Trai Việt Tu Tiên Ký

Chương 32: 32: Yểm Mộng Tri Thù Tâm Ma Kính Phụ Thể






Lưỡi đao màu đen tím kéo theo một dải lụa nhỏ cùng màu lập tức xé gió lao tới, tuy là từ trên lưỡi đao không hề cảm nhận được chút dao động linh lực nào, thế nhưng lại khiến cho Yểm Mộng Tri Thù cảm thấy cực kỳ hốt hoảng.

"Rít rít rít rít"

Kêu lên vài tiếng phẫn nộ, Yểm Mộng Tri Thù vội vàng co người lại rồi phun ra một chùm những sợi tơ màu đỏ.

Tơ nhện vừa được phun ra thì đã ngay lập tức liên kết lại với nhau tạo thành một sợi dây thừng thô to cứng rắn, sau đó, sợi dây thừng màu đỏ này cứ như là một cây thương dài nhọn hoắt mà lao thẳng tới, mục đích chính là muốn ngăn cản thế công sắc lạnh của lưỡi đao mà Tử Thanh vừa ném khỏi tay.

"Keng"

"Rào rào rào"

Lưỡi đao và tơ nhện va chạm, tuy rằng vẫn có thể cản lại thế công mạnh mẽ của Hắc Nguyệt Yêu Lăng, thế nhưng, dù sao thì Liệt Thiên Ma Đao cũng là Tiên khí thượng phẩm, cho nên, chỉ trong nháy mắt chùm tơ nhện màu đỏ tươi như máu đã bị cắt nát.

Mà Liệt Thiên Ma Đao cũng nhẹ nhàng chém lên trên mấy cái chân đang vươn ra của Yểm Mộng Tri Thù, khiến cho phần giáp cứng bao phủ trên chân của con yêu thú này bị đánh vỡ.

- Tu giả khốn kiếp, vậy mà lại dám làm cho ta bị thương.

Được lắm, đã vậy thì lấy mạng của hai tên oắt con các ngươi để bù đắp cho ta đi.

Huyết Nguyệt Ma Ti, Câu Hồn Đoạt Phách, đi.

Vô số những sợi tơ mảnh màu máu từ trên bốn cái chân trước dài ngoằng của Yểm Mộng Tri Thù tựa như tên bắn mà phóng ra, mục tiêu chính là Tử Thanh và Bích Dao ở cách đó không xa.

Khóe môi chợt nhếch, Tử Thanh siết chặt Hắc Nguyệt Yêu Lăng trong tay rồi quay qua nhẹ hất cằm với Bích Dao một cái.

- Này cô em gái, có muốn cùng so xem ai sẽ đập trúng con nhện này nhiều nhất không?

Bị Tử Thanh khiêu khích, Bích Dao cũng không chịu yếu thế mà gân cổ lên đáp.

- Được thôi.

Ai sợ ai chứ?

Tuy là tu vi của ta thấp hơn ngươi một bậc, nhưng bổn cô nương sẽ không vì thế mà chịu thua đâu.

Xích Diệm Hồng Lăng, đi nào.

Chuông nhỏ lại được ném ra, hồng lăng mang theo ánh lửa nóng rực mạnh mẽ đối chọi cùng với tơ nhện ở khắp nơi, cô nàng Bích Dao dựa theo chiêu thức ghi trong Quỳ Hoa Bảo Điển mà chặt đứt được không ít tơ nhện.

Nhìn cô nàng đã gia nhập trận chiến, kẻ làm anh như Tử Thanh cũng nhanh chóng góp mặt, Liệt Thiên Ma Đao lúc này cứ như là ẩn mình vào trong Hắc Nguyệt Yêu Lăng, hoàn toàn để mặc cho Tử Thanh tùy ý tung về phía trước.

Hiếm có dịp cả hai anh em cùng nhau hợp sức, cho nên lần này Bích Dao và Tử Thanh đều không hẹn mà cùng coi đây như là một cơ hội tốt để gắn kết tình nghĩa anh em.

Hai dải khăn lụa vụt qua, vô số những sợi tơ mảnh màu máu bị đứt thành nhiều đoạn nhỏ tung bay lả tả trong gió.

Một bên thì hừng hực ánh lửa ngút trời, một bên lại có chút lạnh lẽo âm u, kẻ đắm mình trong ngọn lửa màu vàng đỏ bỏng rát, người lại ẩn mình trong làn khói mỏng màu tím đen.

Hai anh em nhà Tử Thanh cứ như là hai thái cực khác biệt mà thay phiên nhau đánh lên người của Yểm Mộng Tri Thù, dưới thế công mạnh mẽ bậc này, cho dù có là yêu thú cấp sáu hậu kỳ đi chăng nữa thì cũng phải chật vật đón đỡ.

Tình thế giằng co này diễn ra không quá lâu, thoáng cái thì hai bên đã lao vào giao đấu được mười mấy phút có hơn rồi.

Nhờ vào việc tu tập cùng một bộ công pháp, cho nên Tử Thanh và Bích Dao đều có một mối liên kết vô cùng chắc chắn, từng đòn tấn công đánh ra cũng rất chuẩn xác đến không ngờ mà rơi lên cơ thể đầy lông lá của Yểm Mộng Tri Thù.

Chuông nhỏ và lưỡi đao mỗi lần phóng ra đều khiến cho lớp giáp xác cực kỳ cứng rắn của Yểm Mộng Tri Thù vỡ nát, từng chiếc gai lông đỏ tươi như máu cũng chịu chung số phận mà không ngừng bị tróc ra rồi rơi rụng xuống mặt nước đang sôi trào.

