Trang chủ
Thi Vương

Chương 50: Kì Lân chi bí


Đêm.
Tử Vũ chỉ có thể nhận ra màn đêm của Cuồng Bạo Thâm Hải khi cùng với Y Nhược bay lên rất cao ở trên thinh không, để lại đám sương mù bất tận dưới chân mà chìm đắm vào một không gian khoáng đạt lộng gió.
Tử Vũ biết, cơn gió này không dành cho hắn.
Nếu không phải có Y Nhược cùng đi, thì bay ở độ cao thế này ở Cuồng Bạo Thâm Hải có lẽ là hành động liều lĩnh nhất mà Tử Vũ có thể nghĩ đến, trơ trọi, chống trải, không cách nào che dấu hành tung.
Có Y Nhược, thì điều đó lại khác. Nàng luôn được Cuồng Bạo Thâm Hải đón chào.
- Tử Vũ, bay thêm một đoạn nữa là ra khỏi địa phận của ta, lúc đó, sẽ có rất nhiều phiền phức kéo đến…
Y Nhược không gọi Tử Vũ là chủ nhân như Lục Nhi, có lẽ một phần là bởi vì hoàn cảnh sống của hai người khác nhau. Một người ngay từ bé đã bị bắt làm nô lệ, một người thì phải sống cả ngàn năm trong sự cô độc… Ai đau khổ hơn ? Ai bất hạnh hơn ? Tử Vũ không xác định được. Nhưng không sao, mọi chuyện đều đã qua rồi. Giờ, họ là “của hắn”, và hắn nhất định sẽ khiến cho họ hạnh phúc. Mãi mãi hạnh phúc.
“Đoành !”
Một trăm mét xung quanh Y Nhược đích thực không gian yên tĩnh dị thường. Nhưng ngoài khoảng một trăm mét đó, thì dù dùng mắt thường Tử Vũ cũng có thể nhìn thấy được từng cột từng cột thiên lôi đang điên cuồng bổ xuống khắp nơi, cuồng phong bạo vũ trải dài ngàn dặm, thiên thạch, thần lãng ào ào tranh đấu, là một khung cảnh kì vĩ mà dùng lời không thế tả xiết. Có trực tiếp chứng kiến cái khung cảnh ấy, có từng trải qua một trường ma luyện bên trong cái khung cảnh ấy, người ta mới có thể hiểu vì sao mà những sinh vật tồn tại được ở hải để này lại có được sức mạnh khủng bố đến thế, đáng sợ đến thế…
“Hống !!!! Hống !!!!”
Trong tiếng thét gào điên loạn của những trận cuồng phong, Tử Vũ và Y Nhược đột nhiên nghe thấy một loạt những tiếng hống thảm thiết chất đầy sự phẫn nộ. Cuồng thú ?
- Những sinh vật trong Cuồng Bạo Thâm Hải rất ít khi tranh đấu với nhau, Tử Vũ, ngươi có muốn đến xem không ?
- Đằng nào chúng ta cũng không biết phương hướng để rời khỏi Cuồng Bạo Thâm Hải, được !
Tử Vũ nhún vai. Hắn là do bị truyền tống vào đây, Y Nhược thì chỉ luôn sống trong một phạm vi nhất định, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ra ngoài, thành ra cả hai đối với phương hướng trong Cuồng Bạo Thâm Hải hoàn toàn mù mờ.
Tiếng hống phát ra cách cả hai chừng vài dặm, nhưng dựa vào tốc độ của họ, thì khoảng cách đó bất quá cũng chỉ mất một khắc thời gian. Còn chưa đến nơi, cả hai đã nghe thấy những âm thanh của một trận giao tranh kịch liệt, chỉ tiếc là linh thức bên trong Cuồng Bạo Thâm Hải bị giới hạn đến mức thảm thương, nếu không có lẽ giờ họ đã biết được kẻ đang tranh đấu là những ai rồi.
- Kì Lân !??
