Tiên Nghịch

Chương 1457B: Thêm một cái?




Sâu bên trong biển sương mù, một bàn tay khổng lồ đột nhiên giáng xuống, nhanh chóng cuốn theo sương mù bốn xung quanh, tốc độ như chớp giật. Tiếng gió rít của bàn tay này truyền khắp bốn phương tám hướng, bị sương mù hấp thụ, ầm ì truyền ra không xa lắm. Nhưng cánh tay này giáng xuống lại không thẳng tắp mà hơi nghiêng đi...
Thân thể Vương Lâm từ ngực trở xuống bị bàn tay đó nắm lấy, đau đớn truyền ra. Năm ngón tay của bàn tay kia cũng nắm lại, dường như muốn nắm chặt lấy thân thể Vương Lâm vậy.
Thân thể Diện Âm Đạo Tôn hiện giờ đã bị nguyên thần của Đại Hoang Thượng Nhân chiếm cứ, lúc này đang khoanh chân ngồi trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe sáng sắc mặt âm trầm.
Trong bàn tay mấy vạn trượng này cũng có ba đài cao bị hút tới, chính là đài mộ của Vương Lâm, Diệu Âm Đạo Tôn và Đại Hoang Thượng Nhân! Đài mộ này bị thương tổn không lớn, bên ngoài chỉ xuất hiện một ít khe nứt mà thôi. Hiển nhiên là bàn tay này không muốn bóp nát chúng.
Hàn quang trong hai mắt Đại Hoang Thượng Nhân lóe lên, tay phải giơ lên chụp một cái, năm ngón tay có hắc khí vờn quanh, ẩn chứa kịch độc. Trong tiếng hừ lạnh, hắn đang định đặt năm ngón tay vào trong lòng bàn tay khổng lồ kia thì Vương Lâm đột nhiên liền mở miệng.
- Tiền bối ra tay chậm đã!
Đại Hoang Thượng Nhân nhướng mày, trong nháy mắt khi đang định hạ tay xuống liền dừng lại, nhìn về phía Vương Lâm.
- Tiền bối vừa mới đoạt xá, còn chưa hoàn toàn thích ứng với thân thể của Diệu Âm Đạo Tôn này, trong lòng rối loạn... cánh tay này rất quỷ dị, không phải chìm thẳng xuống...
Vương Lâm vừa nói chuyện, trong cơ thể vừa mơ hồ truyền ra tiếng bang bang. Thân thể trăm trượng của hắn chỉ trong nháy mắt liền thu nhỏ lại, hóa thành một người bình thường.
Trong tích tắc khi hắn thu nhỏ lại, thân thể Vương Lâm chợt hạ xuống, tùy ý để năm ngón tay kia bắt lấy, phát ra tiếng động vang trời.
Rơi vào trong lòng bàn tay, đôi mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, tay phải tùy ý vuốt vuốt mi tâm, chậm rãi mở miệng nói.
Đại Hoang Thượng Nhân tuyệt đối không phỉ là một tu sĩ bình thường, tâm cơ thâm trầm, giờ phút này như được Vương Lâm thức tỉnh, phát hiện ra điểm nhỏ nhặt này. Cánh tay này không phải chìm thẳng xuống mà hạ xuống nghiêng nghiêng.
- Tiền bối nếu kích thích cánh tay quỷ dị này thì sợ là nó lập tức sẽ lắm chặt lại. Đến lúc đó sợ ràng hai người chúng ta sẽ khó khăn...
Vương Lâm rất tùy ý lui lại phía sau vài bước, buông cánh tay phải vừa vuốt mi tâm xuống. Trong khi buông xuống, thân thể hắn đã lùi lại phía sau mấy trượng.
- Ý ngươi là gì?
Vẻ mặt phân thân của Diệu Âm Đạo Tôn bị Đại Hoang Thượng Nhân vặn vẹo, dần dần lộ ra tướng mạo dữ tợn của bổn tôn.