"Đinh đinh"

Tiếng chuông nhỏ vang lên, một ngọn lửa màu xích kim từ trong chuông đồng đột ngột bay ra, sau đó liền đốt thẳng lên một trong tám chiếc chân phủ đầy gai lông màu máu của Yểm Mộng Tri Thù.

"Rít rít"

Cơn đau đớn bỏng rát ngay lập tức ập tới khiến cho con yêu thú này điên cuồng gào thét, cơ thể to lớn giữa hồ nước không ngừng run lên.

Từ trên người của Yểm Mộng Tri Thù, đột nhiên chợt có vô vàn những làn khói dày đặc màu đen xám bay ra, sau đó nhanh chóng ngưng tụ lại tạo thành hình dạng của trăm ngàn cái đầu lâu u ám kỳ dị.

Đáng nói là, từ trên mỗi một chiếc đầu lâu bằng khói này vậy mà còn có một loại tia sét màu đỏ tím được trộn lẫn ở bên trong, nhìn qua rất giống với một quả cầu mây sét kỳ dị.

Tuy nhiên, mặc dù có thể gọi những tia sáng màu đỏ tím kia là sấm sét, thế nhưng loại tia sét này lại mang đến một cảm giác cực kỳ âm u lạnh lẽo vô cùng khó chịu.

"Hừ hừ hừ hừ"

Tiếng rên rỉ đầy quái dị từ trong miệng của đầu lâu chợt vang lên, sau đó, hàng trăm ngàn cái đầu lâu màu đen xám tựa như những quả cầu bằng khói pha lẫn tia sét lập tức tràn tới bao vây lấy Tử Thanh và Bích Dao vào giữa.

Như nhận ra đây là đòn công kích mạnh nhất từ trước tới giờ của Yểm Mộng Tri Thù, thế nên lúc này chợt nghe thấy Tử Thanh trầm giọng quay qua cảnh báo Bích Dao.

- Ê em gái.

Có nhìn thấy đám khói xám hình đầu lâu kia không, bọn nó đều là những âm hồn quỷ khí bị Yểm Mộng Tri Thù cắn nuốt trong vô số năm mà tạo thành đấy.

Uy lực của đám khói này mạnh mẽ vô cùng, nhớ phải thật cẩn thận, dùng Xích Diệm Ma Viêm đánh chúng đi.

Theo sau tiếng cảnh báo của Tử Thanh là thanh âm gào thét tràn đầy phẫn nộ của Yểm Mộng Tri Thù, lúc này đây, con yêu thú cấp sáu hậu kỳ chuẩn bị hóa hình này đã hoàn toàn phát điên mà gầm lên.

- Khốn kiếp.

Muốn thắng được ta sao?

Hừm, hai tên tiểu tử nhân loại các ngươi, hãy đợi mà đón nhận sự trừng phạt từ Yểm Mộng Âm Lôi của ta đi.

"Hừ hừ...!roẹt roẹt..."


Tiếng rên rỉ đầy quái dị và thanh âm xẹt xẹt của những chiếc đầu lâu màu đen xám vang vọng khắp xung quanh, bởi vì đã được Tử Thanh nhắc nhở, cho nên Bích Dao liền dùng Xích Diệm Ma Viêm để đánh trả lại đòn công kích của Yểm Mộng Tri Thù.

"Bùm bùm bùm bùm..."

Mỗi một lần Xích Diệm Hồng Lăng vung lên thì đều có một chiếc đầu lâu bị đánh nổ, đòn công kích mang tính dày đặc của Yểm Mộng Tri Thù cũng vì vậy mà bắt đầu có dấu hiệu mỏng dần.

Hơn nữa, vốn dĩ cũng không chịu yếu thế trước cô em gái Bích Dao, cho nên cậu bạn Tử Thanh vừa dùng Hắc Nguyệt Yêu Lăng chém nát đầu lâu vừa dùng làn khói đặc màu đen tím quanh thân để che giấu hành tung của mình.

Nhìn đòn công kích dày đặc mà bản thân tạo ra đã bị đánh nát gần phân nửa, với linh trí không thua kém gì một tu giả nhân loại bình thường, lúc này chỉ thấy Yểm Mộng Tri Thù bất ngờ dựng nửa người trước lên cao, rồi lại vung mạnh bốn cái chân trước dài ngoằng của mình mà gầm lên.

- Grào...

Thật không ngờ hai tên tu giả thấp kém như các ngươi lại có trong tay Linh khí mạnh mẽ đến vậy.

Hừ...!nhưng chỉ có thế này thôi mà đã muốn lấy mạng của ta thì vẫn còn chưa đủ đâu...

- Thiên phú thần thông, Tri Thù dệt mộng.

Vĩnh đọa âm lôi, thu hồn huyết phệ.

Luyện hóa hai tên tiểu tốt này cho ta.

Tiếng quát vừa dứt, từ trên thân thể của Yểm Mộng Tri Thù chợt tràn ra một luồng năng lượng màu đỏ tươi như máu.

Sau đó, luồng năng lượng này lập tức hóa thành vô vàn những sợi tơ nhỏ ngang dọc khắp nơi rồi dệt nên một mảnh không gian tách biệt với bên ngoài.

Yểm Mộng Tri Thù biết rằng, nếu như nó không dốc hết sức đánh trả thì với Linh khí trong tay, hai tu giả trẻ tuổi trước mắt này rất có thể sẽ giết chết được nó.

Vậy nên, lúc này mới thấy Yểm Mộng Tri Thù không tiếc hao tổn cực lớn mà dùng tới thiên phú thần thông của mình dệt nên một mảnh không gian riêng biệt gọi là Mộng Yểm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.