Thần Khống Thiên Hạ

Chương 768: Chinh Phục Vân Mộng Kỳ (1)



Vân Mộng Kỳ bị Lăng Tiếu cưỡng hôn trong chốc lát, cuối cùng cảm nhận được rất nhiều ánh mắt của người khác, dùng sức đẩy Lăng Tiếu ra mắng nhẹ:

- Ngươi xấu lắm, ngươi bảo ta sau này làm sao đi ra ngoài gặp mọi người.

Dứt lời, nàng bay xuống bên trong viện tử, chạy vào trong phòng, đem cửa phòng hung hăng đóng lại.

Nàng đưa lưng về phía cửa phòng, rặng mây đỏ trên mặt lan tràn xuống bên tai:

- Nhiều ngươi nhìn thấy như vậy, thật là mắc cỡ chết người!

Vân Mộng Kỳ nói như thế nào cũng là nữ tử hai mươi, chưa bao giờ cùng bất kỳ một cái nam nhân nào thân mật qua ở trường hợp như vậy, đương nhiên là ngượng ngùng không thôi.

Lăng Tiếu hạ xuống viện tử, nhìn Ôn Khả Điệp còn đang trong ngẩn người, ho nhẹ một chút nói:

- Ôn sư muội, Ôn trưởng lão đã trở lại, ngươi... Ngươi có phải hay không cũng phải đi về rồi.

Hiện tại đúng là thời điểm hắn cùng Vân Mộng Kỳ thân mật ôn tồn, hắn nhưng không hi vọng bên trong viện tử này có người tồn tại.

Nhưng mà Ôn Khả Điệp lại không thể lĩnh ngộ ý tứ của Lăng Tiếu, khoát tay áo nói:

- Ta không vội, mẹ ta để cho ta đi theo Mộng Kỳ tỷ.

Lăng Tiếu đáp:

- Mộng Kỳ nàng đãn tốt lắm rồi, nàng không cần người chiều cố, ta xem ngươi...

Hắn còn chưa nói hết, Ôn Khả Điệp nói tiếp:

- Nàng không có chuyện gì là tốt nhất, ta có thể cùng nàng tâm sự, nếu không buồn chết mất.

Lăng Tiếu nghe lời này, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất, trong lòng thầm mắng:

- Nha đầu này là giả bộ ngu hay ngu thật a! Chớ ép ca nổi đóa lên!

Nhìn bộ dạng buồn bực kia của Lăng Tiếu, Ôn Khả Điệp lộ ra nụ cười đắc ý nói:

- Ngươi người này thật không có sức lực, muốn đuổi ta đi thì cứ nói thẳng, cần gì quanh co lòng vòng như vậy.

Dứt lời, Ôn Khả Điệp xoay người rời đi, khi nàng đi tới cửa viện tử, quay đầu lại lộ ra nụ cười giảo hoạt nói:

- Thời điểm làm chuyện xấu nhớ nhỏ giọng một chút!

Lúc này mới nhanh chóng rời đi biệt viện, thân nahr yểu điệu kia thoạt nhìn rất kiều diễm, lại không biết lòng của nàng lộ ra vẻ có chút tịch lạc.

- Cô nàng này thật là một tiểu ma nữ!

Lăng Tiếu thầm thở dài một tiếng, nhanh chóng lướt vào bên trong phòng.

- Thùng thùng!

Lăng Tiếu nhẹ gõ cửa phòng một cái kêu lên:

- Mộng Kỳ mở cửa ra!

Vân Mộng Kỳ ở bên trong không có trả lời.

Lăng Tiếu có chút tức giận, hướng về phía cửa phòng hung hăng đạp một cước.

Vân Mộng Kỳ ở phía sau cửa cũng bị giật mình, hướng về phía Lăng Tiếu kêu lên:

- Ngươi làm gì, đem cửa đều đá hư rồi.

- Ta làm gì, ta đương nhiên là muốn... Hắc hắc!

Lăng Tiếu trên dưới đánh giá thân thể yểu điệu nhưu xà của Vân Mộng Kỳ khẽ cười nói.

Vân Mộng Kỳ cảm nhận được ánh mắt xâm lược của Lăng Tiếu, tim đập đến rất nhanh.

Nhìn bộ dáng kiều diễm ướt át, ngượng ngùng động lòng người kia của Vân Mộng Kỳ, yết hầu của Lăng Tiếu không nhịn được nhấp nhô mấy cái.

Lăng Tiếu trong nháy mắt hỏa thế tăng mạnh!

Hắn tiến lên đem nàng ôm vào trong ngực, moi dày hướng về phía đôi môi của Vân Mộng Kỳ nặng nề hôn xuống, bay tay khắc ở trên kiều đồn kia càng không ngừng sờ soạng vuốt ve.

Vân Mộng Kỳ cảm nhận được khí tức dồn dập kia của Lăng Tiếu, cảm thụ được khí khái nam nhân độc hữu kia, nước miếng ngọt ngòa ôn nhuận dây dưa khiến cho nàng cảm thấy một trận mê say, trên kiều đồn truyền đến trận trận điện lưu càng khiến cho nàng sinh ra một cổ cảm giác khác thường trước nay chưa từng có, tựa hồ cảm giác này còn vô cùng mỹ diệu.

