Thần Khống Thiên Hạ

Chương 815: Tiểu Long Đánh Ngã Lão Đầu Này



Kiện Thiên Cổ thần đỉnh mà hắn cầm về cũng không phải là chính phẩm, mà là một kiện phỏng chế phẩm, nhưng mà kiện phỏng chế phẩm này nhưng cũng đạt tới phẩm chất Thánh giai, khó trách có thể lấy giả đánh tráo, mà Thiên Cổ thần công liền tồn tại ở trong kiện phỏng chế phẩm này, cần người có Thiên Cổ thân thể mới có thể mở ra.

- Vậy ngươi tại sao không nói sớm cho ta biết? Làm hại ta cùng Vận nhi lo suông một phen.

Lăng Tiếu trầm thấp hỏi.

Đây chính là chỗ hắn không giải thích được, ban đầu hắn đi tìm Thiên Cổ thần công liền chỉ lấy được một cái chỉ thị của Đại tế ti, nói đi Cổ tộc tổ địa có lẽ có cơ duyên, nhưng ai biết nơi đó lại là cấm khu của nhân loại, nếu không phải hắn có chút thực lực chỉ sợ đã chết ở nơi đó rồi, song hắn thiên tân vạn khổ đem được Thiên Cổ thần công tìm về lại không biết.

Ở một năm rưỡi này hắn vẫn sống ở trong áy náy cùng thống khổ, tổng cảm giác được mình rất vô dụng, ngay cả nữ nhân của mình cũng giữ không được.

Hiện tại lại đột nhiên phát hiện, nguyên ai chính mình đã sớm tìm được Thiên Cổ thần công, tế ti nữ không cần phải chết rồi, đây vốn là một chuyện vô cùng cao hứng, nhưng phát hiện ra mình một mực bị giấu diếm lâu như vậy, đổi lại là bất luận kẻ nào trong lòng đều sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Đây cũng là nguyên nhân Lăng Tiếu đối với Đại tế ti mấy lần lừa gạt hắn, mà khiến cho hắn cảm thấy phẫn nộ.

- Ta không nói cho ngươi biết, là bởi vì sợ ngươi rất nhanh liền rời khỏi Vận nhi, bởi vì nàng là vợ của ngươi, nếu như ngươi sớm biết nàng không có chuyện gì, ngươi có ngoan ngoãn theo nàng cùng Thiên nhi ở lại thời gian dài như vậy không? Chỉ sợ hiện tại lại không biết chạy đến đâu phong lưu khoái hoạt rồi.

Đại tế ti nói.

Lăng Tiếu lúc này không phản bác được rồi.

Lời này của Đại tế ti quả thật nói không sai.

Nếu như hắn biết Tế ti nữ không có chuyện gì, nói không chừng hắn hiện tại cũng đã chạy tới Trung vực đi xem một chút rồi, như thế nào lại yên lặng sống ở chỗ này được.

Hắn trời sinh chính là một người không an phận, hắn có thể bình tĩnh sống qua cuộc sống này hơn một năm như thế, hoàn toàn cũng là bởi vì Tế ti nữ không còn ở lâu trên nhân thế rồi, mới từ đáy lòng áy náy mà lưu lại.

- Thật xin lỗi gia gia, ngươi nói không sai, ta người này trời sinh liền thích xông loạn bốn phía, tựa như ngươi nói, nếu như Vận nhi không có chuyện gì, có lẽ ta sớm rời đi rồi.

Lăng Tiếu đối với Đại tế ti lộ ra vẻ xấu hổ nói.

- Ngươi biết là tốt rồi, bất quá hiện tại cũng không có chuyện gì nữa, Vận nhi hơn một năm này trôi qua rất vui vẻ, tiểu tử ngươi làm rất khá, sau này bất kể ngươi làm gì, cũng phải nhớ kỹ thường cách một đoạn thời gian cũng phải trở về nhìn Vận nhi biết không? Bằng không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Đại tế ti nói.

- Gia gia, nếu Vận nhi đã không có chuyện gì rồi, ta tính toán đem Vận nhi cùng Thiên nhi mang về cha cho cha mẹ ta nhìn một chút, ta cấp cho bọn họ một người vợ tốt như vậy, ngay cả tôn tử đều đã có, bọn họ còn không biết, ta cái nhi tử này tựa hồ rất không xứng.

Lăng Tiếu gãi gãi đầu nói.

Trước đây, hắn liền quyết định bồi Tế ti nữ đi đến cuộc sống cuối cùng rồi sẽ phản hồi Vẫn Thạch thành nhìn một chút.

Rời nhà nhiều năm, nói không nhớ nhà là gạt người.

Cha mẹ hắn, nữ nhân của hắn, ở trong lòng hắn cũng đoạt lấy phân lượng tương đối nặng.

