Thần Ma Thiên Tôn

Chương 542: Văn minh khai hoang



- Ta phải đến Cửu Việt Thiên Thành một chuyến.
Ninh Tiểu Xuyên nói.
Ninh Tiểu Xuyên đã đáp ứng Tư Đồ Cảnh sẽ đến Tư Đồ tộc ở Cửu Việt Thiên Thành để trị thương cho gia gia của hắn, cho nên nhất định phải đi rồi.
Cửu Việt Cương không thành lập nên quốc gia, mà Cửu Việt Thiên Thành chính là trung tâm của Cửu Việt Cương, cũng là nơi tụ tập địa mạch của toàn bộ Cửu Việt Cương.
Trong chín đại tộc, có đến năm đại tộc đều tụ tập tại Cửu Việt Thiên Thành rồi, trong đó bao gồm cả Tư Đồ tộc, Lôi tộc, Tử tộc.
Hoàng Ngưu đạo nhân cười nói:
- Thật đúng dịp, Tước Sơn đạo quán của chúng ta cũng xây dựng bên trong Cửu Việt Thiên Thành, mặc dù không thể so sánh với chốn linh địa như của tứ đại Đạo quán của Đạo môn, nhưng vẫn có chút địa vị tại Cửu Việt Thiên Thành. Nếu như ninh công tử đến Cửu Việt Thiên Thành, không bằng hãy ở lại Tước Sơn đạo quán chúng ta, ít nhất cũng có một điểm dừng chân a.
- Như vậy thì tốt quá, ta vừa vặn cũng không quen thuộc Cửu Việt Cương lắm, có một vài vấn đề muốn thỉnh giáo đạo trưởng.
Ninh Tiểu Xuyên nói.
Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, trước hết rời khỏi Đại Hoang rồi nói, tránh cho phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Ninh Tiểu Xuyên và Hoàng Ngưu đạo nhân cùng nhau đi về phía Cửu Việt Thiên Thành.
Năm ngày sau, bọn họ đã từ trong Đại Hoang đi ra, lại lần nữa trở về Thiên Thạch Thành.
Hai người mua một chiếc cổ xa Huyền thú bên trong Thiên Thạch Thành, sau đó lái cổ xa tiến về phía Cửu Việt Thiên Thành.
Ngồi trên cổ xa, Hoàng Ngưu đạo nhân nói:
- Cửu Việt Cương được chia làm: Giáp Việt Cương, Ất Việt Cương, Bính Việt Cương, Đinh Việt Cương, Mậu Việt Cương, Kỷ Việt Cương, Canh Việt Cương, Tân Việt Cương, Nhân Việt Cương. Mà trung tâm của chín Việt Cương, chính là Cửu Việt Thiên Thành. Thật ra, Cửu Việt Cương vẫn là một nền văn minh nhân loại còn chưa khai hoang, là nền văn minh ngũ phẩm trung cấp.
Ninh Tiểu Xuyên nói:
- Khai hoang nghĩa là sao?
- Vào thời kỳ trước Phong Thần, nhân loại thật ra đều rất yếu nhược, bị giết chóc, bị ức hiếp, bị nô dịch, bị nuôi nhốt… Lúc đó, nhân loại căn bản còn chưa hình thành văn minh. Cho đến tận thời đại Phong Thần, nhân loại mới bắt đầu quật khởi, không ngừng có anh kiệt nhân loại sản sinh ra, tu thành Thần Linh, mở mang bờ cõi từ trong khu rừng mãng hoang mà hung thú mọc lên san sát, mở ra một mảnh lãnh thổ thuộc về nhân loại, thành lập văn minh nhân loại.
- Sau thời đại Phong Thần, nhân loại càng ngày càng lớn mạnh, thịnh vượng cường thịnh, mở Đại Hoang, thành lập văn minh. Mượn Thiên Hư Đại lục mà nói, không chỉ sản sinh ra ngũ phẩm văn minh cao cấp, ngũ phẩm văn minh lãnh chúa, mà thậm chí còn sinh ra lục phẩm văn minh. Chẳng qua, lục phẩm văn minh cũng không gọi là “Cương”. Mà là “Trung thổ”, cách chúng ta rất xa. Trừ phi đạt tới Thiên Nhân cảnh, bằng không thì căn bản không thể vượt qua được khoảng cách xa xôi như vậy.
Ninh Tiểu Xuyên nói:

- Thiên Đế Sơn là một ngũ phẩm văn minh lãnh chúa?
- Đúng vậy. Ngũ phẩm văn minh lãnh chúa quản lý những ngũ phẩm văn minh khác, hoặc là quản lý mười mấy cái ngũ phẩm văn minh thánh thổ. Đương nhiên, lúc ngũ phẩm văn minh lãnh chúa cường đại tới một trình độ nhất định, có thể chỉnh hợp những ngũ phẩm văn minh dưới sự quản hạt, trùng kích lục phẩm văn minh.
- Thiên Đế Sơn chính là một ngũ phẩm văn minh lãnh chúa, quản hạt 12 cái ngũ phẩm văn minh, Cửu Việt Cương chính là một trong số đó. Trong đó, ngũ phẩm văn minh cấp thấp có 6 cái, ngũ phẩm văn minh trung cấp có 5 cái, ngũ phẩm văn minh cao cấp chỉ có 1 cái. Còn tứ phẩm và tam phẩm văn minh thì quá nhiều rồi.
Hoàng Ngưu đạo nhân tiếp tục nói:
- Nếu như tương lai, dưới trướng Thiên Đế Sơn khai hoang được càng nhiều ngũ phẩm văn minh hoặc là tứ phẩm văn minh thăng cấp thành ngũ phẩm văn minh. Chỉ cần số lượng ngũ phẩm văn minh đủ nhiều, số lượng cao thủ đông đảo, nói không chừng Thiên Đế Sơn sẽ chỉnh hợp tất cả ngũ phẩm văn minh, thành lập một quốc gia khổng lồ, trùng kích thành lục phẩm văn minh.
- Khai hoang chính là cướp lấy lãnh thổ trong tay Huyền thú, tranh đấu lẫn nhau, chém giết lẫn nhau, từ trong núi thây biển máu mà thành lập lãnh địa văn minh của bản thân.
- Giống như Cửu Việt Cương hiện nay, các tộc Huyền thú và nhân loại cùng tồn tại. Thật ra, mấy ngàn năm trước, toàn bộ Cửu Việt Cương đều chỉ là một mảnh Đại Hoang, là lãnh thổ của Huyền thú, nhưng tổ tiên của chín đại tộc tới nơi này khai hoang, cứ thế mà thành lập thôn trại, thành trì trong lãnh thổ của Huyền thú, hậu đại sinh sôi nảy nở. Sau mấy ngàn năm mới có cục diện như bây giờ.
Trong lòng Ninh Tiểu Xuyên thầm nghĩ, Cửu Việt Cương chỉ là ngũ phẩm văn minh trung cấp mà đã có những thế lực đáng sợ như chín đại tộc, không biết ngũ phẩm văn minh cao cấp thì sẽ cường đại đến mức nào đây?
Hoàng Ngưu đạo nhân nói:
- Cửu Việt Cương mặc dù thuộc về ngũ phẩm văn minh trung cấp, thế nhưng so với bốn ngũ phẩm văn minh trung cấp dưới trướng Thiên Đế Sơn thì lại kém rất xa. Cũng là bởi vì Cửu Việt Cương còn ở trong thời kỳ khai hoang. Cửu Việt Cương cũng không phải hoàn toàn là do nhân loại thống trị, vẫn còn rất nhiều Huyền thú sinh tồn trên mảnh lãnh thổ này.
Ninh Tiểu Xuyên có chút hiếu kỳ, nói:
- Tương lai của Cửu Việt Cương sẽ trở thành cục diện như thế nào?
Hoàng Ngưu đạo nhân cười lớn, đáp:
- Không ngoài hai cục diện. Tình huống thứ nhất, mấy ngàn năm sau, nhân loại triệt để khống chế Cửu Việt Cương, đánh đuổi Huyền thú ra ngoài, khiến Cửu Việt Cương trở thành một nền ngũ phẩm văn minh trung cấp hoàn toàn.
- Loại tình huống thứ hai, mấy ngàn năm sau, nhân loại bại vong, Cửu Việt Cương tận thế, cuối cùng lại biến thành một mãnh đầm lầy hoang vu.
- Mấy trăm năm gần đây, tranh đấu giữa Huyền thú và nhân loại trở nên gay gắt, nhân loại dần rơi vào hạ phong, chỉ có thể miễn cưỡng bảo trụ những lãnh thổ đã cướp được. Ngươi phải biết rằng, 300 năm trước, mỗi một tộc trong chín đại tộc tại Cửu Việt Cương đều có hơn mười vị cường giả Thiên Nhân cảnh, áp chế khiến tất cả chúa thể Huyền thú đều không thể không nhượng bộ lui binh. Chín đại tộc còn tổ chức “Cấm Thú chi chiến”. Thiếu chút nữa đã giết sạch Huyền thú cao cấp của Cửu Việt Cương, khiến cho Cửu Việt Cương khai hoang thành công.
- Thế nhưng, chính bởi vì “Cấm Thú chi chiến” kéo dài suốt mười năm. Cho nên mới khiến cho chín đại tộc của Cửu Việt Cương bị xuống dốc.
Ninh Tiểu Xuyên có chút kinh ngạc, nói:
- Lúc đó chín đại tộc không phải rất cường thịnh hay sao? Thậm chí còn chủ động khởi xướng chiến dịch, tại sao lại đột nhiên xuống dốc?

Hoàng Ngưu đạo nhân dường như cũng rất hứng thú đối với đoạn lịch sử đó, chậm rãi nói:
- Vào hậu kỳ của “Cấm Thú chi chiến”, Cửu Việt Cương đột nhiên xuất hiện một đầu Yêu thú tu vi cực kỳ khủng bố. Tên của nó là Liêu. Lúc ấy, không chỉ tu sĩ nhân loại không biết sự cường đại của nó, mà ngay cả những chúa tể Huyền thú cũng chưa từng gặp qua, không ai biết nó từ đâu xuất hiện. Thế nhưng, tại thời điểm hậu kỳ của “Cấm Thú chi chiến”, nhân loại lại xem nó như Huyền thú bình thường, muốn tiêu diệt nó, cuối cùng lại bị nó cắn trả.
Kể đến đây, sắc mặt của Hoàng Ngưu đạo nhân cũng khẽ biến đổi, nói:
- Một lần Liêu nổi giận, trong vòng một ngày liền giết 12 vị Thiên Nhân, chấn động toàn bộ Cửu Việt Cương. Sau đó đại khai sát giới, gần như giết sạch Thiên Nhân của chín đại tộc, nếu không phải Thiên Đế Sơn ra mặt can thiệp, e rằng nhân loại Cửu Việt Cương đã bị diệt vong cách đây 300 năm rồi.
Sắc mặt Ninh Tiểu Xuyên cũng không ngừng biến hóa, nói:
- Liêu bị cường giả của Thiên Đế Sơn thu phục?
Hoàng Ngưu đạo nhân lắc đầu, nói:
- Thiên Đế Sơn mặc dù là ngũ phẩm văn minh lãnh chúa, thế nhưng lại không thể trực tiếp can thiệp vào tình huống của ngũ phẩm văn minh, bằng không sẽ dẫn tới Huyền thú lãnh chúa ngang cấp với Thiên Đế Sơn bất mãn, bộc phát chiến tranh mang tính hủy diệt. Nhân loại và Huyền thú đều không hi vọng bộc phát loại chiến tranh cấp bậc này. Cho nên, lần đó Thiên Đế Sơn cũng không dám cường thế trấn sát Liêu, mà điều động cường giả bí mật đạt thành hiệp nghị nào đó với Liêu.
- Về sau, Liêu không trắng trợn đồ sát nhân loại nữa, ngược lại thành lập “Ma Liêu Điện”. Trở thành chúa tể Cửu Việt Thiên Thành. Bất luận là Võ giả nhân loại hay là sinh linh Huyền thú, đều rất kiêng kỵ Ma Liêu Điện. Bởi vì Liêu không trợ giúp nhân loại, cũng không trợ giúp Huyền thú. Thế nhưng, nếu kẻ nào chủ động trêu chọc nó, nhất định sẽ chết rất thê thảm. Bởi vậy, hàng năm, chín đại tộc và tất cả chúa tể Huyền thú đều đem một lượng lớn tài nguyên tu luyện tiến cống cho Ma Liêu Điện, nịnh bợ Liêu.
Ninh Tiểu Xuyên hít một hơi khí lạnh, nói:
- Tại Cửu Việt Cương này, không ngờ lại có sinh linh khủng bố như thế, ngay cả Thiên Đế Sơn cũng chỉ có thể đàm phán với nó. Nó quả thực là chúa tể của Cửu Việt Cương a.
Hoàng Ngưu đạo nhân cũng khẽ gật đầu, nói:
- Nói Liêu là chúa tể của Cửu Việt Cương cũng không ngoa, thế nhưng, quanh năm nó đều bế quan tu luyện, rất ít khi quản tới tranh đấu tại Cửu Việt Cương. Ngược lại, những tu sĩ nhân loại và Huyền thú cao cấp lại gia nhập Ma Liêu Điện, mượn bối cảnh của Liêu, cáo mượn oai hùm, ngay cả chín đại tộc và bốn đại Đạo quán, bọn hắn cũng không để vào mắt.