Cảm thụ được người ngọc trong ngực thổ tức như lan, kiều ý động người.

Lăng Tiếu cũng là hỏa thế thẳng tắp bay lên, song chưởng từ kiều đồn càng không ngừng sờ soạng đi lên, cuối cùng thẳng đến thánh nữ phong cao vút kia.

Mắt thấy liền muốn bắt lên trên đó, lại bị một bàn tay đẹp án trụ gắt gao.

- Không nên!

Vân Mộng Kỳ thanh thanh lạc lạc nói, sắc mặt toát ra vẻ kiều mỵ vô cùng.

Lăng Tiếu tức thì bị một tiếng này khiến cho hỏa diễm toàn thân dâng cao, có chút hấp tấp nói:

- Liền sờ một chút mới tốt?

Hiện tại tên đã lên dây rồi, thương đã lên cò, Lăng Tiếu có thể nhịn được mứi là lạ.

Vân Mộng Kỳ cũng là bị Lăng Tiếu khởi nên khát vọng trong nội tâm, đồng thời lại nghĩ tới lúc trước Lăng Tiếu thiếu chút nữa rời đi khỏi nàng, trong lòng thầm nghĩ:

- Dù sao cả đời này chỉ yêu một mình hắn, hiện tại cho hắn cũng không sao đi!

Vân Mộng Kỳ mở ra bàn tay đang án trụ Lăng Tiếu, thủ chưởng của Lăng Tiếu vừa vặn đem nhũ hoa kia cho ấn tới.

Co dãn mười phần, cảm giác mềm mại sảng khoái trong nháy mắt lan khắp cả người Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu huyết mạch phun trào, khát vọng nguyên thủy nhất cũng nhịn không được nữa rồi.

Hắn thô bạo đem quần áo trên người nàng xé nát, lộ ra da thịt tinh oánh như ngọc ở bên trong, trận trận mùi thơm xử nữ xông vào mũi.

Vân Mộng Kỳ lại càng không nhịn được phát ra một tiếng "Ưm".

Đây quá thực là thôi hồn chi âm chết người nhất.

Lăng Tiếu làm sao còn có thể kiềm chế được, đem Vân Mộng Kỳ hướng giường êm bên trong gian phòng đi qua, chính mình lại là trong nháy mắt đem y phục trên người mình chấn thành nát bấy, cả người như một đầu sói đói nhào tới.

Rất nhanh, ở trong phòng bên trong biệt viện nhộn nhạo lên trận trận thanh âm thú vị đan vào khoái cảm.

Mặt trời xuống mặt trăng lên, mặt trăng xuống mặt trời lên, lại là sáng sớm một ngày tươi đẹp.

Vân Mộng Kỳ hạnh phúc thỏa mãn tựa vào lồng ngực của Lăng Tiếu, làm sao còn có bộ dạng đạm mạc thường ngày.

Nàng hiện tại cả người mỗi một chỗ đều bị nam nhân trước mắt này trừng phạt.

Khí tức cuồng dã kia, động tác bá đạo thô ráp kia khiến cho nàng cả đời này cũng khó có thể quên được.

Nàng đã yêu người nam nhân này đến hết thuốc chữa rồi.

Lăng Tiếu mở mắt, nhìn vưu vật trong lồng ngực hắn, da thịt bóng loáng nhẵn nhụi, thân thể mềm mại như xà kia, giương mặt kiều mị như hoa kia, không chỗ nào mà không chọc người sinh hỏa.

Lăng Tiếu hạ thân thẳng cứng dữ tợn lên, vịn ở trên người Vân Mộng Kỳ đang ở trên người hắn dính sát thân thể, khiến cho có chút không thoải mái.

Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Lăng Tiếu, rặng mây đỏ tràn đầy mặt nói:

- Sáng sớm, ngươi lại muốn làm chuyện xấu, thiệt là.

Lăng Tiếu cười khan một chút, bàn tay tùy ý ở trên thân thể trơn bóng như ngọc du đãng nói:

- Ta rốt cục nhận được ngươi, cả đời này ta đã không có cái gì tiếc nuối.

Vân Mộng Kỳ có chút bất mãn nói:

- Ngươi yêu thích ta chính là vì nhận được thân thể của ta sao?

- Dĩ nhiên không phải rồi, mỗi một chỗ trên người ngươi ta đều yêu đến muốn chết, vì ngươi, cho dù là núi đao biển lửa ta cũng có thể xông.

Lăng Tiếu ở trên ngực nàng nhẹ nhàng vuốt nói.

- Đừng động nữa, khiến cho nhân gia thật là nhột.

Vân Mộng Kỳ trong lòng ngọt ngào, mở tay của Lăng Tiếu ra ngượng ngập nói.

Lăng Tiếu nhìn Vân Mộng Kỳ muốn cực tuyệt lại ra vẻ mời chào, tà hỏa thẳng tắp bay lên, hắn làm sao còn có thể nhịn được, lật người lên liền đè xuống.

Vân Mộng Kỳ hồng đến khuôn mặt nghiêng đi một bên, vẫn không quên kinh hô:

- Đang rất đau đây, ngươi nhẹ chút.

Lại là một phen sôi trào phiên thiên vựng địa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.