Trùng Sinh Chi Đích Thân Quý Nữ

Chương 54: Tiền mất tật mang



— QUẢNG CÁO —

“Hỗn trướng, ngươi nói cái gì? Mã di nương cũng là trưởng bối, ngươi như vậy nguyền rủa di nương vô sinh sao, ngươi là nguyền rủa nàng, hay là rủa ta tuyệt tử?” Đinh Bằng lời này khiến mọi người đều sửng sốt, chỉ có Mã di nương trong mắt hiện lên đắc ý.

Nhìn xem, này trong phủ Đinh Bằng chân chính quan tâm chỉ có chính hắn, đưa hắn hầu hạ được rồi, nàng liền vô hậu cố chi ưu*! (* Không có con nối dõi, chiếu cố, phân ưu lúc về già)

Thời đại này lão nhân quan tâm nhất chính là con cháu đầy đàn, thị lang phủ người lớn đơn bạc, càng như vậy, nguyền rủa trong phủ không con nối dõi, liền có thể làm cho Đinh Tử mang tội danh ác độc tàn nhẫn!

Đinh Tử cũng ngây ngẩn cả người, trong mắt không thể tin nói: “Phụ thân tại sao có thể nói như vậy, nghĩ ta như vậy?”

Có ủy khuất mím môi, vẻ mặt không phục!

Nhìn Đinh Bằng trong cơn giận dữ: “Ngươi còn ủy khuất, cái gì gọi là Mã di nương vô sinh thì ngươi không nói hai lời sẽ đồng ý đem việc chưởng quản tặng cho nàng, nàng hảo hảo có phải hay không sẽ nơi chốn bị áp chế, bị hãm hại! Ngươi là cô nương gia chưa lấy chồng thế nhưng nói ra loại chuyện táng tận thiên lương này, ta nói ngươi còn không biết nhận sai, còn không mau hướng Mã di nương xin lỗi!“

Đinh Bằng cũng có một chút nóng nảy, mấy ngày nay hắn cùng với Mã di nương thảo luận mấy lần cùng hữu ngự sử phủ luận hôn sự, Mã di nương nói chuyện này còn chưa có thành, hữu ngự sử phủ kia lại nhìn trúng rất nhiều vật quý báu, vẫn chưa có định ra, vì thế hắn cũng không có biện pháp tự mình xử lý hôn sự này, tất cả toàn do Mã di nương lo tỉ mỉ, hắn tự nhiên không thể để cho Mã di nương tại đây trong thời gian trong lòng có tức giận, sự tình làm không minh bạch thì không được.

Chỉ là hắn quýnh lên, lại bỏ quên rất nhiều vấn đề…

Vương thị, Phương di nương, Bạch di nương, thậm chí mấy thứ nữ nhìn Mã di nương ánh mắt cũng không đúng, kia mang theo vài phần hận ý cùng tức giận, làm cho Mã di nương kinh ngạc, nàng đã nghĩ sau khi đoạt quyền chưởng quản lại sẽ bị thù hận, thế nhưng lại không nghĩ rằng những người này hận cùng giận lại là việc nàng chưa từng thấy qua, làm cho nàng cảm giác sởn tóc gáy, chẳng lẽ việc này cứ cho qua?

“Quả thực hồ nháo!” Vương thị vỗ mạnh một cái vào bàn, làm cho Đinh Bằng trong lòng chấn động, chợt phát hiện vừa nói lỡ.

Mã di nương là trưởng bối Đinh Tử không giả, thế nhưng nàng bất quá là một tiểu thiếp của mình, tuy nói hắn đáp ứng Mã di nương chuẩn bị hôn sự cho Đinh Tử, liền tìm cơ hội cấp Vương thị đề một tiếng thăng nàng làm bình thê, nhưng việc này còn không thành!

Nói xong, nhớ tới nàng là tiện thiếp, không xuôi tai đó chính là nửa nô tài, Đinh Tử mới là chủ nhân chân chính trong phủ này, hắn lại muốn cho đích nữ vì di nương xin lỗi, nói ra chẳng phải sủng thiếp diệt thê sao, trong lòng không khỏi có chút hối hận!