Nói ra những lời này, Hoàng Ngưu đạo nhân lại cảm thấy tức giận, rất hiển nhiên, Tước Sơn đạo quán của hắn, nhất định cũng từng bị Ma Liêu Điện chèn ép.
Ninh Tiểu Xuyên rơi vào trầm tư, tiêu hóa những thông tin lịch sử về Cửu Việt Cương mà Hoàng Ngưu đạo nhân kể lại, nói:
- Tại Cửu Việt Cương này, ngoại trừ chín đại tộc và bốn đại Đạo quán ra, còn có nơi nào có võ kinh nguyên vẹn không?
Mí mắt Hoàng Ngưu đạo nhân đột nhiên co rút lại, nói:
- Ninh công tử đến Cửu Việt Thiên Thành là vì võ kinh… Ừm… Cũng đúng, tu vi Võ Đạo của Ninh công tử đã đạt tới Địa Tôn cảnh tầng thứ chín, quả thật đã đến lúc phải rầu rĩ vì võ kinh rồi.
Kiếm đạo của Ninh Tiểu Xuyên phong ấn trong Ma kiếm, cho nên, trong mắt người ngoài, hắn chỉ là cảnh giới Địa Tôn cảnh tầng thứ chín.

- Võ kinh nguyên vẹn cực kỳ khó kiếm, cho dù là chín đại tộc và bốn đại Đạo quán cũng chỉ có một quyển võ kinh nguyên vẹn. Hơn nữa, bọn họ vì phòng ngừa võ kinh bị truyền ra ngoài, cho nên quản lý võ kinh thập phần nghiêm mật. Võ giả Thiên Thê cảnh phải tu luyện xong một Bộ thì mới có thể có được pháp quyết tu luyện Bộ tiếp theo. Chỉ có Thiên Nhân cảnh mới có thể nắm giữ võ kinh nguyên vẹn.
Hoàng Ngưu đạo nhân lại nói:
- Đừng nói là võ kinh nguyên vẹn, cho dù là võ kinh không trọn vẹn thích hợp với bản thân cũng không dễ tìm được rồi. Tước Sơn đạo quán chúng ta cũng có thể được xem là một Đạo quán cỡ lớn, nhưng cũng chỉ có hai phần năm Đạo kinh không trọn vẹn mà thôi.
Võ giả tu luyện võ kinh, tu sĩ Đạo môn tu luyện Đạo kinh.
Ninh Tiểu Xuyên khẽ nhíu mày, nếu như võ kinh nguyên vẹn đều nằm trong tay Thiên Nhân, vậy thì hắn muốn đoạt một quyển võ kinh chẳng phải khó như lên trời sao?
Bất luận khó khăn như thế nào, cũng phải tìm cho được, bằng không thì hắn sẽ không bao giờ đạt tới Thiên Nhân cảnh được.
Hoàng Ngưu đạo nhân nói:
- Không biết Ninh công tử muốn tìm loại võ kinh nào?
Công pháp tu luyện của mỗi Võ giả đều không giống nhau, thể chất bất đồng, tất nhiên cũng tu luyện võ kinh bất đồng. Nếu như có thể tìm được một quyển võ kinh phù hợp với công pháp, thể chất của bản thân, việc tu luyện sẽ trở nên hết sức nhẹ nhàng.
Ninh Tiểu Xuyên tu luyện “Diệt Thế kinh”, tương ứng với “Võ Hồn Kiếm Ấn”. Võ kinh mà hắn cần tìm, chính là dùng để tu luyện “Võ Hồn Thiên Tôn Ấn”.
- Có lẽ là Thiên Tôn Ấn, ta không phải tìm võ kinh, mà là Đạo kinh.
Ninh Tiểu Xuyên thầm nghĩ vậy.
Võ Hồn Thiên Tôn Ấn quả thật lại càng gần gũi với Đạo môn hơn.
Ninh Tiểu Xuyên tất nhiên sẽ không nói ra lời này, nếu như để Hoàng Ngưu đạo nhân biết hắn “Võ Đạo đồng tu”, nhất định sẽ chấn kinh đến rớt cằm.
Lại nói, Ninh Tiểu Xuyên cũng không dám xác định mình là “Võ Đạo đồng tu”, Võ Hồn Thiên Tôn Ấn rốt cuộc có phải cần dùng Đạo kinh để tu luyện hay không? Cũng phải thử mới biết được.
Nếu như tu luyện Đạo kinh, vậy thì hắn chỉ có thể đi “bái phỏng” bốn đại Đạo quán mà thôi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.