Thần Khống Thiên Hạ

Chương 947: Đồ Đệ Nhưng Là Rất Thuần Khiết,



Tà Đế nói tiếp:

- Những thứ này chẳng qua là tranh giành mặt mũi giữa những đại thế lực lớn với nhau mà thôi, năm đó vi sư cũng quang vinh được một lần danh hiệu "Đệ nhất Hoàng tọa", cũng là từ khi đó phát ra danh tiếng, những thứ chiến đấu này mặc dù có chút nhàm chán, nhưng mà lại rất thích hợp tôi luyện thực lực của mình, cho nên ta muốn hai năm sau ngươi có thể tham gia Hoàng bảng chi tranh, lại đem danh tiếng "Đệ nhất Hoàng tọa" bắt tới cho ta, đây đối với ngươi có không ít chỗ tốt, phải biết rằng khi đó tất cả trẻ tuổi tài tuấn của Trung vực đều sẽ tụ tập đầy đủ, bao gồm có những đại phiệt tiểu thư, công chúa, thánh nữ... Các nàng nhưng cũng là một đời nhân tài kiệt xuất mới, cũng sẽ ở khi đó tuyển định bạn lữ, cho nên ngươi ngàn vạn lần không nên bỏ qua a!

Nhìn trên cái mặt già này của Tà Đế lộ ra nụ cười hèn mọn, Lăng Tiếu chỉ cảm thấy dnah tiếng Tà Đế phong lưu không phải là giả a!

- Hắc hắc, đúng rồi sư phụ, Phong Thanh Duyên sư nương chính là ngươi lúc đó tán được a?

Lăng Tiếu phát ra nụ cười hèn mọn cùng chung chí hướng hỏi.

Tà Đế sửng sốt một chút:

- Ngươi biết Thanh Duyên? Cũng đúng, trước đó ngươi đi qua thánh điện chó má của Phong gia rồi.

Tiếp theo hắn cười nhạt nói:

- Nàng chỉ là một người trong số đó thôi, chỉ là tiểu bì nương kia không chịu nghe lời, sư phụ mới mặc kệ nàng đấy.

Lăng Tiếu bây giờ đối với cái sư phụ tiện nghi này nhưng là sùng bái chí cực a!

Phong gia nhưng là một trong mười tán đại thế lực, mà Phong Thanh Duyên lại càng là một vị có thực lực kinh khủng nhất của Phong gia, tu vi ít nhất cũng là Đế giai đỉnh phong, lại chỉ là một trong những người sư nương của hắn, hơn nữa nhìn thần sắc của sư phụ hắn, tựa hồ đối với Phong Thanh Duyên còn không quá để ở trong lòng.

Lăng Tiếu đau lòng a!

Niên kỷ của Phong Thanh Duyên hơn lớn một chút, nhưng mà tướng mạo cùng dáng người kia đều thuộc loại vưu vật a!

Vưu vật như vậy tại sao có thể bỏ qua cho được, hắn thật là thay sư phụ của hắn cảm thấy đáng tiếc a!

Tà Đế tựa hồ nhìn thấu ý nghĩ của Lăng Tiếu, lộ ra nụ cười ngâm ngâm nói:

- Đợi ngươi đánh ra danh tiếng rồi, ngày sau nữ nhân có hình dáng ra sao mà không có, nhất là đến bên trong Thiên Vực, những nữ nhân kia mới thật sự là vưu vật, thấy đến hoa cả mắt, đến lúc đó sợ ngươi không ứng phó qua nổi!

- Ha hả, sư phụ, đồ đệ nhưng là rất thuần khiết rất một lòng!

Lăng Tiếu sờ sờ lỗ mũi cười khan nói.

- Vậy sao? Ngươi rất thuần khiết rất chuyên nhất mà bên cạnh thời khắc liền đi theo năm nữ oa?

Tà Đế tức giận hỏi ngược lại.

Lăng Tiếu lộ ra nụ cười không có ý tứ, không hề lại nói tiếp.

- Tốt lắm, vi sư chỉ có một năm thời gian, trong một năm này ta sẽ đem tất cả mọi thứ dạy cho ngươi, ngươi có thể lĩnh ngộ hay không liền nhìn vào chính mình rồi.

Tà Đế đi vào chính đề nói.

- Cái gì, sư phụ ngài... Ngài chỉ có một năm?

Lăng Tiếu cả kinh nói.

Trong lòng hắn thầm nghĩ:

- Làm sao mới bái sư liền phải chết rồi, đây không phải là lừa ta sao, thiệt là!

- Khốn kiếp, ngươi nghĩ đi đâu rồi, vi sư nói là, ta ở lại trong Trung vực chỉ có một năm thời gian, trong vòng một năm ta nhất định phải trở về Thiên Vực rồi!

Tà Đế mắng.

- Thì ra là như vậy!

