Thí Thiên Đao

Chương 1797: Trên người ta có khí chất vương giả sao? (1)



Tử Đạo thở dài:
- Cha mẹ ta là người mạnh mẽ, hành động lúc đó của họ đã trực tiếp chọc vào bốn nhà quyền quý nhất. Sau lưng bốn gia tộc này đều có vô thượng tồn tại...
- ...
Lưu Vân Phong và Sở Mặc câm nín. Nhất là Sở Mặc, lần đầu tiên ở Thí luyện tràng hắn nghe được từ miệng một thiên kiêu của La Thiên Tiên Vực chuyện của cha mẹ hắn. Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể trầmmặc.
Tử Đạo nói:
- Khi tin tức về bọn họ truyền về, bốn gia tộc điên rồi. Tử gia đuổi nương của ta, Triệu gia cũng đuổi cha ta ra khỏi nhà. Hai nhà kia dù không làm gì nhưng mặt mũi bị mất hết, sao lại không hận được chứ? Tuy rằng không có hành động trả thù rõ ràng nhưng hai người bị gia tộc đuổi đi chắc chắn phải chịu áp lực rất lớn.
Lưu Vân Phong thở dài:
- Ta đã hơi hiểu rồi. Sở Mặc vẫn trầm mặc, không nói gì.
Tử Đạo cũng im lặng một lúc mới lên tiếng:
- Dù tầng lớp bề trên của hai gia tộc kia không hành động nhưng đám trẻ tuổi ở dưới lại coi cha mẹ ta như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Mà càng châm chọc là gia tộc của cha mẹ ta cũng có người nghĩ, chỉ cần cha mẹ ta còn sống là còn khiến bọn họ mất mặt, trăm phương ngàn kế muốn giết cha mẹ ta. Ha ha, thủ đoạn còn thâm độc hơn so với hai gia tộc bị mất mặt kia cơ...
- Chuyện này...
Lưu Vân Phong cũng không biết nên nói gì cho phải. Dường như so với Tử Đạo, sự khó khăn thảm hại của anh ta không thấm vào đâu.
- Mà ta chính là được sinh ra trong quá trình cha mẹ ta bị đuổi giết. Một đứa trẻ chẳng biết gì như ta, hoàn toàn vô tội lại trở thành nghiệp chướng phải loại trừ vì họ nghĩ sự tồn tại của ta càng khiến bọn họ mất mặt hơn.
Tử Đạo thản nhiên nói.
- Đúng là quá phận!
Lưu Vân Phong cắn răng.
- Chẳng lẽ mạng bọn họ mới đáng giá còn của người khác là tròđùa sao? Mặt mũi của bọn họ còn lớn hơn trời chắc.
- Đúng thế đấy.
Tử Đạo cười cười:
- Cha mẹ ta mang theo ta trốn đông trốn tây, có một thời gian bọn họ thậm chí còn lên kế hoạch muốn dẫn ta trốn tới Viêm Hoàng Đại Vực...
- ...
Lưu Vân Phong cười khổ.
Tử Đạo nói:
- Cuối cùng cũng không thể thành công vì bọn họ đã bị giết.
Lưu Vân Phong khiếp sợ. Sở Mặc cũng không nhịn được ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Tử Đạo.
- Đúng là quá buồn cười phải không. Bọn họ chết dưới tay người của Triệu gia. Nên sau đó, ta đã lấy tên là Tử Đạo. Ít nhất những người trong gia tộc của mẹ ta tuy kêu đánh kêu giết nhưng khi có cơ hội lại dễ dàng buông tay, tha cho ba người chúng ta một con đường sống. Nhưng Triệu gia, thì không chừa lối nào hết.
Con ngươi Tử Đạo trở nên lạnh lùng.
- Người giết cha mẹ ta là thúc thúc ruột của cha ta. Lão ta khônghề lưu tình, nói chỉ có cha mẹ ta chết mới có thể rửa sạch sỉ nhục của Triệu gia và Tử gia. Lão còn muốn giết ta nhưng lúc này, một tiền bối đến từ Tử gia đã xuất thủ cứu ta. Tuy nhiên, vị đó cứu ta xong lại trực tiếp đưa ta vào Thí luyện tràng, chỉ để lại một lão bộc chiếu cố, nói để ta tự sinh tự diệt. Nhưng dù thế nào, ta cũng cảm kích ông, nếu không có ông thì ta cũng đã bị giết.
Tử Đạo nói đến đây lại quay ra nhìn Lưu Vân Phong cười ha ha:
- Nên ngươi đừng so thảm hại với ta làm gì?
- Aiz...
Lưu Vân Phong thở dài.
- So cái rắm ý.
Đúng vậy, tuy Lưu Vân Phong không biết cha mẹ mình là ai nhưng dù gì cũng có chút hy vọng hai người bọn họ còn sống. Dù hai người kia đã mất, chí ít Lưu Vân Phong cũng không phải trải qua tuổi thơ đau đớn như thế. Anh ta lớn lên trong bãi rác, mỗi ngày cũng chỉ bị sợ hãi, mỗi ngày cũng chỉ mong không bị đánh, được ăn no. Còn Tử Đạo là gì, là làm sao có thể sống. Hơn nữa, cuối cùng, lại còn phải trơ mắt nhìn phụ mẫu chết trên tay người thân của mình.

