Thần Ma Thiên Tôn

Chương 881: Công chúa Hồ tộc



Kim Giác Yêu Vương và Ngân Giác Yêu Vương nhận Tử Kim Hồng Hồ Lô từ tay Ninh Tiểu Xuyên xong mừng rỡ rời đi.
Ninh Tiểu Xuyên ngồi bên huyết hà, nhìn vào động phủ trống hoác không có ai, nói:
- Rốt cuộc ngươi là ai, ra mặt đi!
Khi Kim Giác Yêu Vương và Ngân Giác Yêu Vương vào Ninh Tiểu Xuyên đã cảm nhận được một luồng khí tức như có như không theo hai tên đó vào trong Diệt Nhân Vương động phủ.
Sau khi Kim Giác Yêu Vương và Ngân Giác Yêu Vương đi, khí tức nhàn nhạt đó vẫn không bỏ đi mà vẫn ở lại động phủ.
Thủ đoạn ẩn mình của đối phương rất cao minh, nếu không phải Ninh Tiểu Xuyên có bảy đạo tâm thần, sức mạnh tâm thần đại tăng thì chưa chắc phát hiện được khí tức của kẻ đó.
- Ha ha, Diệt Nhân Vương lợi hại thật, giác quan nhạy bén đến vậy. Chẳng trách Long Thái Nhất cũng thua trong tay ngươi. Liễm Khí Thuật của nô gia ngay cả lão yêu Chân Nhân Cảnh tầng thứ bảy cũng chưa chắc phát hiện được, nhưng lại không qua được mắt ngươi.
Một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe vọng ra từ một nơi nào đó trong động phủ, nghe thật giống âm thanh từ thiên giới.
Ninh Tiểu Xuyên chưa từng nghe giọng nói nào lại thuận tai đến vậy. Chỉ là tiếng nói thôi cũng đủ để làm say lòng nam nhân, khiến người ta bất giác tưởng tượng ra hình ảnh chủ nhân giọng nói ấy sẽ là một nữ tử mỹ lệ đến mức nào?
Vù!
Một đám mê vụ trắng tỏa ra trong không khí, biến thành một thế giới huyễn cảnh.
Một mỹ nữ với làn da lấp lánh bước ra từ trong mê vụ, đôi mắt phượng long lanh, sống mũi cao thẳng, gương mặt đó thật không giống nữ tử nhân gian.
Cần cổ thon mà cao, xương quai xanh gợi cảm, chiếc yếm bạc bó sát thân hình yểu điệu khiến đôi gò trước ngực được nâng cao lên kiêu hãnh.
Đôi chân trần của nàng ta đem theo làn gió thơm mà thanh mát, mỗi động tác mỗi bước chân đều như câu hồn đoạt phách.
Cho dù với ý chí kiên định của Ninh Tiểu Xuyên cũng bị nàng ta mê hoặc trong một khoảnh khắc, ánh mắt đờ đẫn, trong đầu xuất hiện vô số ảo ảnh.
Nhưng cũng chỉ một khoảnh khắc, rất nhanh Ninh Tiểu Xuyên đã lấy lại được tâm thần.
Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, nói:
- Trước mặt ta, tốt nhất ngươi nên thu mị thuật lại đi!
Yêu nữ mỹ lệ tuyệt trần đó lộ vẻ ngạc nhiên, không ngờ Ninh Tiểu Xuyên lại có thể nhanh chóng thoát khỏi huyễn cảnh như vậy.
Ý chí của hắn kiên định tới mức nào?
- Hà tất phải lạnh lùng thế? Nô gia không có ác ý gì, chỉ ngưỡng mộ Diệt Nhân Vương đánh bại Long Thái Nhất, lẽ nào là sai?
Yêu nữ ánh mắt hàm tình, ra vẻ rất đáng thương.
Bất cứ nam tử nào thấy bộ dạng đó đó của nàng ta đều sẽ ôm nàng vào lòng mà cưng chiều.
Nàng ta tới trước mặt Ninh Tiểu Xuyên, đưa tay quấn lấy cổ Ninh Tiểu Xuyên, thuận thế mềm người ngả vào lòng Ninh Tiểu Xuyên.
Phập!
Ninh Tiểu Xuyên không chút do dự, ngón tay điểm đúng giữa trán yêu nữ.
Yêu nữ kêu lên thảm thiết, thân thể hoàn mỹ lập tức vỡ tan biến thành vô số làn khói, biến mất khỏi động phủ.