“Là Tử nhi nói lỡ, phụ thân đừng có giận ta a.” Đinh Tử hiểu biết ý người vạch trần sai lầm của Đinh Bằng, làm cho Đinh Bằng thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà Đinh Tử lại không bởi vậy buông tha Mã di nương, “Bất quá Mã di nương không muốn chịu để yên, hôm nay liền nói đến đây đi, đừng làm cho phụ thân cho rằng Tử nhi ôm cái tâm tư gây rối gì, tăng thêm hiềm khích hai cha con.” Nghe ra trong lời nói châm chọc, Đinh Bằng biểu hiện trên mặt không tốt.

“Lúc trước Mã di nương chưởng quản việc trong phủ, thiếu chút nữa hại tính mạng của ta, tổ mẫu nhớ kỹ tâm tình của ta lúc này mới thay đổi người chấp chưởng việc phủ, bất quá khi đổi người cầm quyền ta cũng vậy thập phần đề cử Bạch di nương, này theo ngày gần đây thấy được nàng chấp chưởng việc trong phủ ngay ngắn rõ ràng, liền có thể nói rõ nàng là có khả năng. Về phần dược liệu trong đại khố phòng có vấn đề, ta lại muốn hỏi một chút Mã di nương.”

Đinh Tử lời này là muốn cho nghe Đinh Bằng, lúc trước nếu không phải Mã di nương muốn hại nàng, Vương thị sẽ không thay đổi người khác cầm quyền, Mã di nương làm quá mức, nếu lại cho nàng tiếp việc chưởng quản trong phủ, các chủ tử còn có thể nào an tâm được, Đinh Bằng trên mặt đổi sắc, rũ mắt xuống trầm mặc.

Đinh Tử khóe miệng câu lên cười lạnh nhìn Mã di nương, nhìn đến sau lưng nàng ta lạnh lẽo, cảm giác toàn thân tóc gáy không ngừng dựng lên, nàng có loại cảm giác bị ác sói nhìn chằm chằm mà khẩn trương: “Bạch di nương quản việc phủ tất lại là tay mới, nàng có thể theo đại cục suy nghĩ ta cảm thấy cách làm của nàng không có gì sai, chỉ là này đại khố phòng gặp chuyện không may nàng quả thật có nhất định trách nhiệm, nhưng trách nhiệm lớn nhất lại ở ngươi! Mã di nương, nhân viên trong đại khố phòng kia chưa thay đổi, vốn đều là ngươi sai khiến để được lợi, hiện tại Phương di nương ăn gì đó phát hiện có hồng hoa, phần tâm tư này không thể bảo là không độc a, ngài nói phải không?“

“Ta nào biết đâu rằng xảy ra loại đại sự này, lại nói đại khố phòng kia ta trước đây quản chưa bao giờ xảy ra chuyện, đại khố phòng tuy là người ta sai khiến, nhưng ta một cũng không liên quan những chuyện này, đại tiểu thư không có chứng cứ cũng không nên chỉ trích ta!” Mã di nương lập tức phản bác, đại khố phòng ở trong tay nàng vô sự, ở trong tay Bạch di nương lại gặp chuyện không may, chỉ có thể nói Bạch di nương năng lực còn không được, không quản được nô tài!

“A? Ý của ngài là nô tài kia ở trong phủ cắm rễ thâm, thế nhưng học được bằng mặt không bằng lòng, hành vi lừa gạt chủ tử, việc này hoàn toàn là trách nhiệm của quản sự đại khố phòng!” Đinh Tử đáy mắt hiện quang mang yếu ớt, không sáng lại lợi hại phi thường.

“Này… Nàng quản sự một nô tài, làm việc tự nhiên không thuận tay như chủ tử, luôn bị buộc tay buộc chân , cũng không phải là nàng lừa gạt, này vừa mới tiếp nhận việc trong phủ lại bỏ quên phòng này, có lẽ là nàng muốn nói là người ta cũng không đếm xỉa tới a.” Mã di nương cắn việc Bạch di nương thất trách không buông miệng.

