Thần Khống Thiên Hạ

Chương 682: Chiến Thiên Tôn Diệt Hỏa Loan (2)



Lăng Tiếu ngồi ở trên lưng rồng, uy phong lẫm lẫm, con mắt nhìn vào Đan Trần Đạo cùng Hỏa Loan.

- Lão gia hỏa, bản thiếu gia kính ngươi là tiền bối, không muốn cùng ngươi dây dưa, ngươi lại dám động sát ý với bản thiếu gia, càng đả thương nữ nhhaa cùng người hầu của ta, ngươi đây là đang muốn chết!

Lăng Tiếu tức giận nhìn chằm chằm vào Đan Trần Đạo mắng, tiếp theo hét lớn một tiếng:

- Tiểu long, tiêu diệt bọn họ cho ta.

Lam sắc Giao Long nhận được chỉ thị của Lăng Tiếu, long vĩ quẫy xuống, trong nháy mắt đến trước Đan Trần Đạo cùng Hỏa Loan, một cái cự trảo nặng nề nện xuống, phảng phất như một phương thiên địa cũng bị đập phá mở ra.

Đan Trần Đạo đã là đê cấp Thiên Tôn, thực lực của hắn tự nhiên có chỗ bất phàm.

Chỉ thấy hắn song thủ ấn xuất ra thủ ấn huyền ảo, một mảnh hỏa chi thế giới bao phủ mà ra, hạt sắc hỏa diễm hóa ra vô số hỏa loan hướng lam sắc Giao Long mổ cắn mà đi.

Tọa kỵ Hỏa Loan của hắn cũng là Lục giai đê cấp linh thú, hai cánh triển khai huy vũ, vô số hỏa linh hóa thành lợi nhận oanh hướng lam sắc Giao Long.

Lăng Tiếu ở trên lưng rồng cũng không có nhàn rỗi, trong tay hắn tụ lên hai con lam sắc hỏa long, hướng biển lửa kia oanh tới.

Hỏa long của hắn mặc dù không lớn, nhưng mà uy lực lại không nhỏ, cư nhiên có thể đem phiến biển lửa kia từ từ cắn nuốt.

Mà lam sắc Giao Long lại càng bá đạo, một trảo kia của nó trực tiếp phá vào trong hỏa hải, đem một người một thú kia dọa sợ đến liên tục né tránh ra.

Hưu hưu!

Lam sắc Giao Long mở ra cái miệng máu, một cái cột nước từ trong miệng vọt ra, thủy thế mãnh liệt sôi trào trực tiếp xông phá biển lửa, đem một người một thú kia bao phủ.

Đan Trần Đạo cùng Hỏa Loan bị cột nước trùng xuất đi rất xa, Đan Trần Đạo toàn thân đều ướt nhẹp, mà hỏa sắc vũ linh của Hỏa Loan kia đều biến thành ảm đạm vô quang, một người một thú lộ ra vẻ cực kỳ chật vật không chịu nổi.

- Lục giai cao cấp Giao Long!

Đan Trần Đạo cuối cùng biết được Giao Long này cũng không phải là mới vào Lục giai, mà là đã đạt tới Lục giai cao cấp, thực lực so với bọn họ mạnh hơn hai đẳng cấp.

Trong lòng hắn rất là kinh hãi, làm sao cũng không nghĩ tới thanh niên 20 tuổi kia lại có hộ thân linh thú bậc này, trong lòng hắn đang suy nghĩ:

- Chẳng lẽ người trẻ tuổi này tới từ trung thổ?

Hán còn không có nhiều thời gian suy nghĩ, lam sắc Giao Long đã lần nữa đánh tới, lần này so với lần trước càng thêm hung mãnh, một khi bị đụng lên, cũng không phải đơn giản là binh đánh bay xa như vậy.

- Ngũ Phương đỉnh, hiện!

Đan Trần Đạo đơn cước rời đi khỏi Hỏa Loan, trên đỉnh đầu nhiều ra một cái xích sắc Ngũ Phương dược đỉnh.

Đây chính là dược đỉnh của Đan Trần Đạo, dược đỉnh Ngũ Phương đỉnh cấp bậc linh khí.

Chỉ thấy hắn đem nắp đỉnh của Ngũ Phương đỉnh hướng phương hướng thủy lãng, song chưởng vỗ vào dưới đáy đỉnh.

Ầm!

Miệng đỉnh như núi lửa mô hình nhỏ bộc phát, hạt sắc hỏa hải cùng thủy lãng kia đụng vào nhau.

Chẳng qua là hỏa hải kia thủ chung không thể hoàn toàn đính trụ thủy lãng, bị xông đến kế tiếp bại lui.

Lúc này, Hỏa Loan từ một phương hướng khác hóa thành một đạo hỏa lưu tinh hướng Lăng Tiếu trên lưng rồng mổ xuống.

- Hảo cho cái vũ mao súc sinh ngươi, ngay cả bản thiếu gia cũng dám chọc vào, bản thiếu gia đem ngươi đốt thành súc sinh trụi lông.

Lăng Tiếu hét lớn một tiếng, tinh thần lực ở mi tâm hóa hình trào ra.

Kiếm chiêu vô hình vô ảnh đâm thẳng tới chỗ thú đan của Hỏa Loan.

Linh thú thú đan căn bản không có bất kỳ năng lực phòng ngự nào, bất quá thú đan của linh thú lục giai có năng lượng cực kỳ cường hãn, tinh thần lực của Lăng Tiếu căn bản không đủ để đem nó miểu sát, chẳng qua là khiến nó xuất hiện thất khống cùng đau đớn ngắn ngủi.

U!

Hỏa Loan bị thương không hiểu, phát ra tiếng kêu tê thống, cả thân ảnh cự đại không khống chế được lay động, hỏa sí nhanh chóng vung lên.

Lăng Tiếu biết Hỏa Loan thất khống chỉ là thời gian ngắn ngủi, hắn bắt được cơ hội chỉ mành treo chuông, ngón tay cấp tốc điểm ra.

Hưu!

Một đạo lam sắc hỏa mang thật nhỏ hướng Hỏa Loan kia bắn tới.

- Hỏa Loan!

Đan Trần Đạo cùng Hỏa Loan có khế ước trong người, dĩ nhiên đã nhận ra Hỏa Loan nguy hiểm, lúc này nghiêng đầu đi qua hét lớn kinh hô.

Vốn là lam sắc Giao Long so với hắn mạnh hơn nhiều, hiện tại còn dám phân tâm nhị dụng, lập tức bị thiên phú thần thông của Giao Long trùng kích thê thảm.

Phốc!

Đan Trần Đạo cả người bị âm ba chấn đến bay ngược ra vài trăm thước, thất khiếu cũng bị chấn đến tràn ra vết máu.

Cùng lúc đó, Hỏa Loan vừa muốn khôi phục lực khống chế, lam sắc hỏa diễm kia đã dính lên trên thân thể của nó.

thiên hỏa thiêu hết thiên hạ vạn vật.

Hỏa Loan tuy là Hỏa thuộc tính, nhưng mà cũng không thể chống cự với thiên hỏa.

Hỏa diễm hơi tiếp xúc vào, Hỏa Loan phát ra tiếng tê khiếu kinh thiên, hai cánh càng không ngừng vung lên, hỏa diễm tự thân cùng lam sắc hỏa diễm đối kháng, đáng tiếc căn bản một chút tác dụng cũng không có.

Hỏa Loan một đầu hướng mặt đất rơi xuống, ý đồ lợi dụng ẩm ướt của mặt đất để dập lửa, nhưng mà đây có hữu dụng không?

Hỏa Loan ở trong tiếng tê minh bị thiêu thành tro tàn.

- Chết tiệt, bổn tôn nhớ kỹ ngươi tiểu tử này, ngày khác nhất đỉnh phải bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Đan Trần Đạo giận quát một tiếng, cũng không dám xuất thủ với Lăng Tiếu, một đầu hướng bên trong quỳnh lâu kia chui vào.

- Ngươi không có cơ hội lần sau, tiểu long đuổi theo cho ta!

Lăng Tiếu tự nhiên không thể bỏ qua cho Đan Trần Đạo, hôm nay tất muốn tiêu diệt hắn, chấm dứt hậu hoạn.

- Mới vừa rồi ta thấy cái gì? Ta làm sao cmar thấy đây như đang nằm mơ?

- Ta cũng cảm thấy hình như là đang nằm mơ, hơn nữa còn là loại mộng du nghiêm trọng.

- Ta mơ tới Đan đại sư lại bị trọng thương.

- Ta mơ tới lục giai tọa kỵ của Đan đại sư bị thiêu thành tro tàn.

...

Bất kể là người của Ma Ảnh môn hay là Thần Đạo Minh đều không tin mới hết thảy mới vừa rồi nhìn thấy.

Đan Trần Đạo giống như thần minh cư nhiên bị một gã đê cấp Vương giai cùng tọa kỵ của hắn oanh đến trọng thương, hơn nữa lục giai tọa kỵ Hỏa Loan của hắn cư nhiên bị đê cấp Vương giai kia tiêu diệt.

Đây để cho bọn họ cảm thấy chìm trong mây mù, thật là khiến cho người ta khó có thể tin.

- Đừng sững sờ nữa, mau vào đi!

Người của Ma Ảnh môn dẫn đầu kinh quát một tiếng, suất lĩnh lấy môn hạ tám người còn sót lại của chính mình xông vào trong quỳnh lâu.

Phó minh chủ của Thần Đạo minh cũng kinh hô:

- Chúng ta cũng đi vào, tuyệt đối không thể để cho tà vật hàng thế!

Thần Đạo Minh chỉ còn lại có bốn gã Địa Hoàng cao cấp, toàn bộ xông vào bên trong quỳnh lâu.

Nam Cung Liệt nắm quyền đầu thật chặt, cũng không do dự một đầu bắn thẳng vào, hai người phía sau hắn cũng đi theo tiến vào.

Đang ở lúc Thải hà Nguyệt cùng Độc Hạt Tử chịu đựng thương thế muốn đi vào, Huyền Diệu lên tiếng quát lên:

- Các ngươi chớ đi vào, Lăng huynh không có việc gì, nếu như các ngươi đi vào, hắn còn muốn phân tâm chiếu cố đến hai người các ngươi sẽ càng nguy hiểm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.