Thân thể yêu nữ sau khi tan biến, huyễn cảnh trong động phủ cũng hoàn toàn biến mất.
Ninh Tiểu Xuyên lạnh giọng nói:
- Coi như ngươi may mắn, không dùng chân thân. Nếu không ta nhất định sẽ khiến nhục thân lẫn linh hồn của ngươi bị hủy diệt, kết cục còn thê thảm hơn Thiết La Yêu Vương.
Huyễn cảnh biến mất chỉ còn lại một cái lông cáo trắng rơi xuống.
Trong khu rừng trúc cách Diệt Nhân Vương không xa, hồ nữ mỹ lệ dáng người cao cao, sau lưng là sáu cái đuôi cáo trắng muốt, thật giống như Hồ Tiên trong truyền thuyết.
Tiên nhan khuynh nước khuynh thành đó thật sự còn mỹ lệ, yêu mị hơn nhiều so với huyễn ảnh mê hoặc Ninh Tiểu Xuyên trong Diệt Nhân Vương động phủ.
- Ha ha, ý chí kiên định thật, thú vị! Xem ra không thể dùng cách thông thường đối phó với hắn.
Hai ngón tay thon dài của Đát Hy xoa cằm, gương mặt mang tiếu ý nhàn nhạt.
Thiên Mộng Yêu Hoàng hạ lệnh tuyệt diệt nhân tộc, thật ra là cũng có ảnh hưởng rất lớn với một số yêu tộc.
Ví dụ như Hồ tộc.
Nếu nhân tộc bị tiêu diệt hoàn toàn thì Hồ tộc về cơ bản cũng sẽ bị tuyệt diệt.
Vì Hồ tộc muốn có thế hệ sau thì phải có nhân tộc.
Cả Hồ tộc đều là nữ tử, không có nam nhân.
Họ muốn sinh thế hệ sau thì buộc phải tìm nam tử của nhân tộc để giao phối.
Trong đó có không ít hồ nữ và nam tử con người yêu nhau thật sự, kết thành phu thê. Nhưng một khi hồ nữ mang con của nam tử kia thì sẽ chấm dứt hoàn toàn tình cảm với nam tử đó, đưa tiểu hồ nữ rời khỏi văn minh con người.
Trong đó có một số hồ nữ thậm chí còn hút cạn dương nguyên của nam tử mình từng yêu, giết chết hắn để đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ.
Vì thế các văn minh nhân tộc thường có truyền thuyết về Hồ Tiên nói chúng toàn câu dẫn nam tử. Dù một số truyền thuyết cũng nói Hồ Tiên động lồng với nam tử nhân tộc, nhưng cuối cùng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.
Phía sau Đát Hy là hai hồ nữ bốn đuôi trẻ tuổi, khoảng mười sáu mười bảy tuổi.
- Công chúa, người quyết định chọn Diệt Nhân Vương để phối ngẫu?
Một hồ nữ nói.
Đát Hy cười:
- Diệt Nhân Vương có thể đánh bại Long Thái Nhất, có lẽ trong lứa trẻ nhân tộc không còn ai ưu tú hơn hắn nữa. Huyết mạch của hắn cộng với của ta, thế hệ sau sẽ mạnh đến mức nào chứ?
Hồ nữ kia nói:
- Nhưng có cần phải bẩm báo Yêu Hậu trước không?
- Đương nhiên phải bẩm báo, ta tin chắc mẫu hậu rất hài lòng với Diệt Nhân Vương.

Đát Hy nói.

