Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1607: Đây quả thật là rất hố người! (2)



Nhưng thân thể uyển chuyển vừa hiện, chợt thay đổi bất ngờ, thân thể đầy phong tình bắt đầu biến chất, gương mặt xuất hiện nếp nhăn, bộ ngực héo rút, phảng phất như một nữ nhân hai mươi mấy tuổi nháy mắt biến thành lão bà hơn tám mươi, thoạt nhìn vô cùng ghê tởm.

- Ẩu…

Lăng Tiếu cảm thấy trong bụng sôi trào lên, không nhịn được nôn ra.

Vừa rồi nhìn qua là ngọc thể tuyệt vời, nháy mắt biến thành hình dạng này, thật quá hố người đi!

Âm Quỷ Mẫu chứng kiến dáng vẻ của Lăng Tiếu, nhìn lại mình, thấy thân thể mình biến chất cực nhanh.

- Chết tiệt, lại biến lão!

Bà ta quát một tiếng, lấy ra một bình Sinh Mệnh Tuyền Dịch uống vào.

Nhưng đúng lúc này một đoàn bạch quang cực nhanh bắn tới.

Tâm thần Âm Quỷ Mẫu đã đại loạn, căn bản không nhìn thấy quang mang của Tĩnh Chỉ Kính, bị bạch quang chiếu trúng, thân hình lập tức dừng phắt lại.

Sát Thiên đương nhiên không bỏ qua cơ hội, kiếm quang lướt qua, đường đường thánh hoàng cao giai như Âm Quỷ Mẫu lập tức vẫn lạc.

Lăng Tiếu thở dốc vài hơi nói:

- Thu lại Ma Dẫn Đăng cùng không gian giới của bà ta, lập tức hủy thi thể, ta chỉ sợ ta sẽ gặp ác mộng!

Ở một bên chiến trường, U Linh nhờ vào trận pháp đã giết liên quân tan rã.

Mà những người khác của Âm Bạt tông chặn giết lọt lưới, người liên quân tổn thất thảm trọng, không ít người sinh lòng khiếp ý.

Vào lúc này một gã thánh hoàng đê giai Âm Bạt tông khống chế ba âm bạt bắt giữ được Phong Thanh Duyên.

- Nữ nhân xinh đẹp, trước tiên cho ta nếm thử xem!

Tên thánh hoàng phát ra tiếng cười dâm đãng, đôi tay hướng bộ ngực Phong Thanh Duyên chộp tới.

Phong Thanh Duyên phẫn hận đến cực điểm, nhưng không cách nào giãy dụa, chảy nước mắt nhắm mắt lại mặc người xử lý.

Tên thánh hoàng đê giai sắp chộp trúng ngực Phong Thanh Duyên, nhưng một đạo kiếm quang chợt đảo qua.

A!

Hai cánh tay hắn không cánh mà bay, máu tươi phun trào trong nháy mắt.

Lăng Tiếu, Ngọc Nhu Phỉ cùng Sát Thiên đúng lúc chạy tới, chính là Sát Thiên ra tay.

Ngọc Nhu Phỉ cũng xuất thủ, nắm tay ẩn chứa lực lượng cường đại đem âm bạt đánh bay ra ngoài.

Lăng Tiếu dìu lấy thân thể Phong Thanh Duyên nói:

- Sư nương không sao chứ?

Phong Thanh Duyên mở mắt, vỗ ngực nói:

- Cũng may ngươi kịp đến, bằng không hậu quả khó lường!

- Người này giao cho ngươi xử trí, Sát Thiên, ngươi lưu lại bảo hộ sư nương, Nhu Phỉ, chúng ta mau trợ giúp bọn hắn!

Lăng Tiếu không có thời gian dây dưa, dặn Sát Thiên lưu lại, mà hắn mang theo Ngọc Nhu Phỉ lao vào chiến trường.

Lăng Tiếu muốn lao tới chỗ Âm Bạt Chu Thiên trận, dọc đường còn bị người Âm Bạt tông công kích.

Nhưng những người kia căn bản không thể đón đỡ uy lực thần kính trong tay Ngọc Nhu Phỉ, toàn bộ bị định trụ, sau đó bị Lăng Tiếu giết chết.

- Ha ha, không phải các ngươi muốn tiêu diệt Âm Bạt tông sao? Đến a, thật sự là liều lĩnh, ta muốn các ngươi đi chết đi!

Bên trong trận pháp U Linh phát ra tiếng cười dữ tợn quát.