Cánh tay khổng lồ này nắm lại nhưng không nắm thật chặt, đẻ ra những khe hở lớn, giống như là một mảnh đại lục nhỏ vậy. Vương Lâm trong khi lui lại phía sau liền khoang chân ngồi cách Đại Hoang Thượng Nhân chừng trăm trượng, nhìn về phía đối phương, thu lấy đài mộ của mình và Diệu Âm Đạo Tôn. Sắc mặt hắn tuy tái nhợt nhưng hai mắt lại bừng sáng.
- Vãn bối vừa rồi quan sát đường đi của cánh tay khổng lồ này khi chìm xuống, mơ hồ có một suy đoán. Nếu suy đoán này không đúng thì đến lúc đó hai người chúng ta tìm kiếm phương pháp thoát khỏi nơi này... Nhưng nếu suy đoán của ta là đúng thì cánh tay khổng lồ này xuất hiện đối với hai người chúng ta mà nói cũng không phải là chuyện không tốt!
Vương Lâm chậm rãi nói.
Vừa nói Vương Lâm vừa giơ tay phải lên, mở miệng nói:
- Nếu thật sự muốn bắt hai người chúng ta thì cánh tay này hẳn phải chìm thẳng xuống!
- Nhưng lúc này rõ ràng là đi nghiêng nghiêng, cho nên chỉ có thể là...
Tay phải Vương Lâm đưa về phía sau, khi nghiêng người đến một mức nhất định thì hắn liền hất mạnh tay về phía trước, Một luồng huyết quang tràn ngập bên ngoài thân thể hắn.
- Như vậy!
Hai mắt Đại Hoang Thượng Nhân sững lại, không ngăn cản Vương Lâm thu lấy đài mộ của Diệu Âm Đạo Tôn, tay phải vung lên, sau khi thu lại đài mộ của mình liền tỏ ra vẻ trầm tư. Trong thời gian ngắn, đôi mắt hắn lộ vẻ hiểu ra, liếc nhìn Vương Lâm một cái.
- Ngươi thông minh hơn lão điểu nhiều!
- Không có liên quan tới sự thông minh. Đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi.
Vương Lâm lắc đầu nói.
Hai người vừa nói chuyện, cánh tay khổng lồ bắt lấy họ kia đã nghiêng tới một mức nhất định, sau đó đột nhiên chấn động, dường như dừng lại trong sương mù. Âm thanh rít gào trong nháy mắt tan biến, bốn phía trở lên vô cùng yên tĩnh!
Thần sắc Vương Lâm ngưng trọng, tâm thần tràn ngập toàn thân, cả người giống như cây cung căng ra thẳng tắp, chờ đợi xem suy đoán của mình có phải là sự thật hay không?
Đại Hoang Thượng Nhân hiển nhiên rất tin tưởng suy đoán của Vương Lâm, giờ phút này cũng thể hiện vẻ ngưng trọng, vận sức chờ đợi!
Đúng lúc này thì một tiếng rít gào chói tai ầm vang, đột nhiên điên cuồng nổi lên. Cánh tay khổng lồ kia sau khi dừng lại liền trong tiếng rít gào từ sâu trong biển sương mù mà hành động!
Giống như là một người khổng lồ cầm một hòn đá trong tay phải, sau đó nghiêng về phía sau, ném mạnh về phía trước vậy! Cánh tay khổng lồ này trong tiếng gào thét kinh thiên liền ném mạnh một cái!
Koong cách này hình dung nổi lực lượng mạnh mẽ của cú ném này. Bởi tốc độ quá nhanh khiến cho sương mù bị phá vỡ trở thành những lưỡi dao sắc bén, cắt lên người Vương Lâm và Đại Hoang Thượng Nhân.
Cánh tay đó cong đi, dùng sức tới cực hạn, buông lỏng năm ngón tay, ầm ầm ném thân thể Vương Lâm và Đại Hoang Thượng Nhân như hai hòn đá bay đi. Hai người bị người khổng lồ này hung hăng ném sâu vào bên trong cổ mộ!
Lực lượng mạnh mẽ của cánh tay tràn ra đẩy thân thể hai người, dùng tốc độ còn nhanh hơn cả tu sĩ bước thứ ba ầm ầm ném thẳng về phía trước.
Tốc độ này quá nhanh, nếu không phải Vương Lâm có thân thể Cổ Thần thì dưới lực ném này đã bị sương mù chém nát. Sương mù tuy còn mỏng manh nhưng khi tốc độ đạt tới một mức nhất định thì vật này cũng có thể trở nên cứng rắn nhất thiên hạ.
Toàn thân Vương Lâm phát ra tiếng bang bang, máu tươi tràn ra. Nhưng thân thể hắn phá tan tầng sương mù, ầm ầm bay về sâu trong cổ mộ. Việc này Vương Lâm sớm đoán trước, đã có sự chuẩn bị đầy đủ. Hầu như trong nháy mắt khi cánh tay kia ném hắn đi, Vương Lâm đã cong người ầm ầm lao ra, nguyên lực toàn thân vận chuyển, tầng tầng phòng ngự tràn ngập khắp người, còn có Quang ảnh thuẫn biến ảo ra.
Thậm chí trước khi bị ném, chân phải hắn còn dẫm mạnh vào bàn tay một cái, mượn lực lượng của đối phương tạo thành phản lực cho bản thân. Hai luồng lực lượng này dung nhập vào nhau khiến cho tốc độ của hắn vượt hẳn Đại Hoang Thượng Nhân. Vương Lâm vọt qua Đại Hoang Thượng Nhân, thân thể biến mất trong sương mù.
Một cú dậm này vô cùng xảo diệu. Nếu không phải Vương Lâm thi triển phương pháp lấy lực chứng đạo của bộ tộc Huyền Vũ thì hắn tuyệt không dám ở trong lúc bàn tay với tốc độ cực nhanh này nén đi mà đạp vào nó. Lực phản chấn nọ có thể không những không có tác dụng mà còn hủy diệt bản thân hắn.
Đại Hoang Thượng Nhân dù bị thương nhưng Vương Lâm cung có thương thế. Mà người này là địch hay bạn Vương Lâm cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ, phải thừa dịp này mà dời đi. Nó mới là sự lựa chọn chính xác nhất.
Trên thực tế nếu như không phải đối phương tâm tư thâm trầm, vừa rồi có ý định công kích cánh tay này thì Vương Lâm cũng không muốn nói ra suy nghĩ của bản thân. Thậm chí trong lòng Vương Lâm còn đoán, đối phương có lẽ đã sớm nhận ra manh mối, cố ý làm ra động tác kia. Cụ thể ra sao thì Vương Lâm không có thời gian để phân tích kỹ, đơn giản là dời đi mà thôi.
Tốc độ của Đại Hoang Thượng Nhân cũng cực nhanh, sau khi bị cánh tay ném đi liền như lưu tinh lao đi. Khi thấy tốc độ của Vương Lâm lại nhanh hơn cả hắn vọt lên bên cạnh thì trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, ấn ký không biết thi triển từ khi nào trên tay phải chậm rãi buông ra.
- Người này tính tình cẩn thận, lại là hạng người nhiều mưu kế... vừa rồi ba lần sát cơ của ta đã bị hắn hóa giải rất xảo diệu... vốn ta định thừa dịp hắn suy yếu mà đầu độc chết nhưng hắn lại nhìn ra manh mối, mượn lức đào tẩu.
Thần sắc Đại Hoang âm trầm, thân ảnh biến mất trong sương mù.
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, ầm ầm bay đi trong sương mù. Quang ảnh thuẫn bên ngoài thân thể hắn lần lượt tan nát rồi ngưng tụ mấy lần. Cấm chế phòng ngự hắn bố trí cũng tan rã tầng tầng lớp lớp. Lực lượng mạnh mẽ đẩy cơ thể đi sau nửa canh giờ vẫn không suy xuyển.
Đợi khi tốc độ chậm lại thì sương mù phía trước không có khả năng làm tổn thương thân thể nữa. Vương Lâm lau vết máu trên khóe miệng, quay đầu nhìn lại phía sau, đôi mắt lóe lên hàn quang.
Nửa ngày sau, Vương Lâm xoay người lấy ra đài mộ, khoanh chân ngồi trên đó rồi lấy ra đài mộ của Diệu Âm đạo tôn, tay phải giơ lên hung hăng vỗ một cái. Đài mộ của Diệu Âm đạo tôn liền ầm vang, những ký hiệu trên đó đều chấn động rơi ra, sau khi Vương Lâm vung tay đều rơi lên đài mộ của hắn.
Cùng với sự dung nhập của ký hiệu, đài mộ Vương Lâm chấn động kịch liệt, bên ngoài bừng lên ánh sáng, bành trướng ra, từ ba ngàn trượng liền nhanh chóng mở rộng, cuối cùng bất ngờ trở thành lớn tới bốn ngàn trượng. Màu sắc của nó đã hoàn toàn trở thành màu đen, như hòa làm một thể với đám sương mù này.
Đài mộ cấp bốn!
Vương Lâm không dừng lại mà tay phải lại chụp vào hư không một cái nữa. Gần một trăm ký hiệu lại xuất hiện. Những ký hiệu này đều là của đám tu sĩ tử vong trong chỗ phong ấn, không biết Vương Lâm từ lúc nào đã thu lại.
Giờ phút này khi hắn xuất ra, dung nhập vào trong đài mộ cấp bốn này, đài mộ lại ầm vang một lần nữa, độ lớn lại tăng lên, trong nháy mắt đã đạt tới năm ngàn trượng. Từ xa nhìn lại, đài mộ này vô cùng khổng lồ, trông rất kinh người.
Đài mộ của Diệu Âm đạo tôn đã gần tới cấp bốn, lại thêm gần trăm ký hiệu của Vương Lâm khiến nó bất ngờ đạt tới cấp năm.
Khoanh chân ngồi trên đó, Vương Lâm lập tức cảm nhận được một luồng thần thức từ trong đài mộ chui thẳng vào thân thể mình. Hắn đã từng có linh nghiệm, lúc này không hoảng hốt mà ngưng thần quan sát. Dần dần bản đồ trong đầu hắn lại mở ra hai mảnh nữa.
Năm mảnh bản đồ tiếp xúc với nhau, lại một lần nữa vén lên gần một nửa tấm màn che phủ của vùng đất cổ mộ này. Đợi tới khi Vương Lâm tìm ra vị trí của bản thân rồi, hai mắt hắn không khỏi sững lại.
- Không ngờ đã tới được nơi này.
Ngắn ngủi chỉ trong nửa canh giờ, bị bàn tay khổng lồ kia ném đi đã khiến Vương Lâm trực tiếp bay qua ba tấm bản đồ trong sương mù, cũng xuyên qua luôn tấm bản đồ thứ tư, xuất hiện ở cuối tấm bản đồ thứ năm.
Nơi này đã hoàn toàn rời khỏi vùng đất cổ mộ, tiến vào bên trong. Ở trên tấm bản đồ thứ năm, cách Vương Lâm không xa về phía trước có một hình lá cây, biểu thị là có một khu rừng. Khu rừng này Vương Lâm rất quen thuộc, chính là nơi mà Tham Lang lấy được Cổ Tức Diệp.
Cũng ở nơi này, Tham Lang đã lấy được pho tượng khiến ngân y nữ tử hoảng sợ thét lên chói tai.
Trong lúc khi đài mộ của Vương Lâm trở thành cấp năm, ở trong mảnh bản đồ thứ sáu, nơi sương mù không nồng đậm lắm mà hơi mỏng manh, tồn tại vô số dòng chảy, chỉ không cẩn thận một chút là có thể bị cuốn lấy, xé tan thân thể.

Ở nơi này có một đài mộ khổng lồ sáu ngàn trượng, trên đài mộ chất đống một đám đầu người. Đám đầu lâu này nhìn thì như hỗn loạn nhưng trên thực tế lại trở thành một trận pháp. Dưới mùi máu tanh tràn ngập, ở trung tâm có một lão già đang ngồi khoanh chân.

Lão già này mặc hắc y, mái tóc nửa đen nửa trắng, vẻ mặt biến hóa nhanh chóng, lúc trẻ lúc già. Trên mi tâm hắn còn có một hình trăng khuyết. Nhưng đó không phải là ấn ký của Nguyệt tộc mà dường như là một ma ấn.
Nếu như phân thân của Diệu Âm đạo tôn không bị đoạt xá mà ở đây vào lúc này, nhìn thấy người này đồng tử trong mắt hắn nhất định sẽ co rụt lại, tâm thần cảnh giác. Người này chính là một trong Thái Cổ Ngũ Tôn, năm đó ở vùng đất Điên Lạc đã bị đánh trọng thương- Cửu Thiên ma tôn.
Trong khi khoanh chân, đôi mắt Cửu Thiên ma tôn đột ngột mở bừng ra, bên trong liền có ánh sáng hai màu đen trắng lóe lên.
- Cái thứ sáu...
Cửu Thiên ma tôn thì thào, tiếng nói khàn khàn như hai thanh phi kiếm cọ vào nhau vậy.
Trong mảnh bản đồ thứ tư, sương mù như suối, cuồn cuộn chuyển động, giống như vô số oan hồn gào thét xé gió, truyền vào tai người ta khiến tâm thần chấn động. Trong khu vực này cực kỳ hiếm thấy tu sĩ. Cùng với sự quay cuồng của sương mù, mơ hồ có thể thấy được một đài mộ năm ngàn trượng đang nhanh chóng lao đi.
Đứng trên đài mộ này là một đại hán. Nửa thân trên của hắn lộ vẻ cường hãn, phía sau còn có hư ảnh con sói khổng lồ biến ảo ra, dường như đang gầm gừ khe khẽ. Ở trên đài có nhiều vết máu đã khô, trên người hắn cũng có một vài vết thương. Hắn chính là đại hán Phụng Thiên Lang tộc tu vi đạt tới bước thứ ba đuổi giết Vương Lâm tiến vào cổ mộ này.
Đài mộ lao nhanh về phía trước. Sắc mặt đại hán này ngưng trọng, nhưng đột nhiên hai mắt hắn lóe sáng, tay phải bắt quyết ấn xuống phía dưới đài một cái, não bộ liền có những tiếng ầm vang. Nửa ngày sau, sắc mặt hắn trở nên cực kỳ âm trầm.
- Vừa xuất hiện một đài mộ cấp năm nữa. Không biết là vị bước thứ ba nào...
Ở sâu trong cổ mộ, trong biển sương mù trên không lơ lửng vô số đài cao bị phong ấn. Ở trên những đài cao này, phía dưới bầu trời đen tối là một đài mộ lớn tới năm ngàn trượng đang nhanh chóng bay đi.
Trên đài mộ là một nữ tử. Nữ tử này mặc bạch y, tóc đen tung bay, thần sắc lạnh lung. Đang lao đi thì đột nhiên đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại, hồi lâu sau đôi mắt liền lóe lên hàn mang.
- Là người nào vậy... có lẽ là Diệu Âm...
Nữ tử này trầm ngâm trong chốc lát, sau đó đài mộ tiếp tục lao đi.
Ở trong vùng đất cổ mộ, tại một nơi còn sâu hơn những người này. Nơi này không có sương mù, chỉ có dòng khí gào thét cuồn cuộn, giống như có thể xé tan hết thảy thân thể và pháp bảo bảo vệ.
Một tiếng gầm thét khe khẽ mơ hồ truyền ra. Một thân ảnh cao tới mười trượng đang bước nhanh đi, điên cuồng lao về phía trước. Tốc độ của hắn không nhanh, mỗi lần bị dòng khí vô tận ầm ầm đánh vào thân thể tạo thành một vết thương, khiến cho thân ảnh đó rống giận càng kịch liệt hơn.
Phía sau thân ảnh đó lơ lửng một đài mộ ngàn trượng. Trên đài mộ đó có một nữ tử mặc áo hồng đang khoanh chân ngồi. Tướng mạo nữ tử cục kỳ quyến rũ, lộ ra vẻ mị hoặc như muốn đoạt lấy tâm thần người khác.
- Thác Sâm ca ca phải nhanh lên một chút đi. Tiểu muội có thể tiến vào xâu trong cổ mộ hay không đều dựa vào ca ca đó.
Nữ tử áo hồng này che miệng cười, đôi mắt tràn ngập phong tình, tiếng nói đầy vẻ quyến rũ, nghe như rên rỉ vậy, khiến người ta nghe thấy mà lòng dạ ngứa ran.
- Câm miệng cho bổn thần. Mụ yêu quái ngươi quá mức phiền phức, nếu còn nói thêm thì bổn thần...
Thác Sâm gầm lên, không đợi nói xong thì tiếng cười kiều mị của nữ tử kia đã vang lên. Trong tiếng cười, thân thể nữ tử này cũng run rẩy, dường như một nhành hoa trong gió vậy.
- Người ta lại thích vẻ thô lỗ này của ca ca... hay là chúng ta dừng lại, để người ta cho ca ca một chút lợi ích, phát tiết tức giận... có được hay không nào...
Bộ mặt Thác Sâm đầy gân xanh, trong tiếng gầm nhẹ liền không để ý tới nữ tử này nữa, cất bước đi về phía trước. Hai người dần dần biến mất ở phía xa xa, chỉ có tiếng cười phóng đãng mơ hồ truyền đến, rất lâu không tiêu tán.
..........
Trong mảnh bản đồ thứ năm, Vương Lâm trầm ngâm trong chốc lát tâm thần đã từ trong đài mộ thu lại. Nhưng đột nhiên vào lúc này, thần thức từ đài mộ trong não hắn liền biến đổi, hóa thành một tiếng nói giống như truyền tới từ thượng cổ ầm ầm vang lên trong đầu hắn.
- Mở ra mộ cấp năm có thể mở ra cánh cửa luân hồi, trở thành một trong số những người thí luyện truyền thừa của bổn đạo.Nếu không phải tộc ta mà có thể đạt tới cấp chín thì có thể lấy địa phủ của bổn đạo mà rời đi... bổn đạo... Diệp Mịch.
Tiếng nói này vang vọng trong tâm thần Vương Lâm. Trong tích tắc khi nó biến mất, Vương Lâm đột nhiên như hòa hợp thành một thể với thần thức từ cổ mộ này, cảm nhận được rõ ràng ở trong cổ mộ này ngoài mình ra còn có bốn luồng khí tức như ẩn như hiện.
- Đạo Cổ Diệp Mịch...
Tâm thần Vương Lâm chấn động. Đây là lần thứ hai hắn nghe thấy cái tên này. Lần đầu chính là từ Chu Tước đời đầu tiên. Hắn nhớ rõ ràng Chu Tước đời đầu tiên đã từng nói qua một câu:
- Cách tu luyện của cổ thân lão phu hiểu không rõ lắm nhưng ở thời đại lão phu, sự mạnh mẽ của Cổ Thần có thể kinh thiên động địa. Năm đó Đạo Cổ Diệp Mịch cho dù không nằm trong nhóm tiên tôn nhưng tu vi cũng đủ khiến các tiên tôn khác phải e dè...
Vương Lâm trầm mặc hồi lâu, hai mắt bừng sáng, trầm ngâm hẳn. Lấy tâm trí của Vương Lâm hiển nhiên là có thể phân tích ra bốn luồng khí tức kia giống mình, đều là đài mộ cấp năm.
- Đài mộ của ta sau khi thành cấp năm liền cảm ứng được sự tồn tại của bọn họ, hiển nhiên là lúc này bọn hắn cũng cảm nhận được đài mộ của ta sinh ra...
- Vùng đất cổ mộ này cực kỳ quỷ dị, trong tiếng nói vừa rồi có đề cập đến địa phủ, không biết là thứ gì...
Sau một lát suy tư, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nén chấn động trong lòng do tiếng nói kia sinh ra, cúi đầu nhìn thoáng qua đài mộ phía dưới, trong lòng đã có xác định. Ở trong vùng đất cổ mộ này, đài mộ chính là thứ mấu chốt nhất.
- Dựa theo ý tứ trong lời nói kia dường như là phải đẩy nhanh tốc độ, đoạt đài mộ của người khác để đài mộ mình đạt đến cấp chín...
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về phía chỗ sâu trong sương mù xa xa, dựa theo ký hiệu trên bản đồ thì đó chính là cánh rừng kỳ dị kia.
- Tham Lang năm đó ở nơi này phát hiện ra Cổ Tức Diệp và pho tượng. Mà trong nháy mắt hắn đụng vào pho tượng này thì liền xuất hiện một dòng xoáy. Hắn sau khi vào liền có thể rời khỏi cổ mộ này, xuất hiện ở giới ngoại. Không biết dòng xoáy đó còn có hay không? Dù sao đi nữa thì khu rừng quỷ dị này ta nhất định phải xem xét một phen.
Quyết định xong, Vương Lâm điều khiển đài mộ hướng về phía trước lao đi. Trên đường đi hắn khoanh chân ngồi đả tọa, rất nhanh thổ nạp chữa thương, khiến bản thân nhanh chóng bình phục.
Hắn cũng tỏa ra khí tức, dần dần càng nhiều mãnh thú hình người trong sương mù gào thét lao ra. Đám mãnh thú này khi tới gần toàn bộ đều bị huyết quang lóe lên mà chết rất thê lương, hóa thành sinh cơ bay vào trong cơ thể Vương Lâm, khiên cho thương thế hắn nhanh chóng hồi phục.
Cả một đoạn đường đi về phía trước, giết chóc không ngừng, sau mấy canh giờ Vương Lâm rời đi đã để lại vô số thi thể mãnh thú bị sương mù thôn phệ. Hồi lâu, đài mộ thong thả dừng lại. Ở phía trước đài mộ không có sương mù mà là một mảnh đất vàng mênh mông, hóa ra những khu vực vặn vẹo.
Vương Lâm đang ngồi đả tọa liền mở hai mắt, nhìn về khu vực vặn vẹo phía trước, thần thức tản ra phía trước nhưng vừa đụng phải vùng vặn vẹo kia thì liền có một lực lượng mạnh mẽ bùng lên. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, đã thấy vùng khô vàng kia tỏa sáng, bên trong lại hóa ra một vết lõm.
Cái vết lõm kia trông giống hệt như Cổ Tức Diệp.
Tay phải hắn chụp một cái vào hư không, trong tay Vương Lâm liền xuất hiện một mảnh Đồ Ti, vung về phía trước. Cổ Tức Diệp kia liền lao thẳng đến vùng khô vàng kia, trong thời gian ngắn liền rơi vào trong vết lõm kia.
Một tiếng ầm ầm vang lên. Chỗ lõm kia liền xuất hiện vô số khe nứt, dường như đang sụp đổ. Chỉ trong nháy mắt đã khuếch trương ra ngoài, tạo ra một lỗ hổng.
Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, thu hồi đài mộ, thân thể bước về phía trước, lập tức tiến vào bên trong lỗ hổng, biến mất hoàn toàn. Sau khi thân thể hắn tiến vào, lỗ hổng chậm rãi co rút lại, cuối cùng lại hình thành vùng vặn vẹo lần nữa.
Một khí tức khô héo ập vào mắt Vương Lâm. Trong khí tức này còn có một mùi vị của sự tử vong. Lúc Vương Lâm xuất hiện, đưa mắt nhìn lại nơi này đã thấy một mảng rừng rậm vô tận, tất cả cây cối đều đã héo rũ, trông vô cùng dữ tợn.
- Chính là nơi này rồi...
Ánh mắt Vương Lâm đảo qua. Nơi này đúng là nơi độc nhất vô nhị mà Tham Lang đã miêu tả. Vương Lâm cất bước về phía trước, tốc độ ầm ầm tăng lên, lao thẳng vào trung tâm của đám rừng khô héo này.
Khu rừng này quá lớn, vô biên vô hạn, với tốc độ của Vương Lâm mà cũng phải mất nửa ngày mới thấy được trung tâm của cánh rừng đó. Nơi này là một mảnh đất trống không có cây khô.
Trên mảnh đất trống có một dòng xoáy không ngừng xoay tròn. Bên trong dòng xoáy tối đen giống như là thông với một thế giới khác vậy.
Thân thể Vương Lâm dừng lại bên ngoài dòng xoáy trăm trượng, ngưng thần nhìn lại. Phía dưới mặt đất chỗ dòng xoáy có những vết hằn sâu, giống như ở nơi đó đã từng có một pho tượng, lại có một cái cây chưa khô héo hẳn.
- Cổ Tức Diệp là chí bảo, nếu được sinh ra ở nơi này vậy thì chắc chắn có phương pháp có thêm một ít.
Vương Lâm lui lại phía sau vài bước, đi tới bên cạnh một thân cây khô héo, tay phải đặt lên trên đó, thần thức lan ra dũng mãnh tiến vào trong thân cây đó quan sát. Nhưng trong nháy mắt, khi thần thức hắn tiến vào trong thân cây thì Vương Lâm kêu khẽ một tiếng. Hắn rõ ràng cảm nhận được thần thức của bản thân chạy dọc theo bộ rễ của cái cây này, xâm nhập vào mặt đất phía dưới lại mơ hồ thấy được một vật khiến hắn kinh nghi.
Vương Lâm nhanh chóng thu hồi tay phải, thân thể nhảy mạnh lên, bay tới giữa không trung, cúi đầu nhìn xuống phía dưới. Cả phiến rừng rậm này không ngờ lại có hình một cái đầu lâu.
- Hóa ra là như vậy.
Ánh mắt xuyên qua khu rừng khô héo, quét ngang xuống mặt đất, sau khi nhìn rõ ràng vật ẩn dưới đó xong, hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, không cần phải nghĩ ngợi, tay phải bỗng nhiên rung lên phía trước một cái. Huyết quang bao trùm trời đất hiện ra. Huyết kiếm xuất hiện, hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng tới mặt đất. Kiếm khí gào thét, ầm ầm chấn động thiên địa.
Ngay lúc này thì ở chỗ cuối của phần bản đồ thứ tư, đại hán Phụng Thiên Lang Tộc đang cưỡi đài mộ nhanh chóng lao đi. Ở bên trong não bộ hắn xuất hiện phần bản đồ thứ năm. Trên mặt hắn hơi lộ vẻ dữ tợn, trong mắt lóe lên vẻ tham lam. Trong nháy mắt khi hắn bước vào mảnh bản đồ thứ năm, tay phải hắn lật lên, không ngờ lại xuất hiện một mảnh Cổ Tức Diệp.
- Lão phu lao tâm lao lực cướp đoạt với người ta, rốt cuộc cũng đoạt được một trong hai phiến lá. Đáng tiếc là một phiến lại bị Linh Động Thượng Nhân cướp đi, chẳng biết đã đi đâu. Phiến lá này thoạt nhìn rất bình thường, nếu không phải khi đuổi giết tiểu tu kia thấy được sự cường đại của phiến lá này có thể so với sự quỷ dị của Phong diệt tộc thì lão phu cũng không biết sự trọng yếu của vật này. Ở mảnh bản đồ thứ năm này có một nơi có dấu hiệu hình cái lá, có lẽ nơi đó sẽ có nhiều vật này hơn.
Đại hán Phụng Thiên Lang Tộc liếm môi, điều khiển đài mộ lao đi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.