Tử Vũ khẽ thì thầm. Hạ thân xuống một đám sương mù dày đặc, hắn cùng Y Nhược cuối cùng cũng được chứng kiến tận mắt đối tượng phát ra tiếng hống. Tâm linh giao thoa, từ Y Nhược, Tử Vũ biết được con Cuồng thú khổng lồ hình dạng tựa như cua nhưng lại có vòi giống bạch tuộc kia tên gọi Ma Giải Chương Ngư, sức mạnh không bằng Ngư Hà Ma Giác nhưng luận về lực phòng ngự thì cao hơn một bậc. Tất nhiên, hai chữ “Kì Lân” mà Tử Vũ thốt ra, khẳng định là không phải dùng để chỉ con Ma Giải Chương Ngư này, mà là để chỉ đối thủ của nó.
Đối thủ của con Ma Giải Chương Ngư đích thực là Kì Lân. Không phải một con, là mười một con Kì Lân hình dáng màu sắc khác nhau, trên lưng mỗi con đều chở một người, khẳng định chính là mười một Kì Lân Kị sĩ.
Mười một Kì Lân Kị sĩ này tất nhiên không thuộc về Cuồng Bạo Thâm Hải, vậy thì tại sao họ lại xuất hiện chốn này ?
Con Ma Giải Chương Ngư đứng trước sự vây công của mười một Kì Lân Kị sĩ, từ sớm đã bị ép đến thảm hại, thân hình loang lổ những máu, không sớm thì muộn cũng sẽ phải nhận một cái kết cục tất yếu. Bất quá, Cuồng thú thì vẫn là Cuồng thú, dù cho có chết vẫn cứ điên cuồng tấn công, chừng như mong muốn được cùng với đối thủ đồng quy ư tận.
“HỐNG !!!!”
Gầm lên một tiếng vang trời, con Ma Giải Chương Ngư kẹp hai cái càng của nó lại trước hai con mắt, nhanh chóng tạo ra một quả cầu màu đỏ điên cuồng loạn chuyển. Theo sự xoay chuyển của quả cầu, đạo đạo ma pháp nguyên tố hồng sắc không ngừng hội tụ lại xung quanh con Cuồng thú tạo thành từng dải hỏa diễm nóng hàng ngàn độ, ép cho mười một Kì Lân Kị sĩ buộc phải thoái lui.
Thế rồi, con Ma Giải Chương Ngư lại một lần nữa gầm lên, đoạn đem quả cầu màu đỏ trực tiếp ném về phía đối thủ. Nhìn khí thế của quả cầu ấy, dù là kẻ ngốc cũng phải nhận ra sức mạnh trong đó tuyệt đối không thể ngạnh tiếp, chẳng ngờ từ trong đám Kì Lân Kị sĩ, một chiếc bóng lại lao vút ra, cương ngạnh đỡ lấy quả cầu.
“Bụp !”
Là một tiếng “bụp” duy nhất, khẽ khàng, sau đó quả cầu hoàn toàn tiêu biến. Sừng sững đứng tại thinh không, con Kì Lân màu đỏ vừa mới lao ra cùng Kị sĩ của nó hoàn toàn không chút suy chuyển, chừng như một đòn vừa rồi của đối thủ chỉ là một cơn gió nhẹ vậy.
“Grào !!!!”

Con Ma Giải Chương Ngư vừa mới toàn lực xuất ra một đòn, những tưởng sẽ đem lũ đáng ghét kia nướng cháy thành than, chẳng ngờ đối phương lại không mảy may suy chuyển, tức thì cảm trong mắt có chút hoảng loạn. Đúng vào lúc đó, mười một con Kì Lân đồng loạt gào lên, rồi điên cuồng lao đến, trực tiếp dùng móng vuốt và răng nhọn xé toạc thân thể của con Ma giải, khiến cho nó đến chết vẫn còn chưa hết kinh ngạc. Thực lực của mười ột Kì lân kị sĩ này, khẳng định không thể xem thường.

- Luân ca, Hỏa cầu của con quái vật này khẳng định mùi vị cũng không tồi chứ ?
Một thanh âm trong trẻo vang lên, đột nhiên khiến cho Tử Vũ có cái cảm giác là hắn đã từng nghe thấy giọng nói này rồi. Chú tâm nhìn lại, trong lòng Tử Vũ đột nhiên đại ngộ, Kị sĩ ngồi trên lưng con Kì Lân màu lục vừa phát thoại nọ không ngờ lại chính là cô gái mà hắn đã từng nhìn thấy trong Lân hội, là người đã cùng với một Kì lân nữ tử kí kết “Khế ước cấp một”. Rốt cuộc, tại sao đám Kì Lân Kị sĩ này lại xuất hiện ở đây, một vùng hải để mà xưa nay chỉ có nhập chứ không có xuất ?
- Không tồi, đích thực là không tồi…
Nam tử cưỡi trên lưng hồng sắc Kì Lân nọ mỉm cười, đoạn giơ tay ra hiệu cho đồng đội tiến lên. Lập tức, một nhóm mười một người đó tức thì li khai khỏi chiến trường nơi xác con Ma Giải Chương Ngư vẫn còn đang trôi nổi, theo hướng nam tử nọ chỉ mà phóng tới.
“Chủ nhân, bọn họ…dường như là Lân Vương…”
Âm thanh rụt rè của Lục Nhi đột ngột vang lên, chừng như đối với suy đoán này của mình không thực sự tin tưởng. Vừa nghe đến hai chữ “Lân Vương”, Tử Vũ cũng tức khắc hiểu ra tại sao Lục Nhi lại có thái độ như vậy.
Kì Lân tộc sức mạnh hoàn toàn dựa trên công kích vật lí, không hề biết sử dụng phép thuật. Long tộc có Thánh Long, Phụng Hoàng tộc có Phụng Hoàng Thần Nữ, thì Kì Lân tộc cũng có “Lân trung chi vương”. Lân Vương không những có sức mạnh vượt trội so với Kì Lân phổ thông, ngoài ra còn được chia làm các thuộc tính, ví như Hỏa Lân Vương, Thủy Lân Vương… Nói chia thành các thuộc tính cũng không thực sự chính xác, bởi vì Kì Lân tộc vốn không biết sử dụng ma pháp, mà phải nói rằng, Lân Vương được chia theo các “Phá thuộc tính”. Ví như Hỏa Lân Vương hoàn toàn miễn nhiễm với ma pháp hệ hỏa, Thủy Lân Vương miễn nhiễm ma pháp hệ thủy… Vừa rồi, Hồng sắc Kì Lân đó khẳng định chính là Hỏa Lân Vương, thành ra mới có thể dễ dàng hóa giải một hỏa hệ ma pháp cường hãn cực độ đó của con Ma Giải Chương Ngư.
- Nói như vậy, mười một con Kì Lân đó, khẳng định chính là mười một Lân Vương đại diện cho mười một nguyên tố ?
Y Nhược tư lự hỏi. Nàng đã ở trong Cuồng Bạo Thâm Hải đến cả ngàn năm, nhưng những kiến thức phổ thông như vậy tất nhiên cũng không phải hoàn toàn mù mờ. Nguyên tố trên Vô Tận giới chia làm bốn hệ chính, bao gồm: Địa, Phong, Thủy, Hỏa. Thế nhưng, trải qua nhiều vạn năm phát triển, những ma pháp sư trên cả hai lục địa cũng đã phát hiện ra những hệ ma pháp khác, tuy không tồn tại mạnh mẽ như bốn hệ chính, nhưng lại không thể xếp vào bốn hệ chính. Cuối cùng, vào khoảng một vạn năm về trước, hệ thống ma pháp nguyên tố sơ bộ được hình thành, bao gồm tổng cộng mười một thuộc tính: Địa, Phong, Thủy, Hỏa, Kim, Mộc, Băng, Lôi, Quang, Hắc Ám, Âm Thanh. Cũng theo sự hình thành của hệ thống ma pháp nguyên tố, những sinh vật đặc biệt mang theo những thuộc tính đặc trưng cũng được phân biệt rõ ràng hơn. Tất nhiên, không thể nói là nếu không có hệ thống ma pháp nguyên tố này thì những sinh vật đó không tồn tại, mà là nó vẫn tồn tại, chỉ là người ta không biết cách gọi tên nó mà thôi. Ví như bây giờ, nếu như xuất hiện một con Sương hệ Lân Vương, khẳng định sẽ có rất nhiều người lầm lãn mà xếp nó vào hệ Thủy hoặc hệ Băng.
“Lân Vương cả mấy ngàn năm mới có một vị được sinh ra, không ngờ hiện tại một lượt xuất hiện cả mười một vị, thực khiến người ta khó mà tin được !”
