Tiên Nghịch

Chương 2016: Cửu Khúc Tam Tướng (2)




Cửu Khúc Tam Tướng, khúc thứ nhất là Thương Khung Phong Khúc!
Khúc thứ hai là Thiên Đạo Lôi Âm!
Khúc thứ ba kia là Phàm Trần Vân Địch!
Trong Phàm Trần Vân Địch này, từ trên không trung màu hoàng kim chậm rãi xuất hiện những đám mây màu trắng từ từ trôi đi, truyền vào trong tâm thần, có thể khiến cho người ta trầm tĩnh lại, như thể muốn thiếp đi.
Ngay khi Vương Lâm bước lên bậc thứ hai trăm bốn mươi, trong thiên địa vang lên tiếng sáo. Tiếng sáo này rất tuyệt diệu, không giống như là sinh linh có thể thổi ra mà là do những đám mây ở trong gió, bị gió thổi xuyên qua, trên những đám mây xuất hiện vô số những lỗ nhỏ phát
Nó dung hợp với Phong Khúc kia, tạo nên một khúc nhạc cực kỳ tuyệt vời giữa thiên địa. Còn có tiếng sấm kia giống như là tiếng trống, dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ.
Thanh âm này khiến cho người ta si mê. Huyền La đắm chìm trong khúc nhạc của gió này, yên lặng nhắm hai mắt lại.
Trên bốn cây cột lớn xung quanh ngọn tháp kia, bốn người mặc áo xám cũng yên lặng lắng nghe khúc nhạc, thần sắc lộ ra vẻ phiền muộn và hồi ức. Còn thân ảnh trong đám sương mù trên đỉnh tháp khi nghe thấy khúc nhạc này liền truyền ra một tiếng thở dài.
Vương Lâm đứng trên bậc thứ hai trăm bốn mươi vẫn không nhúc nhích, hắn đang nghe khúc nhạc do gió, mây và sấm tạo nên này. Khúc nhạc này truyền vào trong lòng hắn khiến cho Nguyên Thần, linh hồn hắn như được sưởi ấm, dần dần được chữa trị. Tất cả thương thế ở trong ngoài thân thể khi hắn bước lên trong khúc nhạc này cũng khôi phục lại như thường giống như kỳ tích.
Sức mạnh Tiên Cổ sau khi được dung hợp trong cơ thể hắn lại nhiều thêm một chút, nhưng vẫn chưa vận chuyển chút nào, vẫn yên lặng ở đó.
Hồi lâu sau, trong mắt Vương Lâm lóe lên hào quang. Dưới khúc nhạc này, hắn chậm rãi giơ chân lên, hướng về phía trước bước xuống một bước. Thần sắc Vương Lâm không hề dữ tợn nữa, mà hoàn toàn bình tĩnh.
Hai mắt hắn không hề có tơ máu, mà trong sự tỉnh táo, bước tới từng bước một.
Kim Thiên là ánh sáng, Hắc Địa là đường. Lôi Âm là trống, Phong Khúc là giai điệu, còn có Vân Địch phụ họa vờn quanh Vương Lâm, khiến cho bước chân của hắn vững vàng ung dung trên những bậc thang này đi tới bậc thứ hai trăm năm mươi.
Ngay khi chân hắn hạ xuống, giữa Kim Thiên Hắc Địa kia, trong khúc nhạc phong lôi vân, lập tức có thêm một âm thanh. Âm thanh này chính là tiếng mưa rơi rào rào. Dường như nước mưa từ chín tầng mây rơi lên mặt đất.
Tiếng mưa rơi rào rào vang vọng trong thiên địa, hòa quyện với Vân Địch, khiến cho khúc nhạc này lại càng thêm tuyệt vời, mơ hồ giống như là vạn vật đang hồi sinh, bộc phát ra sức sống mãnh liệt.
Huyền La ở phía sau mở hai mắt. Hắn nhìn Vương Lâm, hít một hơi thật sâu. Với tu vi của hắn, với thân phận của hắn không nên có sự biến hóa thần sắc quá khiếp sợ như vậy, nhưng hiện giờ cũng vì Vương Lâm đã dẫn động ra bốn trong Cửu Khúc, nên tâm thần đã lập tức nổi lên sóng lớn.
- Cổ Đạo Đại Thiên Tôn, ngươi không thừa nhận sự tồn tại của hắn, nhưng hiện giờ, không biết ngươi nghĩ như thế nào. Cũng có lẽ, đệ tử của ta, Vương Lâm có được Hồn Huyết, hắn không thừa nhận sự tồn tại của ngươi!
Ánh mắt Huyền La lướt qua những bậc thang mà Vương Lâm đang đi, nhìn lên ngọn tháp trên đỉnh Cổ Đạo Sơn, yên lặng thầm nghĩ.
Trên đỉnh tháp vẫn trầm mặc như cũ, thân ảnh bên trong sương mù kia sau một tiếng thở dài lúc trước liền nhắm hai mắt lại, giống như đang chìm đắm trong khúc nhạc, khuôn mặt ẩn dưới làn sương mù dường như có vẻ buồn bã và hồi ức.
Vương Lâm dừng lại ở trên bậc thứ hai trăm năm mươi, sau khi nghe thấy tiếng mưa rơi kia, đắm chìm trong giây lát, rồi lại bước tới.
Trên bậc thang thứ hai trăm sáu mươi. Vương Lâm nghe thấy thanh âm của không trung. Thanh âm này rất huyền diệu, không trung vốn không có tiếng động, nhưng lúc này lại mơ hồ có một giọng ngân nga nhẹ nhàng, giống như là một giọng ngâm từ trên không trung truyền tới, cùng với khúc nhạc Thương Khung Phong Khúc, Thiên Đạo Lôi Âm, Phàm Trần Vân Địch, Vạn Vật Nhuận Vũ kia hòa trộn vào nhau.
Ngay khi khúc này xuất hiện, một chút sức mạnh Tiên Cổ được dung hợp dưới uy áp của Đại Cổ Sơn trong cơ thể Vương Lâm bỗng nhiên đang yên lặng chậm rãi có dấu hiệu vận chuyển.
Nhưng tốc độ vận chuyển không nhanh, không biết phải cần thời gian bao nhiêu lâu mới có thể tạo thành một vòng tuần hoàn trong cơ thể Vương Lâm. Vương Lâm không lo lắng, hiện giờ dưới năm trong số Cửu Khúc, cả trong ngoài thân thể hắn đều rất ấm áp. Dường như tồn tại một sức mạnh vô tận.
Vì sự tồn tại của sức mạnh này, một giọt Hồn Huyết của Cổ Tổ trong cơ thể Vương Lâm dần dần có dấu hiệu hòa tan. Hồn Huyết này lúc trước là Huyền La muốn khẩn cầu Cổ Đạo Đại Thiên Tôn ra tay, khiến cho huyết mạch thức tỉnh, nhưng đã bị cự tuyệt.
Vương Lâm yên lặng bước về phía trước, lần lượt đi lên những bậc thang. Khi bước chân của hắn giẫm lên bậc thứ hai trăm bảy mươi, tất cả bản nguyên trong cơ thể Vương Lâm bỗng nhiên hòa tan!
Trong khoảnh khắc này, trong cơ thể Vương Lâm đã không còn bản nguyên nữa, nhưng hai mắt hắn lại lóe lên hào quang màu bạc. Dưới hào quang này, hai tròng mắt của hắn đã biến thành màu bạc, thoạt nhìn, không có chút tình cảm nào, lạnh lùng như băng, thậm chí ngay cả đồng tử màu đen cũng biến thành màu bạc! Ngay khi hai mắt màu bạc này hiện ra, từ trên người Vương Lâm tản mát ra một khí tức không nói nên lời. Khí tức này chính là khí tức khiến cho tất cả sinh linh phải câu diệt mà Huyền La cảm nhận được trong động phủ giới năm đó!
Sau khi khí tức này xuất hiện, ánh mắt Huyền La lộ ra vẻ phức tạp.