“Quên? Mã di nương đang nói giỡn sao, nếu như người cầm quyền mọi chuyện đều phải đích thân tới, vậy trong phủ cần nhiều nô tài như vậy làm cái gì, tự mình phân chuyện làm không tốt hơn, còn có thể trach do chủ tử không nhớ?” Dứt lời Đinh Tử giương mắt nhìn về phía chủ tọa nói, “Phụ thân, tổ mẫu, lúc trước ta đề cử Bạch di nương, xảy ra việc này Tử nhi cũng có trách nhiệm nhất định. Bất quá Tử nhi nghe xong tiền căn hậu quả, thực sự vì trong phủ này có nô tài lừa trên gạt dưới, cảm thấy trái tim băng giá, đại khố phòng là địa phương nhiều vật quý trọng, quản sự thế nhưng vì chủ tử trong phủ chuyện nhiều mà nhất thời không có thời gian làm chuyện sơ sót là lỗi của hắn, nhưng làm chuyện ngu xuẩn như thế, hiển nhiên cũng là người tâm thuật bất chính, người như thế Tử nhi cho rằng giữ lại không được.”

“Nói rất đúng, ác nô như vậy không giáo huấn thực sự là phản, ta muốn xử phạt nặng, làm cho hắn nhận rõ ai là chủ ai là phó mới được, Bằng nhi cảm thấy thế nào?”

Vương thị khóe miệng nhất câu, hỏi hướng Đinh Bằng, Đinh Bằng vốn trầm mặc ngẩng đầu nhìn Mã di nương liếc mắt một cái, gật đầu nói, “Mẫu thân nói rất đúng, bậc ác nô này phải phạt, người tới a, đem người trong đại khố phòng toàn mang tới cho ta.”

Mã di nương tâm thấy không tốt, lần này nàng không chỉ không đoạt quyền được, thế nhưng còn bị xử lý người của nàng!

“Lão phu nhân…”

“Mã di nương, ta biết ngài thiện tâm rất muốn vì đám nô tài này thỉnh cầu, nhưng Phương di nương thiếu chút nữa bởi vậy mất đứa nhỏ, ngài cũng xém bị vô sinh, ngài tâm địa cho dù tốt cũng phải có một điểm mấu chốt đi, nếu như ngay cả này cũng có thể tha thứ, ngài cũng có thể tiến am lý làm ni cô là vừa.” Mã di nương bị nghẹn họng, trên mặt đỏ lên, nàng nếu lại cầu thỉnh cũng không phải là thiện tâm, mà là thấp thỏm không yên, liền hung thủ hại chính mình tuyệt thai có thể cũng được buông tha, kia chỉ có một khả năng, đây là tiết mục nàng tự biên tự diễn!

Vương thị hừ lạnh một tiếng, quản sự chạy chân đại khố phòng làm việc tất cả đều mang đến, tổng cộng tám người, Vương thị giương lên tay hỏi cũng không hỏi nhân tiện nói: “Này đám cẩu nô tài lừa gạt giấu giếm chủ tử, lá gan cũng quá lớn, dám hại chủ tử, đều mang xuống cho ta, trọng trọng đánh năm mươi đại bản lại nói!”

“Lão phu nhân tha mạng a, lão phu nhân tha mạng a!”

Nhóm năm người quỳ trên mặt đất khóc lóc cầu xin tha thứ, trong phòng không người để ý tới, ma ma thô sử kéo các nàng ngăn miệng, từng tiếng hèo “Đùng” như là đánh vào tim Mã di nương, mỗi lần đánh liền đau một chút.

Đây chính là người nàng ở trong phủ quản lý chín năm mới an bài một nhà a, này năm mươi hèo đi xuống, không chết đều là mạng lớn, kia còn có thể quản đại khố phòng, lần này nàng không chỉ không đoạt quyền nuốt đồ cưới được, ngược lại đem người một nhà kéo đi vào, tính sai a, quá lỗ đi!

Đều là Đinh Tử tiểu tiện nhân này, nếu không phải nàng ta, lúc này nàng đã nắm quyền!

Mã di nương trong mắt hận ý càng sâu, đổi lấy ánh mắt Đinh Tử châm chọc chẳng đáng, trong lòng nàng đại chấn, bị tính kế, nàng thế nhưng lại bị nha đầu kia tính kế.

Nàng không cam lòng!
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —