Thần Khống Thiên Hạ

Chương 844: Địa Bàn Của Kỳ Lân (1)



Chung quanh nơi này đều bốc lên hỏa diễm nồng đậm, nhưng hỏa diễm này so ra kém hung mãnh như địa giai hỏa, tuy nhiên nó so với hỏa diễm bình thường thì muốn đáng sợ hơn nhiều lắm.

Nếu là Luyện dược sư bình thường có thể đem một ít hỏa chủng của nơi này thu lấy, cũng đầy đủ cho bọn họ dùng một đời rồi.

May là Lăng Tiếu có thiên hỏa hộ thân, bằng không hắn làm sao chịu đựng được không khí có nhiệt độ cao như vậy.

Nhìn từng gốc linh thụ Hỏa thuộc tính linh thảo ở chung quanh, Lăng Tiếu tặc lưỡi không thôi.

Đây đều là thứ tốt ngũ, lục giai trở lên, càng có không ít đã đạt tới thất giai rồi.

- Phần Liên Hoa!

Lăng Tiếu vô ý lướt thấy một gốc hỏa sắc linh hoa.

Linh hoa này rất đặc biệt, chỉ thấy cánh hoa của nó giống như là hỏa diễm đang lay động, rất sống động, làm cho người ta nhìn một cái cũng sẽ bị hấp dẫn thật sâu.

Ngay cả Địa Liệt Viêm Hổ ở một bên cũng bị gốc linh hoa kia hấp dẫn lại, vẻ khát vọng nồng đậm ở trong mắt căn bản không thể che giấu được.

Đây lại là bát giai linh hoa Hỏa thuộc tính a!

Loại linh hoa cấp bậc này đã được coi là thế gian hiếm thấy rồi, đối với bất kỳ người cùng linh thú Hỏa thuộc tính àm nói đều là tràn đầy chí mạng.

Lăng Tiếu kiềm chế vọng động đi theo Địa Liệt Viêm Hổ xuyên qua mấy tòa sơn phong, đi tới một chỗ bằng phẳng.

- Chẳng lẽ ở chỗ này?

Lăng Tiếu nhìn chung quanh cũng không có phát hiện ra chỗ này có cái gì đặc biệt.

Nhưng mà khi hắn cùng Địa Liệt Viêm Hổ bước vào trung ương chỗ này liền nở rộ ra một vòng quang hoa.

Thời điểm đợi cho Lăng Tiếu kịp phản ứng, hắn phát hiện mình đã đến một phiến thiên địa khác.

Thiên địa này để cho Lăng Tiếu ngây ngốc ngay tại chỗ.

Nơi này tuyệt đối là thế ngoại đào nguyên xinh đẹp nhất mà hắn gặp qua từ khi chào đời đến nay.

Linh sơn phiêu miểu, từng tòa thoạt nhìn tuấn tú thẳng đứng, thụ mộc xanh mơn mởn ở trogn gió nhẹ nhàng mà đong đưa, tựa như là đang gật đầu đón khách, tất cả linh đều ở trên không trung vui vẻ đùa giỡn, một bộ hưu nhàn tự đắc không tranh quyền thế, thác nước đổ xuống kia phát ra từng đạo thanh âm hoan khoái trùng kích, khê thủy chảy liên miên kia mang đến động lực cùng nguồn suối nói không hết, ở hai bên khê thủy linh thảo linh hoa khắp nơi tản ra từng đợt mùi vị để cho người ta mới lạ, làm cho người ta kìm không được hít sâu một phen.

Từng gian nhà tranh ở không xa thoạt nhìn rất là đơn sơ, tuy nhiên lại làm cho người ta có một loại nhập vào mỹ cảm tự nhiên cùng nhàn tĩnh của phiến thiên địa này.

Lăng Tiếu đầu có chút không nghĩ được rồi.

- Nơi này chính là địa bàn của thần thú Kỳ Lân?

Lăng Tiếu ở trong lòng tràn đầy nghi ngờ.

- Hoan nghênh khách quý quang lâm hàn xá.

Một gã lão giả hiền lành giống như nhà bên chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ở trước người Lăng Tiếu cùng Địa Liệt Viêm Hổ cười mỉm nói.

Thân thể của Địa Liệt Viêm hổ run run một chút, lập tức hướng lão nhân kia quỳ xuống cung kính kêu to nói:

- Ra mắt Hỏa Sát trưởng lão!

- Hỏa Xoa trưởng lão!

Lăng Tiếu ở trong lòng thiếu chút nữa muốn bật cười, lão nhân này lại có tên gọi như vậy, quả nhiên là có cá tính a!

Bất quá hắn vẫn là nhịn xuống đối với lão giả kia hành lễ nói:

- Ra mắt lão nhân gia!

- Ha hả, không tệ không tệ, mấy năm không thấy, thực lực của ngươi cũng là tăng lên được nhanh a!

