Tra Công Quỳ Xin Quay Lại Nhưng Tôi Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 100: Chương 100






Bên hậu cần sản xuất cũng sẽ tham gia Hội chợ Thâm giao.

Hôm nay một hội trưởng ở hội đồng thương mại Lệ Thị đã đồng ý dẫn Khương Tiêu đi gặp.

Tất cả mọi người đều biết trong mua hàng qua mạng, hợp tác chuyển phát nhanh là khâu rất quan trọng.

Hiện tại Khương Tiêu chưa dư tiền tự tạo nên đơn vị chuyển phát nhanh của riêng mình, đành phải hợp tác với công ty chuyển phát nhanh sẵn có.

Anh không trông cậy trang web mua sắm của mình vừa ra mắt đã nổi khắp cả nước.

Đầu tiên phải phát triển ở bản địa.

Hầu hết các nhà cung cấp và nhà máy anh liên hệ đều thuộc địa phương, nếu chuyển phát nhanh thì điểm mạnh của việc giao hàng trong vùng đang thể hiện rất rõ rệt vào thời gian này.

Đứng trên cơ sở đó, Khương Tiêu mong muốn chuyển phát nhanh Vô Hạn có thể ngày một phát đạt tại vùng Liễu Giang – Lệ Thị - Thâm Thành, thậm chí tăng nhanh tốc độ hơn chút, chỉ trong nửa ngày, thậm chí hai giờ là giao hàng thành công.

Để làm được điều này, bắt buộc phải đàm phán hợp tác thành công với bên công ty chuyển phát nhanh.

Phía hội đồng thương mại tiết lộ cho anh về tình hình của vài bên chuyển phát nhanh hiện nay và tính tình người phụ trách của từng bên.

Khương Tiêu dự định tiếp xúc thử với tất cả bọn họ.

Vì vậy cuộc gặp gỡ ngày mai cũng đóng vai trò rất quan trọng.

Mặc dù đã chuẩn bị tài liệu từ trước nhưng qua một số phản hồi hôm nay, Khương Tiêu vẫn cần chỉnh đốn lại lần nữa, thêm vào một số điều mới.

Điểm chú trọng của các công ty không giống nhau nên tài liệu cho mỗi bên chuyển phát nhanh một khác.

Anh mong rằng sẽ đạt thành hợp tác song phương cùng có lợi.

Tuy nhiên tổng thể nội dung trao đổi không thay đổi nhiều, Khương Tiêu dự tính chỉ tốn hai tiếng đồng hồ là xong.

"Để tôi làm cho, cậu đi ngủ đi." Phó Nhược Ngôn không chịu để anh cố thêm: "Khuya rồi Tiêu Tiêu, hôm nay cậu đã khó chịu lắm rồi."

"Tôi làm hai tiếng là xong thôi, thật đấy." Khương Tiêu nói: "Hai người cũng uống không ít, đừng động đến tôi, đi nghỉ ngơi trước đi."

Anh nhìn thoáng qua Phó Nhược Ngôn, nhỏ giọng bổ sung câu nữa: "Thực sự quan trọng lắm...!Có một số việc hôm nay anh chưa nghe được, một ít nữa là suy nghĩ của riêng tôi.

Bỏ thời gian nói với anh thì tôi cũng tự làm xong rồi."

Phó Nhược Ngôn thấy hơi bất đắc dĩ, cũng có giận chút chút, lại không đành lòng nói anh, đành cứ quan sát anh chăm chú như vậy.

Nhiều người ở hội trường cho rằng Khương Tiêu phát triển công ty được đến vậy ở tuổi này mà không có bối cảnh gì mới là lạ.

Thế nhưng hắn biết Khương Tiêu đã liều mạng đến nhường nào, quá trình gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng của cậu ấy gian nan biết mấy, người khác chỉ nhìn vào thôi cũng đau lòng.

Ngày thường nghiêm túc chưa tính, hôm nay uống rượu đã khó chịu lâu vậy rồi mà vẫn muốn ép mình thế ư?

Lận Thành Duật đâu?

Sao không cùng khuyên nhủ cậu ấy?

Bình thường chẳng phải cậu ta quấn lấy người ta nài nỉ giỏi lắm sao? Đến nỗi mà đôi khi chính Khương Tiêu cũng hết cách.

Lận Thành Duật giục anh uống nốt chỗ nước mật ong còn lại rồi hỏi: "Nhất thiết phải xong trong tối nay ạ?"

Khương Tiêu gật đầu, sáng sớm mai phải gặp người ta rồi.

Lận Thành Duật giúp vua Trụ làm điều ác, mang máy tính ra cho anh, thở dài: "Em làm cùng anh, cố gắng xong trong một tiếng rồi ngủ sớm chút, được chứ?"

Khương Tiêu: "Được."

Có vẻ anh đã tỉnh rượu hơn hẳn, đồng ý cũng nhanh.

Phó Nhược Ngôn: "???"

Rốt cuộc người này có quan tâm đến Khương Tiêu không vậy.

Bên đây Khương Tiêu đã tự mở máy tính ra làm việc.

Xe Lận Thành Duật ở dưới nhà, y đi xuống lấy máy tính của mình.


Vừa ra khỏi cửa, y đã bị Phó Nhược Ngôn cản lại.

"Cậu làm gì vậy hả?" Hắn nói: "Không thấy Khương Tiêu đã khó chịu lắm rồi sao? Còn bảo cậu ấy làm việc? Nhất định phải ép cậu ấy đến vậy ư?"

Lận Thành Duật liếc qua hắn: "Tính Khương Tiêu vốn đã vậy.

Nếu anh thực sự muốn giúp anh ấy thì bớt tốn thời gian khuyên, thay vào đó giúp anh ấy giải quyết xong việc nhanh để nghỉ ngơi sớm đi, làm thế hiệu quả hơn đó."

Phó Nhược Ngôn không nói gì, Lận Thành Duật cũng chẳng rảnh dài dòng với hắn, quay người đi xuống luôn.

Phó Nhược Ngôn vừa ngoảnh lại đã thấy Khương Tiêu ngồi thu mình ở sô pha gõ chữ trên laptop, do vẫn hơi váng đầu nên tốc độ gõ chữ chậm hơn chút, song anh không hề có ý dừng lại.

Hiện giờ hắn không hiểu sao Khương Tiêu phải liều mạng đến vậy, Lận Thành Duật đời trước cũng không hiểu.

Chỉ nói từ việc uống rượu.

Rõ ràng Khương Tiêu không uống được, tửu lượng kém đến vậy mà lúc bán hàng vẫn ép mình uống.

Anh thực sự không có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân, chủ yếu do công xưởng nhỏ kia.

Đâu riêng uống rượu, những mặt khác tương tự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.