cũng khó thấy lời nói lạnh nhạt hơn, nhưng lời nói bắt đầu có điều bảo lưu. Vương thị cũng là kiêng dè nàng, Đinh Tử cũng không phải sợ cái tiểu tâm tư này của Vương thị, nàng biết Vương thị tất cả đều là vì chức quan của Đinh Bằng, chỉ cần suy nghĩ tất cả liên quan đến chức quan của Đinh Bằng trước bà ta một bước, Vương thị đùa giỡn âm mưu đều là khó. Nghĩ như vậy, Đinh Tử cũng không đem chuyện này để ở trong lòng.

Vương thị bưng chén trà, nhẹ nhàng nhấp ngụm nhỏ rồi bỏ qua một bên, trong lòng không khỏi nghĩ đến tin tức gần đây Đoàn ma ma truyền đến cho bà, trong lòng vừa mừng lại vừa phức tạp, quay đầu nhìn Đinh Tử.

Bởi vì đến Bạch Vân am dâng hương, hôm nay Đinh Tử chỉ mặc một thân bạch y thêu ám hoa, y phục nửa phần cũng không quá trớn, trên tóc chỉ cài hai trâm hoa mai đính lục bảo thạch, chỉ đơn giản như vậy, dung mạo khó giấu lại càng phát ra mỹ lệ. Dù bà thân là nữ nhân, Vương thị thấy cũng nhịn không được kinh diễm, nói gì đến nam tử đây.

Còn lần này đến Bạch Vân am, Vương thị cũng không đơn giản là vì bào thai trong bụng Phương di nương cầu bình an, là trọng yếu nhất chính là vì hôn sự của Đinh Tử!
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —