Trang chủ
Toàn Trí Độc Giả

Chương 94: Điểm kỳ dị (3)

Khi tôi mở mắt ra thì trời đã sáng. Han Sooyoung thấy tôi thức dậy thì mỉm cười. Cô ta là người canh gác cuối. "Anh gặp ác mộng hả?"

"Một chút."

Than hồng của củi đốt suốt đêm giờ đá biến thành trắng. Tôi dập lửa và sờ trán, đau đầu. Khung cảnh mà tôi đã thấy qua Omniscient Reader's Viewpoint...

Gilyoung, tôi không biết liệu nhóc ấy có ổn không. "Yoo Sangah-ssi đang ở đâu?"

"Cô ta đi trinh sát rồi." Han Sooyoung trả lời trong khi chạm vào điện thoại thông minh của mình.

Tôi hỏi, "Cô đang nhìn cái gì thế?"

"Một cuốn tiểu thuyết."

"Cuốn tiểu thuyết cô viết ?"

"Còn cuốn tiểu thuyết nào mà tôi xem được à?"

Thật vậy, sẽ thật kỳ lạ khi đọc được những cuốn tiểu thuyết khác trong trường hợp này.

"Tôi luôn tự hỏi, có vui không khi nhà văn đọc về những gì họ viết?"

"Rất vui."

"Mặc dù cô biết tất cả các chi tiết?" Tôi thực sự hỏi mà không suy nghĩ nhưng Han Sooyoung đã cho tôi một câu trả lời bất ngờ.

"Đôi khi tôi cảm thấy rằng câu chuyện thật khác biệt mặc dù nó vẫn thế."

"Sao cơ?"

"Một nhà văn không hoàn toàn làm chủ cuốn tiểu thuyết. Mỗi khi tôi xem lại vẫn thấy rất nhiều lỗ hổng. Cuối cùng, đọc là quá trình giữ các lỗ hổng bất thường tại chỗ."

"Tôi thực sự không hiểu cô đang nói gì."

"....Có nghĩa là sau một đoạn thời gian, tôi có thể xem nó như một bài viết của người khác. Cuối cùng, mỗi con người là nhà văn của riêng họ."

Những lời đó thật bất ngờ và tôi cảm thấy ngạc nhiên. Han Sooyoung vậy mà có thể nói một điều có chiều sâu như vậy.

Tôi nói với cô ấy, "Nghĩ về nó thì, cô là như thế. Cô thực sự đã viết tiểu thuyết của người khác."

Han Sooyoung hét lại một cái gì đó nhưng tôi bịt tai lại đúng lúc. Ai bảo cô ta đạo văn ngay từ đầu? Han Sooyoung tắt điện thoại thông minh của mình và hỏi tôi, "Bên cạnh đó, tiếp theo đây anh định làm gì?"

"Tôi sẽ làm gì hả? Tôi sẽ đợi thời điểm bắt đầu kịch bản tiếp theo."

"Ai sẽ tin điều đó? Tôi chắc rằng anh đã có một kế hoạch."

Cô ta dường như có gì đó muốn nói nên tôi để cô ấy nói. Trong thực tế, cô ta dù thế nào vẫn sẽ tiếp tục nói chuyện.

" Yoo Yoo Jonghyuk đang nắm quyền ở phía tây và Vua giang hồ đang xử lý miền bắc. Còn trung tâm thì sao?"

"Cùng nhau ngăn chặn."

"Không phải có phương pháp dễ dàng hơn sao? Hay anh quên rồi?"

Tôi dừng lại một lúc và nhìn chằm chằm vào Han Sooyoung. "Cô đã sao chép hết nó rồi?"

"....Tôi làm điều đó lúc nào? Tôi vừa tìm ra nó trong cuốn tiểu thuyết của mình." Han Sooyoung nói lung tung trong khi bĩu môi. "Trong mọi trường hợp, tôi không đúng à? Theo tôi biết, có một cách dễ dàng để ngăn chặn thảm họa ở trung tâm."

 

Đúng vậy, lời của cô ta là đúng. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi có thể xóa kịch bản thứ năm và ngăn chặn mọi thảm họa mà không gặp khó khăn. Han Sooyoung nhìn tôi với đôi mắt trợn trừng. "Anh có dự định làm điều đó không?"

"Cái đó.... hãy nghĩ về nó trên đường đi."

Tôi nhìn xung quanh và thấy Yoo Sangah vẫy tay từ xa. Han Sooyoung càu nhàu, "Tại sao trông anh rất vui vẻ sau khi nhìn thấy cô ta?"

