Thần Ma Thiên Tôn

Chương 874: Gặp mặt Thiên Mộng Yêu Hoàng.




Thủ ấn của Địa Ngô Yêu Hoàng còn chưa đánh xuống thì từ trong Trảm Thiên Hoang Lĩnh vọng ra một tiếng gầm lớn tựa sấm.
Tiếng gầm đó biến thành một cột sóng âm đánh cho thủ ấn của Địa Ngô Yêu Hoàng vỡ tan.
Địa Ngô Yêu Hoàng giật mình, không ngờ trong Trảm Thiên Hoang Lĩnh lại có một sinh linh cường đại như vậy, tu vi gần bằng cấp Yêu Hoàng rồi.
- Sinh linh phương nào? Trước mặt bản hoàng còn không mau hiện thân?
Địa Ngô Yêu Hoàng ngưng tụ thành hình người, đứng phía trên yêu vân.
Liêu từ dưới mặt đất bay lên, đứng đối diện với Địa Ngô Yêu Hoàng, tỏa ra khí thể không hề thua kém Địa Ngô Yêu Hoàng, nói:
- Địa Ngô Yêu Hoàng, nếu ngươi muốn báo thù cho Tễ Vũ Vương thì phải qua cửa của lão phu trước đã.
Trên đầu Địa Ngô Yêu Hoàng xuất hiện một cái Thông Thiên Yêu Mục màu xanh nhìn về phía Liêu. Một lúc lâu sau con mắt đó mới đóng lại.
Với tu vi của nó mà cũng không thể nhìn thấu được bản thể của Liêu.
- Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao lại ẩn thân ở Bắc Cương?
Địa Ngô Yêu Hoàng quát lớn.
Liêu nói:
- Bản tọa là ai ngươi không cần biết. Trảm Thiên Hoang Lĩnh không phải nơi ngươi nên đến. Hãy về đi!
Địa Ngô Yêu Hoàng đương nhiên không thể nào dễ dàng rút lui như vậy, hắn cười khảy, giống như thanh quang kiếm bay ra, nháy mắt đã tới trước mặt Liêu.
Uỳnh uỳnh!
Trong yêu vân, những đợt sóng khí không ngừng cuồn cuộn, sức mạnh của hai cường giả không ngừng lao vào nhau, phát ra những tiếng như sấm rền.
Một lúc lâu sau hai đám yêu vân đã tan đi.
Sắc mặt Địa Ngô Yêu Hoàng có phần khó coi, trầm giọng nói:
- Với tu vi của các hạ hoàn toàn có thể tự phong Yêu Hoàng, nhưng lại cam tâm ẩn thân ở nơi hẻo lánh như Trảm Thiên Hoang Lĩnh. Rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?
Liêu chắp tay sau lưng nói:
- Yêu Hoàng, mời quay về đi!
- Hừ, bản hoàng chắc chắn sẽ bẩm báo việc này lên Thiên Mộng Yêu Hoàng...
Địa Ngô Yêu Hoàng nói.
Liêu nói:
- Nếu vậy chúng ta hãy cùng đi gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng.
Địa Ngô Yêu Hoàng khựng người, vốn hắn định dùng Thiên Mộng Yêu Hoàng uy hiếp Liêu, nhưng không ngờ Liêu lại dám đi gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng thật.
Rốt cuộc hắn ta có lai lịch thế nào?
- Vậy chúng ta gặp nhau ở Yêu Tộc Thánh Quốc.
Địa Ngô Yêu Hoàng lạnh giọng nói.
Nói xong Địa Ngô Yêu Hoàng lập tức biến thành con rết đen khổng lồ, cưỡi đám yêu vân bay đi, chớp mắt sau đã ở xa tới vài nghìn dặm.

- Liêu thúc, thật sự phải đi gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng sao?
Thanh Tước Vương hỏi.
Liêu biến thành một đạo ánh sáng từ trên trời đáp xuống mặt đất:
- Thiên Mộng Yêu Hoàng đã tu luyện thành Thứ Thần Thể tầng thứ nhất, mọi việc ở Thiên Hư Đại Lục đều không qua nổi tuệ nhãn của bà ta. Trên người chúng ta có khí tức đến từ một thế giới khác, giống như hai hạt cát đỏ trong một đĩa cát trắng vậy, có thể qua được mắt kẻ khác chứ không qua được mắt bà ta.
Ninh Tiểu Xuyên tiến lại:
- Liêu tiền bối, ta cùng hai người đi gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng.
Liêu nhìn Ninh Tiểu Xuyên một lúc dường như không có gì lạ, nói:
- Trên người ngươi có tà lực đến từ Quy Khư, nếu ngươi không phải truyền nhân của Diệt Thế Đạo thì đã bị tà lực thôn phệ rồi.
- Thiên phú của ngươi rất cao, thành tựu sau này sẽ rất xán lạn, vì thế nghe lão phu một câu. Thiên Mộng Yêu Hoàng không có bất cứ thiện cảm gì với nhân loại, chỉ hận không thể tiêu diệt hoàn toàn nhân loại, e là ngươi còn chưa gặp được chân thân của bà ta thì đã chết ở Yêu Tộc Thánh Quốc rồi.
Ninh Tiểu Xuyên nói:
- Chỉ cần tiền bối đưa ta vào Yêu Tộc Thánh Quốc, ta tin chắc chắn Thiên Mộng Yêu Hoàng sẽ gặp ta.
- Nếu ngươi đã tự tin như vậy thì lão phu sẽ đưa ngươi đi.
Bàn tay Liêu biến thành một đám yêu vân khổng lồ đỡ Thanh Tước Vương, Ninh Tiểu Xuyên, Tiểu Linh Nhi, Tiểu Hồng trên lòng bàn tay.
Sau đó, Liêu bay lên rồi nhằm hướng Đại Mộng Trạch bay với tốc độ nhanh nhất có thể.
Đại Mộng Trạch...
Trên hư không lơ lửng một tòa yêu tộc đại điện hoa lệ, vô số thị tùng yêu tộc quỳ bên ngoài đại điện, giống như chúng sinh quỳ lạy thần linh vậy.
Địa Ngô Yêu Hoàng nửa quỳ, cung kính nói:
- Thiên Mộng Yêu Hoàng đại nhân, sự việc là như vậy, xin Yêu Hoàng đại nhân hãy làm chủ cho Tễ Vũ Vương.
Thiên Mộng Yêu Hoàng đứng phía trên Cửu Trùng Thiên Khuyết, đầu đội phượng quan, thân mặc long bào, mái tóc trắng xoã ra chạm tới đất.
Trên người Thiên Mộng Yêu Hoàng toả ra thứ thần uy cường đại, uy nhiếp khiến sinh linh đẳng cấp như Địa Ngô Yêu Hoàng cũng phải cam tâm quỳ dưới đất.
Ngưng tụ được Thứ Thần Thể tầng thứ nhất, tu vi của Thiên Mộng Yêu Hoàng đã lên đến trình độ chưa từng có trước đây.
Cái gọi là “thần uy” chính là uy thế mà chỉ thần linh mới có.
Thiên Mộng Yêu Hoàng hiện nay giống như một vị thần linh sống trên thế gian này. Cho dù là Yêu Hoàng, gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng cũng phải quỳ.
Một thị tùng cúi người từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt kính sợ nói:
- Thanh Tước Vương và Liêu dưới trướng Phạm Yêu Hoàng cầu kiến Yêu Hoàng đại nhân.
Thiên Mộng Yêu Hoàng đã đoán được Thanh Tước Vương và Liêu sẽ tới, nói:
- Cho vào!
Thị tùng kia thận trọng nói thêm:
- Còn có một nhân loại cũng muốn cầu kiến đại nhân.
Thiên Mộng Yêu Hoàng toả ra hàn khí lạnh băng, khẽ vuốt đầu ngón tay trắng muốt của mình:

- Ngươi cần ta chỉ cho cách làm sao?
- Thuộc hạ...thuộc hạ hiểu... thuộc hạ sẽ lập tức cho người áp giải hắn lên Bạch Cốt Tế Đài, sau khi nghiền nát thành nghìn mảnh sẽ đẩy xuống tế đài luyện thành huyết tương.
Thị tùng yêu tộc run rẩy nói.
Hắn cón chưa lui ra thì bên ngoài điện vọng vào giọng của một nam tử nhân tộc:
- Từ lâu nghe danh Yêu Hoàng đại nhân là thần thánh khó được gặp, lẽ nào lại đối đãi với một người muốn đầu nhập phe mình như vậy sao? Thật khiến người ta thất vọng quá!
Nghe giọng nói đó, các sinh linh yêu tộc trong điện đều giật mình, len lén nhìn về phía Thiên Mộng Yêu Hoàng.
Lần đầu tiên thấy có người ăn nói như vậy với Thiên Mộng Yêu Hoàng.
Người này chết chắc rồi.
Địa Ngô Yêu Hoàng cười thầm.
- Lại còn dẫn nhân loại tới gặp Thiên Mộng Yêu Hoàng, đúng là ngu ngốc.
Nếu chọc giận Thiên Mộng Yêu Hoàng, đừng nói là nhân loại đó, e là ngay cả Liêu và Thanh Tước Vương cũng phải chết.
Uỳnh!
Thân ảnh to lớn của Thiên Mộng Yêu Hoàng đứng trên không trung, cao đến trăm trượng, giống như hình ảnh của một vị thần linh với thần uy cường đại nhìn xuống Ninh Tiểu Xuyên, Thanh Tước Vương và Liêu đang đứng ngoài điện.
Dưới tác dụng của thần uy, ngay cả Liêu với tu vi cường đại như vậy cũng phải nửa quỳ dưới đất.
Tinh thần và ý chí của sinh linh cả Đại Mộng Trạch đều bị áp lực của thần uy khiến cho quỳ rạp xuống.
- Ngươi muốn về phe bản hoàng?
Thiên Mộng Yêu Hoàng nhìn Ninh Tiểu Xuyên nửa quỳ phía dưới, lạnh lùng nói.
Phải biết là, chỉ có cường giả cấp Yêu Hoàng mới có thể giữ trạng thái nửa quỳ trước mặt Thiên Mộng Yêu Hoàng.
Còn các sinh linh khác không quỳ hai gối thì là phủ phục dưới đất.
Ninh Tiểu Xuyên không có tu vi như Yêu Hoàng, nhưng lại vẫn chỉ nửa quỳ trước mặt Thiên Mộng Yêu Hoàng, đương nhiên khiến Thiên Mộng Yêu Hoàng rất không vui.
Uỳnh!
Một luồng thần uy cường đại trào dâng từ thần ảnh của Thiên Mộng Yêu Hoàng đè xuống Ninh Tiểu Xuyên.
Thần uy không chỉ áp chế nhục thân của tu sĩ mà còn cả tinh thần và ý chí.
Lỗ chân lông toàn thân Ninh Tiểu Xuyên đều đang rỉ máu, phải chịu một áp lực cực lớn nhưng hắn vẫn nửa quỳ chứ không bị thần uy của Thiên Mộng Yêu Hoàng trấn áp.
- Nhân loại, với tu vi đó mà ngươi chịu được áp chế của thần uy, coi như có tư cách sống. Cho ngươi cơ hội nói, tại sao muốn theo bản hoàng?
Thiên Mộng Yêu Hoàng thu thần uy về, sinh linh trong Đại Mộng Trạch đều thở phào đứng dậy.
Trong mắt sinh linh yêu tộc, một nhân loại vì muốn giữ tính mạng mà đầu quân yêu tộc, cam tâm làm nô bộc cho yêu tộc cũng không phải chuyện lạ. Thực tế, ở Yêu Tộc Thánh Quốc có rất nhiều nhân loại đầu quân cho yêu tộc, trong đó thậm chí còn có trưởng lão Thánh Thổ, truyền nhân kiệt xuất của Thánh Thổ.
Nhưng nhân loại này không phải theo yêu tộc mà là trực tiếp theo Thiên Mộng Yêu Hoàng, điều này hoàn toàn khác.
Thiên Mộng Yêu Hoàng là một vị thần linh, cho dù là Yêu Hoàng thì trong mắt bà ta cũng chưa chắc có bao nhiêu sức nặng.
Một nhân loại trẻ tuổi lại dám theo bà ta, nếu thất bại thì chỉ có đường chết.

Ninh Tiểu Xuyên bình tĩnh nói:
- Ta không có chỗ đứng trong nhân tộc, các đại Thánh Thổ tại Trung Thổ đều muốn giết ta, chỉ có theo Yêu Hoàng thì ta mới có cơ hội sống.
Ninh Tiểu Xuyên tin chắc, với tu vi của Thiên Mộng Yêu Hoàng, Thiên Hư Đại Lục chẳng có gì có thể giấu được bà ta.
Chỉ cần dùng thần niệm là Thiên Mộng Yêu Hoàng sẽ biết ngay mọi việc đã xảy ra với Ninh Tiểu Xuyên.
Thiên Mộng Yêu Hoàng nhìn chăm chú Ninh Tiểu Xuyên rồi nói:
- Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng bản hoàng sẽ thu nhận ngươi? Bản hoàng dựa vào cái gì mà tin ngươi thật lòng muốn theo yêu tộc?
Ninh Tiểu Xuyên ung dung nói:
- Đến nhờ cậy Yêu Hoàng đại nhân, đương nhiên không thể đến tay không. Ta đưa đến thứ mà Yêu Hoàng đại nhân cần.
Địa Ngô Yêu Hoàng cười khảy:
- Tiểu tử, Yêu Hoàng đại nhân là người thế nào? Thứ ngươi mang đến lẽ nào có thể lọt vào pháp nhãn của Yêu Hoàng đại nhân? Yêu thị, còn không mau lôi hắn ra!
Ninh Tiểu Xuyên lạnh lùng nhìn Địa Ngô Yêu Hoàng:
- Ngươi là cái thá gì? Trước mặt Yêu Hoàng đại nhân có chỗ cho ngươi nói sao?
Một nhân loại lại dám quát hắn?
Địa Ngô Yêu Hoàng phẫn nộ:
- Tiểu tử, ta là một trong cửu đại Yêu Hoàng Bắc Cương, Địa Ngô Yêu Hoàng, ngươi dám láo xược như vậy trước mặt bản hoàng?
Ninh Tiểu Xuyên nói:
- Trong mắt ta, Bắc Cương chỉ có một vị Yêu Hoàng, đó chính là Thiên Mộng Yêu Hoàng đại nhân. Nơi có Thiên Mộng Yêu Hoàng đại nhân mà ngươi dám xưng hoàng. Ngươi có coi Thiên Mộng Yêu Hoàng đại nhân ra gì không?
- Ngươi... ngươi...
- Địa Ngô, ngươi lui xuống!
Thiên Mộng Yêu Hoàng nói.
Địa Ngô Yêu Hoàng đại kinh, lẽ nào Thiên Mộng Yêu Hoàng lại tin lời Ninh Tiểu Xuyên, cho rằng hắn bất kính?
Địa Ngô Yêu Hoàng lập tức giải thích:
- Yêu Hoàng đại nhân nghe ta giải thích, bản hoàng... à không... Địa Ngô lập tức sẽ bỏ từ “Hoàng” đi...
- Bản hoàng bảo ngươi lui xuống.
Giọng nói Thiên Mộng Yêu Hoàng trở nên lạnh băng.
Địa Ngô Yêu Hoàng lập tức ngậm mồm, gườm gườm nhìn Ninh Tiểu Xuyên rồi lui đi.
Thiên Mộng Yêu Hoàng nhìn Ninh Tiểu Xuyên:
- Nhân loại, ngươi vừa nói muốn dâng cho bản hoàng một thứ. Giờ đưa ra đi, nếu thứ đó không khiến bản hoàng hài lòng thì ta có thể đảm bảo ngươi sẽ chết rất thảm đấy.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.