Thế Gia Danh Môn

Chương 60



Trong lòng, Tưởng Nhược Nam đã coi hắn là bạn từ lâu, lại thêm lâu ngày không gặp, vì vậy lần này gặp được hắn ở đây, nàng thấy rất vui. Nàng đứng cách hắn một khoảng tầm hai mét, thấy Lưu Tử Căng mặc một bộ triều phục màu đen, hoa văn trên đó thêu bằng chỉ đủ màu sắc, khiến chúng trở nên lấp lánh óng ánh dưới chiều tà, lại thêm làn da trắng như ngọc, mái tóc đen như mực, thật khiến người ta có cảm giác, rõ ràng đây chỉ là một bộ y phục hết sức bình thường truyền thống, nhưng khi được khoác trên người hắn lại trở nên thoát tục.

Sau khi Tưởng Nhược Nam hành lễ xong bèn cười hỏi: “Hôm nay sao cả ngày không thấy Lưu thái y đâu?”

Chỉ là một câu hỏi xã giao bình thường nhưng lại khiến trái tim Lưu Tử Căng đập rộn ràng vui vẻ, nàng có để ý tìm hắn sao? Ngay sau đó hắn lại nghĩ tới thân phận của nàng, niềm vui ấy hóa thành nỗi u buồn vô tận.

“Hôm nay có vài vị phu nhân không được khỏe nên hạ quan phải ở bên chăm sóc cho họ.”

Tưởng Nhược Nam cười đáp: “Thì ra là thế, đúng là càng giỏi lại càng vất vả!” Rồi nàng hỏi: “Giờ thái y tới Sướng Xuân viên phải không?”

“Đúng thế.”

“Ta cũng đang định đi tới đó.” Tưởng Nhược Nam nói xong chầm chậm bước về phía trước, Lưu Tử Căng đợi nàng đi qua một quãng rồi mới cất bước theo sau nàng.

Thực ra, nên đợi Tưởng Nhược Nam đi khuất rồi, hắn mới nên cất bước, làm vậy mới hợp lễ nghi phép tắc, nhưng hắn không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi được ở riêng với nàng thế này.

Hắn không có ý gì khác, cũng chẳng định vọng tưởng gì, hắn chỉ muốn cùng đi với nàng một đoạn, được nghe tiếng nàng, nhìn bóng dáng nàng, chỉ thế thôi đã rất thỏa mãn rồi.

Tưởng Nhược Nam đi được vài bước rồi, đột nhiên lại nhớ ra lần trước có dậy hắn cạo gió, bèn quay đầu lại cười hỏi: “Lần trước có nói qua với thái y về cách cạo gió, sau này thái y có dùng tới chưa?”

Khi nàng mỉm cười, những tia nắng cuối cùng nơi chân trời rọi lên khuôn mặt, khiến đôi mắt đen láy lấp lánh đầy ma mị, nụ cười của nàng đẹp dịu dàng, giống như có một sức mạnh vô hình, từng chút từng chút một tấn công trái tim hắn.

Vẻ mặt hắn bỗng trở nên rất dịu dàng, rất ấm áp.

“Nhắc đến mới nhớ, còn phải cảm tạ Hầu phu nhân, hiệu quả của cạo gió mặc dù không được bằng châm cứu, nhưng lại có tác dụng bổ trợ trong việc trị liệu, giúp ích rất nhiều cho ta!”

“Thế thì tốt, đúng rồi, nếu như sau này ta có chỗ nào vướng mắc trong y thuật, có thể tới thỉnh giáo thái y không?” Nàng nhớ ra, một vài chỗ trong những cuốn sách y mà nàng đọc trước đó có vài điều nàng không thật hiểu.

“Hầu phu nhân y thuật cao minh, còn có chỗ nào cần thỉnh giáo hạ quan nữa?”

Tưởng Nhược Nam nhìn hắn cười rất tươi: “Ta đã nói rồi, ta không hiểu về y thuật, chỉ là được học chút ít về phương pháp thực liệu điều dưỡng cơ thể mà thôi, nhưng ta muốn tìm hiểu nhiều hơn về phương diện này, ta có đọc sách y thuật nhưng rất nhiều chỗ không hiểu.”

Lưu Tử Căng rất bất ngờ: “Không ngờ Hầu phu nhân lại hiếu học như thế!” Thật khiến người khác phải kính phục.

“Học không bao giờ là muộn mà!” Tưởng Nhược Nam cười ngượng ngùng.

“Nếu đã vậy, sau này nếu có chỗ nào không hiểu cần hạ quan giúp đỡ, hạ quan rất vui lòng. Hàng ngày hạ quan đều phải vào bắt mạch cho Thái hậu, Hầu phu nhân có vấn đề gì, có thể tới tìm hạ quan vào giờ đó!” Như vậy, lại thêm cơ hội được gặp nàng nhiều hơn.

Nụ cười trên môi Tưởng Nhược Nam thêm phần tươi tắn, hai mắt nàng lấp lánh: “Vậy... xin đa tạ Lưu thái y trước!”

Lời vừa dứt, đột nhiên nghe có tiếng ai đó gọi tên nàng: “Nhược Lan!” Giọng rất trầm, vọng tới ở một nơi cách đấy không xa.

Hai người đều quay về phía phát ra tiếng nói, thì thấy một người đang đứng trên con đường nhỏ, thân hình cao ráo, mãng bào uy nghi, khuôn mặt lấp ló trong bóng tối, nhìn không rõ thần sắc, nhưng từ trên cơ thể người đó toát ra một thứ khí chất âm trầm.

Hắn chính là Cận Thiệu Khang.
Truyện convert hay : Thiên Hạ Thứ Chín

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.