Trong ba người, chỉ có Lục Nhi được lớn lên và dạy dỗ trong một xã hội tương đối bình thường, thành ra đối với Lân Vương có một sự tôn trọng nhất định, không dùng từ “con” mà dùng từ “vị” giống như bất kì ai khác trên Vô Tận giới.
- Lân Vương địa vị cực kì tôn quí, lại chịu làm Tọa kị cho người khác, hơn nữa một lần lại xuất hiện cả mười một con, xem chừng Kì Lân tộc đã chuẩn bị cho chuyến thâm nhập Cuồng Bạo Thâm Hải này khá kĩ càng…Đúng vậy, mười một con, mỗi con phá một nguyên tố, hèn nào chúng có thể dễ dàng tiến tiến vào Cuồng Bạo Thâm Hải…
Tử Vũ lẩm bẩm, khóe môi tức thì nhếch lên thành một nụ cười. Hắn đang lo lắng vì không biết đường đi nước bước trong Cuồng Bạo Thâm Hải, xem ra đám Kì Lân tộc này sẽ là một cơ hội không tồi.
- Đi !
Tử Vũ phẩy tay, đem toàn bộ những mảnh xác của con Ma Giải Chương Ngư thu vào trong Nguyệt Thi. Đám Kì Lân tộc kia khẳng định cũng biết không ít chuyện về Cuồng Bạo Thâm Hải, nên mới không có tham tâm đối với cái xác của con Ma Giải Chương Ngư này. Nên biết một con ma thú sức mạnh cỡ này, dù là một phân thịt hay nửa tấc xương cũng đều trân quí vô cùng, nếu không phải nguyên liệu chế luyện cực phẩm vũ khí thì cũng là dược phẩm thế gian hãn hữu. Bất quá, đây lại không phải ma thú bình thường, mà là Cuồng Thú sống trong Cuồng Bạo Thâm Hải, sự điên cuồng đã ngấm vào huyết nhục, nếu dùng làm vũ khí hay dược liệu, khẳng định sẽ hại nhiều hơn lợi…
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Tử Vũ tức thì máy động. Đúng vậy, cứ cho là Lân Vương có thể chống lại sự công kích của cuồng loạn nguyên tố trong Cuồng Bạo Thâm Hải, nhưng còn áp lực khủng bố về mặt tinh thần, làm sao bọn chúng có thể không hóa điên ? Ngay đến một Thi Vương tâm tính lãnh khốc như Tử Vũ, nếu không phải có Ám Tuyển đề tỉnh, thì cũng đã sớm trở thành một thành viên của Bạo Tộc rồi. Hắc, xem ra đám Kì Lân tộc này mang trên người không ít bí mật.
Trong lòng xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ, thân hình của Tử Vũ đã cùng với Y Nhược cực tốc phóng theo hướng mà đám Kì Lân tộc vừa bay đi. Còn may Y Nhược sống trong Cuồng Bạo Thâm Hải đã cả ngàn năm, linh thức tuy không thể sử dụng, nhưng vẫn có thể dựa vào mùi vị mà bắt được tung tích của đám “ngoại nhân”.
Cuồng Bạo Thâm Hải quanh năm suốt tháng không hề có chút yên bình, đối với ngoại nhân luôn có một lực bài trừ mạnh mẽ, nếu như không ở trong phạm vị khoảng trăm mét xung quanh một sinh vật được hải để này chấp nhận, khẳng định sẽ bị cuồng loạn nguyên tố chiếu cố cho tới chết.
“Đoành !!! Đoành !!!”
Đám Kì Lân tộc nọ chính xác là đang bị chiếu cố, thậm chí là bị chiếu cố một cách tận tình. Không chỉ có Thiên Lôi và Ma Phong, Băng Bạo, Thiên Thạch, Hôn Ám, Thánh Quang cũng đã tìm đến bọn họ mà nhiệt tình chăm sóc.
“Hống !!!”
Cũng bởi vì thế, mà khi nghe thấy một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên ở không xa phía trước, mười một vị Lân Vương này cùng Kị sĩ của họ đều vui mừng ra mặt. Có Cuồng thú, cũng tức là có những phút giây yên bình quí báu.
“Hống !! Hống !! Hống !!!”
Bất quá, lần này Cuồng thú lại không đến một mình
Giao diện cho điện thoại