Lão giả cười a a đối với Lăng Tiếu tán dương nói.

- Lão nhân gia ngươi gặp qua ta?

Lăng Tiếu chút chút sờ không được nói.

Hắn nhưng là đối với lão nhân này không có bất kỳ ấn tượng gì.

- Đây không trọng yếu, quan trọng là ngươi có thể đi tới nơi này là được rồi.

Lão giả bán ra một cái hấp dẫn nói, tiếp theo lão làm một cái động tác dẫn dắt nói:

- Đi thôi, đến hàn xá kia của ta ngồi một chút.

Lăng Tiếu gật đầu, chỉ có thể theo lão giả đi tới, mà Địa Liệt Viêm Hổ lại là đi phía sau hơn bọn họ, ở phía sau cung kính theo sát.

Nhà tranh dùng thanh trúc ngàn năm xây dựng mà thành lộ ra vẻ rất là thanh u, bài biện đơn giản lộ ra vẻ rất là nhã khí.

Nhìn nước trà cùng thủy quả bình thường bày ở trên mặt bàn, Lăng Tiếu có một loại vọng động muốn khóc.

Hắn làm sao cảm giác cảm thấy trở lại nhà bình dân.

Nơi này không phải là địa bàn của thú hoàng sao? Hẳn ở trước mắt hắn phải là quỳnh dịch cùng cao giai linh quả mới đúng a, thế nào lại là loại mặt hàng bình thường này được.

Lão giả rót cho Lăng Tiếu một chén trà nói:

- Mời uống trà!

Lăng Tiếu cũng không có khách khí, bưng chén trà lên liền đem trà uống vào. Dù sao hắn bây giờ là trong tình huống mù mịt không rõ, vậy thì thuận theo tự nhiên đi!

Sau khi nước trà chảy vào tạng phủ của hắn, Lăng Tiếu chỉ cảm thấy một loại cảm giác thư sướng đánh tới, cảm giác khẩn trương cùng mệt mỏi của toàn thân lập tức biến mất không thấy.

Hắn không nhịn được thở nhẹ nói:

- Thật là trà ngon!

Lão giả hài lòng vuốt chòm râu cười mỉm nói:

- Thích là tốt rồi!

Lăng Tiếu không nhịn được chính mình lại rót một chén, nhưng mà lúc uống vào lại không có loại cảm giác lúc trước rồi.

- Thanh Tâm trà mỗi ngày uống một chén là được rồi, uống nhiều cũng là vô ích!

Lão giả cười nói.

Lăng Tiếu cười xấu hổ đem chén trà để xuống, tiếp theo hắn mở miệng vào vấn đề chính nói:

- Ta là tới tìm Tử Tử, không biết ta có thể gặp hắn hay không?

- Tử Tử danh tự này không tệ, ta nhớ được trước kia ngươi gọi nó là Bại gia tử đi?

Lão giả nói.

Lăng Tiếu liên tục cười khan nói:

- Đây chỉ là nói giỡn... Chỉ là nói giỡn!

Nói đùa, hắn nếu gọi như vậy ở trước mặt trưởng bối của bại gia tử, hắn không chết cũng phải lột một tầng da a!

Bất quá hắn thật sự nghĩ mãi mà không rõ lão giả này thật giống như đối với chuyện của hắn không chỗ nào là không biết.

- Ta cảm thấy ngươi gọi cái danh tự này là đúng a, tiểu gia hỏa kia quả thật chính là một cái bại gia tử.

Lão giả ngoài dự tính hồi đáp.

Lăng Tiếu có chút ngây ngẩn cả người, bất quá lại không nói tiếp.

- Trước khi ngươi gặp hắn ta có chút lời muốn nói với ngươi.

Thần sắc của lão giả trở nên nghiêm túc lên nói.

- Ngày nói!

Lăng Tiếu đáp.

- Kỳ Lân thần tộc ta ở lúc thiên địa mới sơ khai liền đã tồn tại, chúng ta từng hùng bá một phương cũng với những thần tộc khác tạo thành thế đỉnh chín chân vững chắc, sau lại theo các loại dị tộc cường hãn quật khởi, địa vị của chính đại thần tộc chúng ta nhận lấy khiêu khích nghiêm trọng, thiên hạ bắt đầu lâm vào phân tranh, lúc ấy tổ tiên của nhân loại các ngươi còn rất nhỏ yếu, cũng không bị các đại thần tộc chúng ta để vào trong mắt, nhưng sau đó nhân loại các ngươi dần dần lớn mạnh, mà thần tộc chúng ta lại bởi vì hàng năm phân tranh trở nên từ từ suy sụp, thế cho nên huyết mạch các tộc trở nên điêu linh, suýt chút nữa chặt đứt truyền thừa.

Lão giả sâu kín nói, lão dừng lại một chút, uống một ngụm trà lại nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.