Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi

Chương 50: Chương 50






Con người của Lê Thận đen nhánh như bầu trời đêm, cậu nhướng mi, thẳng thắn nói: “Tôi đều nghe được hết rồi.”“Nghe được cái gì?” Tô Dạng không dám đối mặt với cậu.“Cô kêu Giang Như Yên là mẹ.”“......”“Còn nói ‘ bây giờ ’, ‘ sau này ’.”“......”Tô Dạng không ngờ được tình tiết như trong hí kịch sẽ xảy ra với mình, vòng đi vòng lại vẫn bị cậu phát hiện.Cô nói sang chuyện khác: “Buổi tối anh không ngủ được lại đi nghe lén người khác nói chuyện làm gì?”Lê Thận không quan tâm nhún vai, “Không phải cô cũng không ngủ sao?”Nhìn thấy anh thoải mái như vậy, Tô Dạng lại cảm thấy bộ dáng anh không giống như là đoán được cô xuyên đến đây, tám phần cho rằng cô là đứa ngốc.Đáng tiếc, thật vất vả mới gặp được một người như vậy, chỉ vì một lần tai vách mạch rừng mà mất đi cơ hội làm bạn.“Nói một chút đi, chuyện của cô rốt cuộc là như thế nào.” Giọng Lê Thận giống như đang nói chuyện bình thường, giống như anh nói nhiệt độ đêm nay như thế nào.Tô Dạng tự sa đọa, muốn vô lý liền hoàn toàn vô lý.“Tôi là người xuyên không, đến từ năm 2022.

Chắc là có nghe qua con gái của trời đi? Tôi nhắm mắt mở mắt một cái liền xuyên đến năm 1995.

Ở thời đại của tôi, mỗi người có một cái smartphone, có máy tính, khoa học kỹ thuật phát triển vô cùng.


Nhà có mười mấy tầng, có vô số xe.


Có tàu cao tốc, muốn đi nơi nào liền đi nơi đó.”Cô nghe được tiếng cười của Lê Thận, anh quả nhiên là lấy cô làm niềm vui.“Vậy cô sinh năm mấy?” Cậu hỏi.“Năm 2001.”“Sau đó, Giang Như Yên là mẹ của cô?”“Không sai.”Lê Thận rơi vào trầm mặc, hai tay cắm ở trong túi, nhìn bầu trời đêm không nói một lời.Cậu lại không hỏi tiếp, Tô Dạng lại không vui, không biết anh suy nghĩ cái gì.“Máy người phàm như anh sẽ không hiểu, truyền thụ cho anh một đạo lý lớn ——” Tô Dạng cười nói: “Gặp chuyện không giải quyết được, dùng cơ học lượng tử.”“Tôi hiểu.”“Anh biết cái gì.”Tô Dạng nhất thời lanh mồm lanh miệng, mà vẻ mặt của Lê Thận vẫn là bình mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.