" Bởi vì cô ấy là một người đáng tin cậy."

"Ha. Những người không đáng tin sẽ sống sót."

Chúng tôi lại lên đường. Còn lại năm ngày cho đến khi bắt đầu kịch bản. Chúng tôi di chuyển về phía tây dọc theo sông Hàn.

Có hai mục đích đằng sau việc này. Một là tìm kiếm Gong Pildu bị mất tích quanh sông Hàn và thứ hai là kiếm thêm tiền từ những con quái vật gần đó. Hơn bất cứ điều gì khác, nó hiện là một sự kiện tiền xu vì vậy tôi nên kiếm được càng nhiều càng tốt.

"Yô Sangah -ssi, bên trái! Han Sooyoung, dẫn đầu!"

Chúng tôi đã săn tất cả những con quái vật cấp 7 có thể nhìn thấy. Khi Yoo Sangah tham gia với chúng tôi, chúng tôi có thể săn các loài cấp 7 và thậm chí cấp 6. Tôi đã có một suy nghĩ trong khi quan sát Yoo Sangah.

Có lẽ cô ấy không biết về những vị thần đến từ Olympus. Tôi gọi họ ra để tìm ra ý định của họ. Họ đã sử dụng hết xác suất được chỉ định và không thể can thiệp vào Yoo Sangha trong thời điểm hiện tại. Trận chiến kết thúc và tôi tiếp cận Yoo Sangah.

" Yoo Sangah-ssi. Cô chỉ nên sử dụng một sự kỳ thị tại một thời điểm nhất định trong tương lai."

" Ah, tôi xin lỗi. Thời gian vừa qua có phải tôi đã gây rắc rối lớn không?"

"Không, đó không phải là lý do."

Những người được hỗ trợ bởi một tinh vân rất đặc biệt. Tất nhiên, được tài trợ bởi một tinh vân không có nghĩa là tất cả các chòm sao trong tinh vân sẽ hỗ trợ cô ấy. Tuy nhiên, luật của Star Stream áp dụng cho các chòm sao và hóa thân.

Cái giá cho việc đi ngược lại luật pháp cuối cùng sẽ được trả lại cho các chòm sao và hóa thân. Các chòm sao có thể có cách để trốn thoát nhưng vấn đề là những hóa thân.

"Sử dụng nhiều sự kỳ thị sẽ tạo gánh nặng cho cơ thể của Yoo Sangah-ssi."

Những người Olympian chết tiệt sẽ không nói với cô điều này nhưng có một giới hạn cho câu chuyện mà một người có thể sử dụng được. Mỗi sự kỳ thị đều chứa đựng lịch sử của chòm sao và sự pha trộn ngẫu nhiên của lịch sử sẽ làm suy yếu tinh thần con người.

Nếu Yoo Sangah mượn sự kỳ thị của một số lượng lớn các chòm sao, sức sống còn lại của cô sẽ bị giảm ngay lập tức. Sau đó có lẽ trong một năm....

Yoo Sangah mỉm cười yếu ớt. "Cảm ơn vì sự quan tâm của anh ."

Tôi nhận thấy điều gì đó và mở miệng. "Cô đã biết rối sao?"

Đôi mắt của Yoo Sangah di chuyển lên xuống và cô nói khẽ," Dokja-ssi, anh có còn nghĩ rằng tôi là một nhân viên văn phòng có năng lực không?"

Yoo Sangah tiếp tục nói. "Tôi khác với Dokja-ssi. Tôi không thể làm bất cứ điều gì trong thế giới thay đổi này. Đây là một thế giới nơi TOEIC, bằng cấp và điểm dịch vụ là thứ vô dụng."

Tôi tự hỏi "Cô có nghĩ mọi thứ có thể được giải quyết nếu cô trở nên mạnh mẽ hơn không?"

"Một chút."

Lời của cô ấy đã đúng. Trên thực tế, sức mạnh chỉ bù đắp cho một số vấn đề của thế giới.

"Tôi đã quyết định xây dựng các thông số kỹ thuật hữu ích cho thế giới này. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm."

Có rất nhiều vết thương trên mu bàn tay của Yoo Sangah khi cô ấy nói. Các vết thương như một lỗ hổng lớn đối với tôi. Han Sooyoung đã nói, 'Cuối cùng, đọc sách là quá trình giữ các lỗ hổng bất thường tại chỗ.'

Nếu có điều gì đó người đọc phải làm, tôi cần phải đọc nó đúng cách. Tôi cảm thấy một thứ gì rung rung trong tay của tôi. Tôi mở điện thoại thông minh của mình và thấy rằng có một cửa sổ thông báo.