Trong Cửu Khúc Tam Tướng, Ngân Mục là thứ cố định, Cửu Khúc của Cổ Tổ có thể thay đổi, tướng thứ hai trong Cửu Khúc Tam Tướng chính là đôi mắt này
Trên bốn cây cột quanh tháp, bốn người mặc áo xám lần lượt thu lại ánh mắt nhìn lên bầu trời, lại ngưng tụ lên người Vương Lâm. Bọn họ nhìn ánh bạc trong mắt Vương Lâm, hai mắt lộ ra vẻ mê man, trong sự mê man này lộ ra một vẻ trống rỗng, giống như bị hút lấy tâm thần!
Như thể hai mắt màu bạc kia có một sức hút kỳ dị đối với họ!
Còn thân ảnh trong đám sương mù trên đỉnh tháp sau một hồi trầm mặc, truyền ra một lời nói vang vọng trong thiên địa.

- Cửu Khúc Tam Tướng. Trên người ngươi đã xuất hiện ngũ khúc nhị tướng. Đi lên tiếp đi, nếu ngươi có thể đi lên tới bậc ba trăm, ta sẽ giúp ngươi thức tỉnh Hồn Huyết, cũng sẽ triệu kiến ngươi.
Thanh âm này vẫn lạnh lùng như trước.
Vương Lâm đứng trên bậc thang thứ hai trăm bảy mươi, đối với thanh âm lạnh lùng kia không có bất cứ một sự đáp lại nào, mà giơ chân lên lại tiếp tục bước tới. Khi hắn đi lên tới bậc hai trăm tám mươi, sức mạnh Cổ Tộc trong cơ thể Vương Lâm lập tức hòa tan.
Theo nó hòa tan, ngoài ngũ khúc trong không trung kia lập tức lại xuất hiện thêm một khúc. Khúc này chính là khúc nhạc của đại địa, mặt đất màu đen truyền ra táng âm thê lương.
Táng âm kia không biết vang lên như thế nào. Nhưng rõ ràng là từ trên mặt đất truyền ra. Khúc nhạc đau thương này giống như đại biểu cho sự chôn cất người đã tử vong, hòa vào âm thanh của không trung kia như biểu hiện cho sự sống và cái chết, dung hợp với thanh âm của Phong Vân Lôi Vũ tạo thành một khúc hợp xướng tuyệt vời!
- Cửu Khúc Tam Tướng ta cũng đã từng nghe nói qua. Xem ra hiện giờ đã xuất hiện lục khúc nhị tướng
Trong lúc trầm mặc, Vương Lâm cảm nhận được tu vi bản nguyên cùng với sức mạnh Cổ Tộc lần lượt hòa tan, biến mất ở bên trong cơ thể. Nhưng cũng không phải chúng mất đi, mà dung nhập sâu vào trong cơ thể hắn.
Hiện giờ hắn có thể cảm nhận được, sau khi Tiên Cổ dung hợp đã xuất hiện một sức mạnh mới. Sức mạnh này còn đang vận chuyển, nhưng vẫn chậm rãi như trước, có lẽ phải tới mấy chục năm nữa mới có thể vận chuyển được một vòng tuần hoàn.
Hắn yên lặng giơ chân lên, nhờ vào uy áp tới từ Cổ Đạo Sơn bước lên bậc thang thứ hai trăm tám mươi mốt, từng bước đi lên. Ngay khi hắn đứng trên bậc thứ hai trăm chín mươi, hắn cảm nhận được rõ ràng tốc độ vận chuyển trong cơ thể đã nhanh hơn một chút.
Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được dấu hiệu tồn tại của bản nguyên và sức mạnh Cổ Tộc đã tiêu tan bên trong cơ thể. Hai sức mạnh này tồn tại ở bên trong Nguyên Thần và lục phủ ngũ tạng của hắn.
Tồn tại bên trong Nguyên Thần là bản nguyên, tồn tại trong lục phủ ngũ tạng là sức mạnh Cổ Tộc. Chúng như thể đã dung hợp với nhau, lại không giống như dung hợp, nhưng so với trạng thái của Vương Lâm lúc trước đã khác rất nhiều.