Bất luận là nữ nhân hay hồ nữ thì thiên sinh đã muốn tìm một nam nhân có thể chinh phục mình, muốn tìm một nam nhân mạnh hơn mình.
Đát Hy biết nàng ta muốn sinh con thì phải tìm nam nhân phối ngẫu. Thay vì tìm một nam tử yếu đuối, chi bằng chọn cường giả như Diệt Nhân Vương.
Nếu Hồ tộc có con của Diệt Nhân Vương, sau này Diệt Nhân Vương sẽ trở thành cường giả sẽ bảo vệ Hồ tộc.
- Nhưng Diệt Nhân Vương ý chí kiên định, ngay Hồ Tiên Huyễn Thuật của công chúa cũng không mê hoặc được hắn. Muốn bắt được hắn cũng không phải dễ.
Hồ nữ nói.
Đát Hy mỉm cười:
- Nhân kiệt như Diệt Nhân Vương, muốn bắt hắn tuyệt đối không thể dùng những cách làm lạc hậu, càng không thể lừa hắn.
Đát Hy cười đầy vẻ gian xảo thật sự giống như một con hồ ly tinh đang nghĩ xem làm thế nào để ăn được Ninh Tiểu Xuyên.
Lúc này, Tiểu Hồng cầm một cái làn thuốc, miệng ngâm nga bài ca dao không biết học ở đâu đi vào rừng rúc tìm dược tài.
Đát Hy thấy Tiểu Hồng thì lập tức như nghĩ ra đối sách, tiến lại gần Tiểu Hồng.
Diệt Nhân Vương đánh bại Long Thái Nhất, lại cường thế giết cả Thiết La Yêu Vương, tin tức này rất nhanh đã lan khắp yêu tộc.
Thậm chí tin tức đã truyền tới Yêu Vương, Yêu Hậu.
Đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Nếu tư chất của Diệt Nhân Vương thật sự còn đáng sợ hơn cả Long Thái Nhất thì thành tựu thật quá kinh người.
Vốn dĩ nhân tộc sau khi đầu hàng yêu tộc, về cơ bản địa vị đều thấp kém, chỉ có thể làm nô bộc cho yêu tộc. Chỉ có mình Diệt Nhân Vương là khiến các Yêu Vương khác phải dè chừng, không dàm động tới.
Những tu sĩ con người đầu hàng yêu tộc sau khi nghe tin đều tới cầu kiến Diệt Nhân Vương, muốn theo dưới trướng Diệt Nhân Vương.
Trong đó thậm chí có một số sinh linh yêu tộc cũng đem hậu lễ tới bái kiến Diệt Nhân Vương.
Tu sĩ con người và yêu tộc tới động phủ của Diệt Nhân Vương xếp thành hàng dài dằng dặc, tất cả đều mang theo lễ vật.
Kỷ Việt mấy hôm này thật sự là nở mày nở mặt, nhận quà đến chuột rút cả cơ tay.
Từ khi tới yêu tộc làm nô bộc, đây là lần đầu tiên hắn vinh quang như vậy, cảm thấy mình giống như nhân vật hàng đầu của yêu tộc vậy.
Hôm nay Tiểu Hồng hái thuốc về, bên cạnh là một hồ nữ xinh đẹp.
Vị hồ nữ này dường như rất thân quen với Tiểu Hồng, cười đùa vui vẻ như đang nói chuyện gì vui lắm.
- Hy tỷ tỷ, đa tạ tỷ mấy hôm nay giúp ta hái thuốc. Nếu không phải có tỷ thì ta cũng không biết Đại Mộng Trạch lại có nhiều nơi mọc kỳ dược như vậy. Nếu Ninh Tiểu Xuyên thấy ta hái được nhiều dược tài thế này chắc chắn sẽ phải trố mắt.
Tiểu Hồng cười nói.
Đát Hy cười:
- Tiểu Hồng, muội là long nữ của Thần Long tộc lại tình nguyện hái thuốc cho Diệt Nhân Vương, lẽ nào bình thường muội không tu luyện?
Tiểu Hồng hơi khựng lại:

- Tại sao phải tu luyện?
Đát Hy:
- ...
Tiểu Hồng nói tiếp:
- Tu luyện thật khô khan chán ngắt. Là long nữ của Thần Long tộc uống nhiều đan dược, thiên tài địa bảo một chút thì tu vi tự nhiên sẽ tăng lên thôi, không cần phải tốn công thế.
Trong lúc nói chuyện hai người họ đã tới bên ngoài động phủ Diệt Nhân Vương.
Kỷ Việt thấy Tiểu Hồng về thì lập tức ra đón.
Nhìn thấy nữ tử yêu tộc đi bên cạnh Tiểu Hồng, Kỷ Việt mắt sáng trưng, thiên hạ sao lại có một nữ yêu tinh xinh đẹp thế này?
Ba hồn bảy phách của hắn suýt nữa đã bị Đát Hy hút mất, thất thần một lúc lâu hắn mới tỉnh lại.
Sau khi nhìn thấy sáu cái đuôi phía sau Đát Hy, hắn lập tức nhận ra thân phận của nữ tử này, bịch một cái quỳ rạp đất:
- Bái kiến Đát Hy công chúa!
Trong Hồ tộc, nữ tử xinh đẹp như vậy luyện được sáu chiếc đuôi còn có thể là ai?
Đương nhiên chính là một trong tam đại Thần Trữ danh chấn yêu tộc, Cửu Vĩ Hồ Tộc, Đát Hy công chúa.
Đát Hy cười nói:
- Đứng lên đi.
Kỷ Việt kích động đứng dậy:
- Không biết Đát Hy công chúa giá lâm Diệt Nhân Vương động phủ có phải để gặp đại vương nhà ta? Lão bộc sẽ đi bẩm báo đại vương ngay.
- Không cần, bản công chúa và Tiểu Hồng là bằng hữu, chỉ là tiễn muội ấy về thôi, không cần kinh động Diệt Nhân Vương.
Đát Hy nói.
Đát Hy đang định rời đi thì trong động phủ vọng ra tiếng của Ninh Tiểu Xuyên:
- Đã là đệ nhất mỹ nhân yêu tộc, Đát Hy công chúa giá lâm Diệt Nhân Vương động phủ, bản vương lẽ nào có thể không ra nghênh tiếp?
Lời nói vừa dứt, Ninh Tiểu Xuyên đã đứng ở cửa động phủ, nhìn thân ảnh tuyệt đẹp phía xa.
Khóe miệng Đát Hy khẽ nhướn lên, giống như đắc ý cá đã cắn câu vậy. Nàng ta quay lại nhìn nam tử nhân tộc anh tuấn kia, nhẹ nhàng nói:
- Từ lâu đã nghe đại danh của Diệt Nhân Vương, hôm nay cuối cùng cũng đã được gặp.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.