- Han Donghoon: Hyung, anh có sao không?

Vua bóng tối Hermit, Han Donghoon. Tôi sững sờ khi đọc tin nhắn.

- Han Donghoon: Gần đây em không thể kết nối Internet nên các tin nhắn bị trì hoãn. Em đang phải vật lộn với khả năng của mình....

Cậu ấy đã gửi tin nhắn trong một thời gian dài và chúng xếp chồng lên nhau. Có vẻ như các tin nhắn chồng chất đã đến cùng một lúc khi Internet được kết nối.

Tôi đưa tin nhắn cho Yoo Sangah để thay đổi tâm trạng của cô ấy. Tôi nhìn nụ cười của Yoo Sangah và suy nghĩ.

Tôi không phải là một người đọc hoàn toàn bất tài.

***

Tôi đã kết nối với Han Donghoon thông qua người đưa tin để tôi có thể nghe tin tức về những người khác thông qua nó.

- Han Donghoon: Tôi ở bên quận Yongsan. Ngoài ra còn có Gilyoung.

-Kim Dokja: Gilyoung ở đó hả?

- Han Donghoon: Vâng.

Địa điểm của nhóm chính của tôi đã được nắm bắt một cách đại khái. Vị trí của Lee Hyunsung và Jung Heewon cũng được xác nhận thông qua Omniscient Reader's Viewpoint.

Tôi hơi tò mò về những gì đã xảy ra với Jung Minseob và Lee Sungkook nhưng thật khó để quan tâm đến họ. Họ đã có một số kiến ​​thức trước vì vậy họ nên tự lo cho mình. Lee Jihye ....hừm, Yoo Jonghyuk sẽ chăm sóc nó.

-Kim Dokja: Hiện tại, đừng rời Yongsan. Tôi sẽ đến đó sớm thôi . Nếu có thể, hãy thử liên hệ với người khác.

Không có thêm câu trả lời. Có lẽ nó đã bị ngắt kết nối một lần nữa. Tôi nhìn xung quanh các thành viên trong nhóm và nói, "Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ phải qua sông."

Hiện tại, chúng tôi đã ở phía nam sông Hàn. Phía Bắc sông Hàn là quận Yongsan.

"Chúng ta phải vượt qua nó?" Han Sooyoung hỏi tôi với vẻ mặt sững sờ.

Nó không lạ. Tôi nhìn sông Hàn. Những cái bóng nhấp nháy có thể được nhìn thấy từ dòng nước xoáy. Những con ichthyosaurs /Thằn lằn cá/*đã bơi đến gần cầu Dongho và một lần nữa lấp đầy sông Hàn. Chúng tôi đã theo dòng sông nhưng tôi không bao giờ nghĩ đến việc vượt qua vì chúng.

*

*

(16m...)

"Cô đã thấy cầu Cheonho chưa? Nó bị hỏng."

Loài ichthyosaur là một loài quái vật cấp 7. Nó không phải vấn đề về săn bắn nhưng có quá nhiều. Đó không chỉ là một hoặc hai vì vậy sẽ mất vài ngày để đối phó với tất cả chúng. Chúng tôi sẽ băng qua sông Hàn trong tình huống như vậy? Đó là điều không tưởng

"Chúng ta sẽ di chuyển dọc theo dòng sông. Có thể có một nơi không bị phá vỡ."

Chúng tôi di chuyển dọc bờ sông trong vài giờ nhưng không thể tìm thấy một cây cầu nguyên vẹn. Thay vào đó, chúng tôi tìm thấy một nhóm người lang thang.

Han Sooyoung định giơ vũ khí nhưng Yoo Sangah di chuyển trước. Cô lấy thịt ra khỏi ba lô, khiến Han Sooyoung phát cáu. "Cô đang làm cái gì đấy hả?"

"Những người này đang đói."

"Vậy thì sao? Cô muốn chia sẻ nó? Cô bị điên à? Cô không biết rằng con người là sự tồn tại nguy hiểm nhất trong ngày tận thế sao?"

"Tôi có thể giết tất cả họ nếu tôi muốn." Han Sooyoung thấy sát ý lóe lên trên khuôn mặt của Yoo Sangah và ngậm miệng lại. "Vì vậy, tôi có thể lưu tất cả họ nếu tôi muốn."

Yoo Sangah lấy thịt từ những con quái vật và phân phát cho mọi người. Một số người cảm thấy tiếc nuối và cúi đầu chào cô.

" Ah, cái này..."

"Nó là thức ăn thừa. Nó không thành vấn đề."