Lăng Tiếu chợt hiểu ra đáp một tiếng, tiếp theo hắn lộ ra vẻ kinh ngạc nói:

- Sư phụ, người... Người nói người muốn trở về Thiên Vực? Người đi qua Thiên Vực rồi sao?

Thiên Vực, truyền thuyết đây chỉ có người có tu vi Thánh giai trở lên mới có đi đến thánh địa thần bí này.

Có ngươi nói nơi đó là thiên đường của võ giả, nhân gian tiên cảnh, người sống ở bên trong đều là truyền kỳ trường sinh bất lão, kỳ hoa dị thảo, kỳ bảo thánh khí cái gì cần có đều có, thần thú kỳ thụy tùy ý có thể thấy được.

Cũng có người nói, nơi đó là chiến trường của Thánh giai cùng Thần vương, là thế giới người thắng làm vua, người thua làm giặc.

Tóm lại, cách nói đa dạng, nhưng mà lại không có bao nhiêu lời đồn đãi là có thể khẳng định, duy nhất có thể chứng thực chính là chỗ đó chỉ có Thánh giai mới có thể đi vào, có nói rất nhiều nhân vật truyền kỳ Thánh giai thế hệ trước đều đến trong Thiên vực, điểm này ở trong các đại thế lực đều có ghi lại.

- Ừ, vi sư từ Thiên Vực trở lại đã hai năm rồi, thêm một năm nữa là phải quay trở lại, cho nên thời gian vi sư dạy cho ngươi không nhiều lắm.

Tà Đế lộ ra vài tia bất đắc dĩ nói.

- Vậy sư phụ ngươi có thể nói một chút Thiên vực là địa phương dạng gì không?

Lăng Tiếu tò mò hỏi.

- Những thứ này không phải là ngươi bây giờ có thể quan tâm, không có công sức mấy ngàn năm ngươi đừng nghĩ đi đến Thiên vực, hiện tại để cho ngươi biết chỉ làm cho ngươi thêm nhiều trở ngại.

Tà Đế nói, tiếp theo lão lại nói:

- Ngươi trước ở chỗ này nghỉ ngơi hai ngày, vi sư trước đem Bát Diệp Hỏa Liên Tọa chữa trị, đến lúc đó sẽ dạy cho ngươi huyền công dung hợp thuộc tính.

- Sư phụ, đệ tử có thể đi ra ngoài trước đem bằng hữu của ta đưa đến đây hay không a!

Lăng Tiếu thỉnh cầu nói.

Tà Đế có chút nhịn không được nói:

- Ngươi an tâm ở chỗ này là được rồi, vi sư liền đi đưa bọn họ mang tới đây, hoàn hảo chỗ này sau này ta sẽ không lại đến rồi, cho nam nhân khác đạp phá ở chỗ này, thật là khó chịu!

Tà Đế nói xong, cả người liền biến mất ngay tại chỗ.

Lăng Tiếu lại một lần nũa giật nảy mình!

Tà Đế đi ra ngoài chưa tới một canh giờ đã đem Tàn Báo cùng Bại gia tử mang trở lại.

Hai người thấy Lăng Tiếu, nhất thời yên lòng rồi.

- Người ta đã mang về cho ngươi, trong một năm này ngươi đều không được đi đâu, chuyên tâm tu luyện cho ta, linh khí nơi này so với trọng địa của các thế lực lực kia không thua kém, đối với tu luyện của các ngươi cũng là có lợi ích rất lớn.

Tà Đế trịnh trọng nói.

Lăng Tiếu lộ ra vẻ do dự, nhưng mà cuối cùng nhấ là nặng nề gật gật đầu.

- Làm sao, có tâm sự?

Tà Đế nhìn một cái khám phá ra tâm tư của Lăng Tiếu hỏi.

Lăng Tiếu lắc đầu nói:

- Không có gì!

Tà Đế ở lại Trung vực chỉ còn một năm, có thể được lão nhân gia hắn chỉ điểm là vinh hạnh lớn lao, Lăng Tiếu thật sự không muốn bỏ qua cho một năm thời gian này.

Phải biết rằng tu vi của Tà Đế nhưng là trên Thánh giai, chỉ là không biết là đạt tới giai đoạn nào, Lăng Tiếu liền tưởng tượng không ra rồi!

Loại cấp bậc đại năng này chỉ điểm không biết là có bao nhiêu người tha thiết ước mơ.

Về phần chạy tới Bắc Thủy giới cứu ra Vân Mộng Kỳ trước hết trì hoãn một chút đi, bởi vì nàng hiện tại hẳn là vẫn còn chưa xảy ra chuyện gì.

- Bất kể ngươi có cái tâm tư gì đều phải đem nó quên đi, chỉ có thực lực lớn mạnh, chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ dàng rồi.

Tà Đế nói.

- Sư phụ dạy rất đúng!

Lăng Tiếu đáp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.