- Cũng tốt, dù sao hiện tại ta cũng đang tính toán đem từng nhóm tộc nhân mang về tổ địa, ngươi cũng thừa dịp thời gian này đi trở về xem một chút đi, bất quá Thiên nhi phải trở lại bên cạnh ta, hắn là hi vọng của Cổ tộc ta, là Vương của Cổ tộc chúng ta.

Đại tế ti đáp ứng nói, chỉ là cường điệu cái tằng tôn tử này của lão nhất định phải do lõa tới dạy, phải thược người của Cổ tộc bọn họ.

Lão cũng không muốn thấy Thiên nhi vừa đi liền ở lại chỗ của người khác, như vậy Cổ tộc bọn họ toàn bộ tộc nhân đều sẽ nổi điên.

- Yên tâm, tiểu phá phách kia sẽ để cho gia gia ngươi đi nhức đầu đi, sau này ta cùng Vận nhi lại sinh ra một đứa là được.

Lăng Tiếu mới không ngần ngại tiểu Lăng Thiên do Đại tế ti mang đi.

Bởi vì Đại tế ti là cường giả Thiên Tôn giai, do lão đến dạy dỗ, thành tựu ngày sau của Thiên nhi tuyệt đối sẽ rất cao, mà nội tình của gia tộc ở Vẫn Thạch thành vẫn còn quá thấp, bọn họ chỉ có thể hội ngộ Thiên nhi.

- Vậy thì tốt, trở về đi thôi, sáng sớm ngày mai các ngươi liền xuất phát, ta cũng để cho người mang theo tộc nhân trước về tổ địa, đến lúc đó ngươi đem hai mẹ con bọn họ nguyên vẹn mang về đây có biết không?

Đại tế ti giao phó nói.

- Vâng gia gia, Tiếu nhi biết rồi!

Lăng Tiếu đáp.

Đại tế ti bay lên, thân thể chỉ cảm thấy một trận đau đớn, để cho hắn không nhịn được nhếch miệng mắng:

- Ngươi tiểu tử thúi này cũng không để cho Giao Long kia ra chiêu nhẹ chút, thiếu chút nữa đem lão cốt đầu ta đây hủy đi.

- Gia gia càng già càng dẻo dai, điểm va chạm nhỏ này tại sao có thể làm thưng ngươi được.

Lăng Tiếu cười khan một chút đáp.

Đại tế ti tức giận trừng mắt liếc Lăng Tiếu, lúc này mới hướng bên trong thành bay trở về, Lăng Tiếu theo sát phía sau.

Sau khi trở về viện tử, lỗ tai của Lăng Tiếu không tránh khỏi bị Tế ti nữ hung hăng ngắt vài cái.

- Lại bất kính với gia gia, tối nay ngươi đừng lên giường của ta.

Tế ti nữ bá đạo nói.

Lăng Tiếu nghe được thanh âm này, trong lòng cảm thấy cuộc sống là tốt đẹp cỡ nào a.

Hắn nhớ quá lớn tiếng gọi ra:

- Ta không cần mất đi thê tử rồi!

Giờ khắc này, hắn thật rất vui vẻ.

Nguyên lai là cố gắng của hắn vẫn không có uổng phí, hắn thật đem nàng lưu lại rồi.

Một cái quan đạo thẳng tắp, hai bên đều là cự mộc chọc trời xanh um tươi tốt cùng với cỏ dại hoa dại tươi mới.

Ở trên quan đạo, một đầu Lang Vương uy mãnh trên trán mọc ra con mắt thứ ba chở một đôi vợ chồng trẻ tuổi cùng một gã hài đồng đang không ngừng chạy như bay.

Vợ chồng trẻ tuổi ngồi ở trên lưng sói nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp vô cùng, dáng vẻ trang nhã, thật sự là trai tài gái sắc, mà hài nhi của bọn họ thì mi thanh mục tú, tinh linh khả ái.

Toàn gia này đúng là được trời cao chiếu cố, đều là thoát tục làm cho lòng người đố kỵ.

- Ơ, Tiểu Kim thúc mau mau chạy... Mau mau chạy...

Tiểu tử ngồi ở trên lưng sói tựa hồ rất vui vẻ, níu lấy da lông của Lang Vương càng không ngừng kêu lên, bộ dáng kia hết sức khả ái.

Phụ nhân trẻ tuổi kia cưng chiều mà sờ sờ đầu của tiểu tử:

- Thiên nhi cẩn thận một chút, chớ bị té ra ngoài.

Nam nhân trẻ tuổi kia lại là không thèm để ý nói:

- Yên tâm đi, tiểu tử này ngã rất nhiều lần rồi, không có chuyện gì.

- Ngươi đây làm cha mà không quan tâm đến con trai.

Phụ nhân trẻ tuổi u oán trừng mắt liếc trượng phu nói.

Nam nhân trẻ tuổi sờ sờ lỗ mũi không có nói tiếp.

Ở trước mặt vợ hắn, không có quyền lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.