Tôi để Han Sooyoung một mình và rút một cọng yanaspleta ra khỏi túi. Không phải tất cả mọi người đều có thể trở thành một 'thợ săn' trong thế giới này. Cho đến bây giờ, có rất nhiều nghiên cứu về các loài quái vật trên toàn thế giới. Người đàn ông nhận cây từ tôi cúi đầu thật sâu.

"Ah! Cảm ơn ..."

"Không có gì. Khó khăn nên được chia sẻ."

Tất nhiên, tôi về cơ bản là một loại người khác với Yoo Sangah. Tất cả những việc làm tốt của tôi đều làm theo kế hoạch.

[Một vài người có thiện cảm lớn đối với bạn.]

[Sự hiểu biết của bạn về nhân vật 'Shin Yooin' đã tăng lên.]

[Sự hiểu biết của bạn về nhân vật 'Ma Kangcheol' đã tăng lên.]

[Nhân vật mới đã được thêm vào dấu trang của bạn.]

Han Sooyoung nói một cách mỉa mai, "Đồ giả tạo."

"....Thỉnh thoảng tôi cũng làm những việc tốt chứ."

[Chòm sao 'Demon-like Judge of Fire'rất ấn tượng với hành động tốt của bạn.]

[400 xu đã được tài trợ.]

Han Sooyoung càu nhàu khi nhìn Yoo Sangah, "Chán chết, cô ấy giống như trong tiểu thuyết vậy."

Tôi đồng ý với lời của cô ấy. Yoo Sangah giống như nữ anh hùng trong tiểu thuyết ngay cả trước khi thế giới sụp đổ. Bây giờ thì thực tế đã trở thành một cuốn tiểu thuyết

Từ giữa đám đông, một đứa trẻ đến gần tôi. Một cô gái trẻ cùng tuổi với Gilyoung.

"Nó là gì?"

Cô gái cúi đầu có một cái nhìn phương Tây. Đôi mắt cô sáng ngời và khuôn mặt cô đầy vẻ dễ thương kỳ lạ. Đứa trẻ cúi đầu 90 độ về phía tôi.

"Cảm ơn anh."

Cô bé là một đứa trẻ rất lịch sự. Tôi nhìn xung quanh nhưng không thấy ai trông giống bố mẹ của đứa trẻ này. Đứa trẻ nhận thấy ánh mắt của tôi và nói, "Họ không còn ở đây nữa."

"Cả hai?" Đứa trẻ gật đầu.

Tôi hơi bối rối. Một đứa trẻ không có người giám hộ sống sót một mình cho đến kịch bản thứ năm. Đó là điều gần như không thể trong Ways of Survival.

...Đợi tí? Khoảnh khắc tôi sử dụng Danh sách nhân vật, đứa trẻ lại nói, "Vậy giờ tôi sẽ đi."

Có phải cô bé đến chỉ để cảm ơn tôi? Tôi cố gắng đỡ lấy đứa trẻ và theo phản xạ nhìn lại Han Sooyoung. Cô ta tình cờ đang nhìn ở nơi khác.

"...Hãy cẩn thận."

Trời sẽ sớm tối. Tôi lo lắng một lúc trước khi triệu tập các thành viên lại với nhau.

"Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây hôm nay."

Chúng tôi tìm một nơi để ngủ. Sông Hàn lạnh ngay cả khi chúng tôi đốt lửa, vì vậy chúng tôi quyết định sử dụng một tòa nhà đã bị phá hủy một phần. Han Sooyoung trở nên kiên quyết và cảnh báo Yoo Sangah.

"Cứ xem đi. Nhóm người đó sẽ sớm trở lại. Cô không thấy họ thèm muốn vũ khí của chúng ta sao? Họ rõ ràng sẽ cắn trả chúng ta."

Han Sooyoung tuyên bố rằng tất cả con người đều xấu xa và rác rưởi sẽ trả ơn lòng tốt bằng ác ý. Tôi cẩn thận nhìn Yoo Sangah, cô nói, " Không phải tất cả mọi người trong ngày tận thế đều xấu."

"Không, tất cả đều xấu. Hầu như tất cả mọi người đều xấu."

Một giờ trôi qua.

"Họ sẽ đến sớm thôi. Rồi cô sẽ khóc."

Hai tiếng trôi qua.

"Um, họ là những người kiên nhẫn."

Ba giờ trôi qua.

" ... Điều đó có thể sao?"

Cuối cùng, bốn giờ sau, tiếng ồn bắt đầu được nghe thấy bên ngoài. Biểu cảm của Yoo Sangah tối sầm lại và Han Sooyoung mỉm cười hài lòng.