Ngay khi Vương Lâm bước lên bậc thứ hai trăm chín mươi, trong lục khúc giữa thiên địa bỗng nhiên lại có thêm một khúc. Khúc này người ngoài không nghe thấy được, chỉ có Vương Lâm mới có thể nghe thấy, đó chính là thanh âm do thân thể của bản thân phát ra.
Thanh âm này chính là Nhược Thể Âm là thanh âm vang lên mỗi khi hắn ngẩng đầu, vung tay, mỗi khi hắn giơ chân, thậm chí mỗi khi hắn hô hấp, mỗi khi lông tóc trên làn da hắn co duỗi!
Thanh âm này rất nhỏ, nhưng lúc này lại dung hợp với những thanh âm giữa thiên địa. Ngưng tụ ở bên ngoài thân thể Vương Lâm, hóa thành một thanh âm nhè nhẹ truyền ra.
- Đây là khúc thứ bảy sao
Sau khi Vương Lâm nghe một lát, liền ngẩng mạnh đầu, hai mắt lộ ra hào quang sáng ngời, nhìn chằm chằm đỉnh tháp trên Cổ Đạo Sơn.
- Ngươi từng nói Vương mỗ không thể đi lên được ba trăm bậc thang sao?
Vương Lâm giơ chân lên, bước tới từng bước, vượt qua mười bậc thang cuối cùng, bước lên bậc thứ ba trăm.
Ngay khi hắn đứng lên chỗ này, chỉ thấy trên bốn cây cột ở bên ngoài ngọn tháp trên đỉnh núi có hai người mặc áo xám hai mắt đang mê man và trống rỗng bỗng bị hàn quang thay thế, như khôi phục lại thần trí. Đồng thời với hàn quang lóe lên, thân thể bọn họ nhoáng lên một cái, nhất tề lao ra, ở giữa không trung hai thân ảnh chồng lên nhau, bất ngờ hóa thành một người, sau đó như một đạo thiểm điện lao thẳng tới Vương Lâm.
Ngay khi họ tới gần, liền đánh ra một quyền!
Một quyền này ẩn chứa một đám sương mù màu xám. Đám sương kia lộ ra một hình bóng cái đầu rất lớn, mang theo một vẻ điên cuồng, phát ra một tiếng gào thét vô thanh, lao thẳng tới Vương Lâm!
Tiếng ầm ầm trong khoảnh khắc này từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra. Thanh âm này giống như là tiếng tim đập, là khúc thứ tám do lục phủ ngũ tạng của Vương Lâm tạo thành vào lúc này!
- Ngũ Tạng Khúc!
Phổi co bóp, tim đập, lá lách rung động, gan run rẩy, thận vận chuyển, sau khi dung hợp lại với nhau, tạo nên Ngũ Tạng Khúc này!
Khúc này sau khi hòa vào thanh âm trong cơ thể hắn, dung hợp với Phong Vân Lôi Vũ, nối liền với Khúc Thiên Địa Sinh Tử, liền bộc phát ra khúc thứ tám!
Trong khi khúc thứ tám vang vọng, sức mạnh Cổ Tộc trong lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể Vương Lâm ầm ầm khuếch tán ra, trong nháy mắt dung nhập vào trong máu thịt của Vương Lâm. Cùng lúc đó bản nguyên lực trong Nguyên Thần của hắn cũng theo đó chuyển động, tràn ngập tất cả kinh mạch bên trong cơ thể Vương Lâm.
Sau khi hai luồng sức mạnh này tản ra, rồi lại ngưng lại ở bên trong cơ thể, lần đầu tiên lấy thân thể Vương Lâm làm trung tâm hoàn toàn dung hợp lại với nhau, hóa thành một sức mạnh Tiên Cổ dung hợp, trước kia phải cần mấy chục năm mới có thể hoàn thành một vòng tuần hoàn, nhưng hiện giờ đã tăng lên tới một tốc độ không thể tưởng tượng được, trong nháy mắt đã vận chuyển được một vòng.
Sức mạnh không thuộc về tiên, cũng không thuộc về cổ này sau khi hoàn thành một vòng tuần hoàn, hóa thành một tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm!
- Cút ngay!
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.