Trọng Sinh Quay Về Bù Đắp Cho Anh

Chương 280: 280: Còn Dám Nói Là Không Trêu Gì Tôi






Hơi thở bên tai nóng rực, độ nóng ấy như khiến làn da cô bỏng cháy, Vy Hiên hoảng hồn, cô ngoảnh mặt đi "Liên Cẩn Hành, chuyện này anh đừng nhúng tay vào..."

Anh đã giúp cô quá nhiều, cô không muốn cứ núp mãi sau lưng anh, giờ đây hãy để cô được bảo vệ anh đi!

Đôi mắt Liên Cẩn Hành phút chốc sáng lên, như thể mặt trời và mặt trăng đang cùng lúc soi chiếu trên một mảnh trời vậy, giao hòa rực rỡ, toát ra một sức mê hoặc lớn lao.

Anh nhìn cô, đáy mắt ánh lên niềm vui, anh nói: "Anh ta tới là muốn tìm tôi."

"..." Vy Hiên ngớ hết cả người.

Cô ngạc nhiên nhìn nhìn hai người họ, sau đó cũng mau chóng bình ổn tâm trạng lại, rồi cô chậm rãi xoay người lại, ra vẻ trấn tĩnh quay về.

Quay lưng về phía hai người họ, Vy Hiên rầu rĩ cau mày, khuôn mặt cô cũng nhăn nhó theo.

Sau cùng thì cô cũng không thể kìm lòng mà bước nhanh chân chui vào xe, "rầm" một tiếng đóng cửa xe lại.

Cô đưa tay bưng kín khuôn mặt, thật sự không dám ngẩng mặt nhìn đời nữa.

Đúng mà xấu hổ quá mà!

Liên Cẩn Hành nhìn theo bóng dáng cô khuất sau cửa xe hơi, anh khẽ mỉm cười ngoảnh đầu đi, cũng nhờ đó mà khi nhìn người lạ mặt đứng đối diện đây khuôn mặt anh cũng có vẻ gì đó vui vẻ hơn.

"Tại sao lại đi theo đến đây?" Anh lên tiếng hỏi, chậm rãi đưa cây thuốc lá kẹp giữa tay lên môi.

Tiểu Vương hồi hồn lại, anh tiến lên vài bước, hạ giọng nói: "Tổng giám đốc Liên, xin đừng hiểu nhầm! Tôi cũng chỉ đi theo cho có thôi...!Dù sao thì cô Phạm cũng đang nổi tiếng trên mạng mà! Nhưng xin cứ yên tâm, tôi chưa chụp được gì hết đâu, nếu anh không tin thì có thể xem máy ảnh của tôi..."

Liên Cẩn Hành vẫy vẫy tay, anh suy nghĩ một hồi, hỏi: "Hình mà lần trước chụp được..."

"Xin yên tâm!" Tiểu Vương vội vã vỗ ngực bảo đảm: "Anh không cho phép thì tôi nhất định không dám đăng lên! Bên Trần Đông cứ giục mãi thôi nhưng tôi chưa hề hé môi tiết lộ chút gì cả."

Liên Cẩn Hành liếc anh ta một cái rồi bình tĩnh nói: "Tôi sẽ dặn dò phía tổng biên tập Hình."

Tiểu Vương hớn hở liên tục cảm ơn anh: "Ái chà, được vậy thì cảm ơn tổng giám đốc Liên quá! Trước kia nhiều lần gây chuyện là do tôi có mắt mà không có tròng! Cảm ơn tổng giám đốc Liên."

Liên Cẩn Hành xoay người đi, điềm nhiên nói: "Phía nhà họ Trình có hành động gì thì ngay lập tức báo cho tôi."

"Chuyện này không khó! Xin cứ yên tâm!"

Liên Cẩn Hành vừa quay vào xe thì Vy Hiên liền tức khắc ngồi thẳng lưng, cô làm như chưa có chuyện gì xảy ra mà nhìn nhìn cửa sổ xe: "Anh...sao lại dính dáng tới anh ta chứ?"


"Giữa doanh nghiệp và bên truyền thông cũng nên xây dựng một mối quan hệ hòa hảo." Liên Cẩn Hành nửa thật nửa đùa trả lời cô, anh lái xe hòa vào dòng giao thông trên đường, một tay cầm vô lăng một tay xoa xoa cằm, thì thào nói: "Hóa ra...!lúc em giận dữ cũng rất là đáng sợ đó chứ..."

Khuôn mặt của Vy Hiên phút chốc đỏ bừng, cô ngồi bên cạnh ngại đến nỗi không dám nhìn ai: "Anh ta không ít lần theo dõi tôi...!Tôi nghĩ lần này cũng giống vậy..." Giọng của cô càng lúc càng nhỏ.

Liên Cẩn Hành nhướng này, anh ngoảnh đầu nhìn cô: "Cho nên nói em làm vậy là vì tôi sao?"

Vy Hiên cúi mắt rồi ỉu xìu trả lời anh: "Trước kia anh luôn giúp tôi, tôi cũng muốn bảo vệ anh một lần này chứ!"

Anh khẽ cong môi lên, tay vẫn lái xe một cách thông thạo, trong lòng dường như có chút rung động.

Đây là lần đầu tiên có người mở miệng nói muốn bảo vệ anh, đã vậy còn là một cô gái.

Cái cảm giác này cũng rất tốt.

Không khí im lặng lại bao trùm trong phòng bệnh, cảm giác bức bối đến độ khiến người ta khó lòng hô hấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.