"Nhìn xem này, tôi đã nói gì?

Han Sooyoung vừa lấy vũ khí ra khi có ai đó bước vào tòa nhà.

" H-Hello?"

Han Sooyoung dừng lại khi cô chuẩn bị đứng dậy. Người đến là một cô gái trẻ. Đó là đứa trẻ đã lịch sự cảm ơn tôi trong ngày. Đứa trẻ mắt đỏ giơ thứ gì đó ra.

"C-Cái này...."

Đó là một tấm chăn. Cô bé chắc chắn đã lấy nó từ chỗ nào đó vì cô bé sợ chúng tôi lạnh. Han Sooyoung tỏ vẻ ngạc nhiên trong khi Yoo Sangah trông có vẻ trống rỗng. Trong ngày tận thế, thiện chí không phải lúc nào cũng được đền đáp bằng ác ý.

[Chòm sao 'Demon-like Judge of Fire' đang nở một nụ cười yêu thương.]

[2.000 đồng tiền đã được tài trợ.]

Yoo Sangah đóng vai trò là đại diện của đọi. "Cảm ơn em, chúng tôi sẽ sử dụng nó tốt."

"Vâng..."

"Nhân tiện, em chỉ có một mình? Thật nguy hiểm khi đi lang thang vào ban đêm."

"Mọi nơi đều giống nhau mà."

Biểu cảm của Yoo Sangah tối sầm lại. "Em có muốn ở lại với chúng tôi không?"

"Huh?"

"Sẽ rất tốt nếu em ở lại với chúng tôi."

Yoo Sangah nhìn tôi như thể cô ấy đang xin phép. Tuy nhiên, câu trả lời của trẻ nhanh hơn. "Em không muốn làm phiền."

Chuyện xảy ra khi đứa trẻ đang cố chạy trốn. Một lá cờ bay đến từ đâu đó và rơi xuống trước chân của đứa trẻ. Đứa trẻ sợ hãi cảm thấy hụt hẫng và giọng nói cau có của Han Sooyoung theo sau.

"Đợi tí. Nhóc không thể rời đi."

"Cô đang làm gì lúc này?" Yoo Sangah nhìn Han Sooyoung và nói với giọng lạnh lùng. Tuy nhiên, Han Sooyoung đang nhìn tôi.

"Kim Dokja, Không phải anh biết cái gì à? Không phải đó là lý do tại sao anh muốn ngủ ở đây sao?"

Tôi từ từ nhắm mắt lại. Chết tiệt, cô ta đã chú ý .....Đó là một tính toán sai lầm. Tôi không biết người này có thể sử dụng Phát hiện thuộc tính. Han Sooyoung hỏi, " Ah, anh sẽ hành động như một kẻ đạo đức giả? Có phải vì người kia là trẻ con?"

"..."

"Người kia là một đứa trẻ? Sau đó, nhân vật phản diện phải giải quyết nó."

Han Sooyoung đến gần và Yoo Sangah chặn đường.

"Dừng lại."

"Tránh ra. Hay cô muốn tôi giết cô?"

"Tại sao cô đột nhiên muốn giết một đứa trẻ bình thường?"

"Một đứa trẻ bình thường?" Han Sooyoung cười và chỉ về phía đứa trẻ.

"Tôi đã nói với cô là dừng lại." Cùng lúc đó, con dao găm của Yoo Sangah chỉ vào cổ Han Sooyoung. Sau đó Han Sooyoung triệu tập hàng tá avatar. Han Sooyoung càu nhàu.

"Kim Dokja, giải thích nó nhanh chóng đi. Trước khi tôi quay lại và giết tất cả mọi người."

Vậy là nó kết thúc như này đây. Tôi thở dài và mở miệng. "Đứa trẻ này..."

Đứa trẻ ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ngây thơ và tôi tự dưng có một cảm giác khẩn cấp.

"...Năm ngày sau đó, nó sẽ phá hủy Seoul."

Đôi mắt của Yoo Sangah run rẩy. Nếu Han Sooyoung không phát hiện ra, tôi có thể đã để nó đi qua nhưng giờ nó không là gì . Kịch bản chết tiệt này không bao giờ cho chúng ta kết thúc có hậu mà chúng ta muốn.

[Chòm sao 'Rồng lửa đen Abyssal' đang mỉm cười.]

[Nhiều chòm sao quan tâm đến sự phát triển của kịch bản này.]

Đã lâu lắm rồi những tin nhắn của các chòm sao có vẻ đáng ghét như này.

Đứa trẻ này là thảm họa cuối cùng của kịch bản thứ năm.