Đau đớn này với một đứa bé hay bất cứ người trưởng thành nào cũng khó mà chịu được. Sau khi cha mẹ mất, Tử Đạo lại còn bị ném vào địaphương tàn khốc Thí luyện tràng.

- Tử Đạo huynh, ta rất bội phục huynh. Trong tình huống như vậy huynh lại còn có thể duy trì tâm tính như hôm nay, không bị thù hận che mờ mắt, lại có thể bước vào Chuẩn thánh, đúng là lợi hại.
Lưu Vân Phong nghiêm túc nói.
Tử Đạo thở dài:
- Không thế này thì ta có thể làm gì chứ? Hận ư, ngươi không biết nằm mơ ta cũng muốn quay trở về Triệu gia để giết đám người đó. Tuy mấy năm nay, đám người Triệu gia vài lần cho người nói chuyện với ta, nói chuyện qua rồi, muốn ta trở về nhận tổ quy tông nhưng bọn họ dựavào cái gì mà dám nói thế. Với bọn họ là chuyện đã qua nhưng với ta, ta vĩnh viễn không quên được.
Lưu Vân Phong hỏi:
- Vậy, kẻ thù của huynh có cảnh giới gì thế?
- Đại thánh đỉnh cao.
Tử Đạo cười tủm tỉm.
- Sao nào, muốn giúp ta báo thù à?
- ...
Lưu Vân Phong đứng hình.
- Coi như ta chưa hỏi nhé.
Sở Mặc ngồi bên không nhịn được cười, bỗng nhiên lại nói:
- Ta giúp ngươi giết lão, sau đó hai người bảo hộ ta.
- ...
Lưu Vân Phong và Tử Đạo trợn mắt, sau đó đồng thời bĩu môi, tự nhủ: Có ma mới tin ngươi. Muốn giết Đại thánh có mà mơ. Đến một Thánh nhân có khi cũng chẳng làm ăn gì được ý.
Tử Đạo nói tiếp:
- Đúng rồi Lâm Hắc, chúng ta đã kể chuyện của mình. Còn ngươithì sao?
Lưu Vân Phong cũng chăm chú nhìn Sở Mặc nói:
- Huynh đệ, ngươi cũng nhận ra chúng ta thật tâm muốn kết giao với ngươi. Mấy thứ như thân phận cũng không trọng yếu. Cha mẹ chưa cho chúng ta, chúng ta tự mình giành lấy. Cha mẹ đã cho cũng chẳng sao vì tương lai nằm trong tay chúng ta cơ mà.
- Đúng thế, tương lai thuộc về chúng ta.
Tử Đạo thành thật.
Sở Mặc thở dài, nhìn hai người đối diện và chén trà trước mặt, thannhẹ:
- Chuyện xưa của ta khá... Khúc chiết. Không phải là không thể nói nhưng ta không có biện pháp để kết bái với hai người.
- Sao lại thế?
Lưu Vân Phong nhíu mày.
Tử Đạo cũng nhíu mày. Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều không phải người hẹp hòi, thiếu tâm nhãn, tự nhiên có thể hiểu Sở Mặc có vấn đề. Bọn họ hoàn toàn khong cho rằng Sở Mặc khinh thường, không muốn kết bái với bọn họ.
- Vì nếu kết bái sẽ làm hại các ngươi, sẽ kéo các ngươi vào vực sâu vô tận. Nên tốt nhất các ngươi cũng không nên hỏi thăm chuyện của ta làm gì.
Sở Mặc nhẹ giọng.
- Hiện tại các ngươi không hiểu nhưng ta nghĩ một ngày nào đó các ngươi sẽ hiểu thôi. Đây là lời thật lòng của ta.
- Kẻ thù của ngươi... Lợi hại thế ư?
Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc hỏi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.