Người của các gia tộc tổn thất thảm trọng, mà người Vạn Kiếm tông tổn thất gần một nửa thánh hoàng, đủ biết trận pháp vô cùng khủng bố.

Lúc này vô số công kích đang hướng Duẫn Tuyết oanh tới.

Vô số đao quang kiếm ảnh cuốn qua, nơi nơi đều bị oanh thành tro tàn!

Duẫn Tuyết toàn lực huy động Băng Khuyết kiếm, còn có hơn mười thánh hoàng trợ giúp nhưng không thể phá vỡ được phòng ngự trận pháp, bị bức bách liên tục tháo lui.

Nếu không phải có ba thánh hoàng cao giai trợ giúp, chỉ sợ đã bị hương tiêu ngọc vẫn!

- Chúng ta triệt đi, quay về tông tiếp tục phái người đến tiêu diệt bọn hắn, hiện tại không nên tiếp tục chiến đấu nữa!

Một thánh hoàng cao giai khuyên nhủ Duẫn Tuyết.

Hiện tại Duẫn Tuyết cũng muốn lui lại, nhưng nàng không cam tâm, tổn thất nhiều người như vậy sau khi trở về chỉ sợ sẽ bị cha nàng trách phạt.

Nhưng nàng cũng biết còn ở lại chẳng những nàng phải chết, chỉ sợ còn liên lụy những người khác phải chết theo nàng.

Ngay lúc nàng chuẩn bị hạ lệnh thối lui, cách đó không xa truyền tới tiếng kêu thảm thiết.

Lăng Tiếu cùng Ngọc Nhu Phỉ đã đánh tới.

- Sư thúc, chúng ta tới giúp các vị một tay!

Lăng Tiếu quát to.

- Đi nhanh đi, sát trận quá kinh khủng, chỉ sợ không có hai mươi thánh hoàng cao giai đồng thời ra tay không thể phá vỡ!

Duẫn Tuyết kinh hô.

- Không…sư thúc cùng các tiền bối giúp ta phá vỡ một chút phòng ngự, đưa ta vào giữa trận pháp, ta sẽ có thể phá trận này!

Lăng Tiếu nói.

- Điều đó không có khả năng, một khi tiến vào giữa trận pháp, lập tức nhận toàn bộ công kích, cho dù thánh hoàng cao giai cũng phải vẫn lạc!

Duẫn Tuyết vừa đánh vừa lui ra sau, miệng hô to.

Lăng Tiếu lộ ra thần sắc lo lắng, trong tay hiện lên đoàn tử diễm.

- Đây là thiên hỏa, một khi ta tiến vào giữa trận pháp, đem âm bạt của bọn hắn thiêu hủy, sẽ dễ dàng giải quyết!

Lăng Tiếu giải thích.

- Ngươi lại có thiên hỏa!

Duẫn Tuyết lộ sắc mặt kiêng kỵ hô, thoáng dừng một chút nàng lại nói:

- Nhưng sau khi ngươi tiến vào trận pháp nhất định sẽ tan xương nát thịt!

- Ta còn không ngốc tới mức đi chịu chết, ta có đầy đủ năng lực tự bảo vệ mình, mau mở một lỗ hổng cho ta đi vào!

Lăng Tiếu thập phần lo lắng thúc giục.

Lúc này U Linh lại kêu to:

- Xem ra các ngươi đều muốn chết ở chỗ này, công kích bọn hắn cho ta!

Toàn bộ âm bạt nhận được mệnh lệnh, một trăm lẻ tám âm bạc đồng thời oanh về hướng Lăng Tiếu cùng Duẫn Tuyết.

Lực lượng đáng sợ đồng loạt phát tới, trong phạm vi mấy vạn dặm đều bị năng lượng cuồng bạo tràn ngập, một đoàn quang mang hình cung nổ tung.

Cả đoàn người ở gần bên sắc mặt đại biến, vội vàng xé rách không gian bỏ chạy, chỉ sợ nếu chậm trễ sẽ bị mất mạng.

Nhóm người Lăng Tiếu cũng không ngoại lệ, đều vội vàng tránh né thật xa.

- Nếu có Trấn Thiên Cổ thì tốt rồi!

Lăng Tiếu không nhịn được thở dài nói.

Nhưng ngay khi thanh âm của hắn mới hạ xuống, trong tay Duẫn Tuyết đã hiện ra một chiếc trống bị tổn hại một bên.

- Sư thúc, ngài…sư thúc thu hồi được Trấn Thiên Cổ rồi sao?

Lăng Tiếu vui mừng kêu lên.

- Đoạt tới trong tay một tên thánh hoàng!

Duẫn Tuyết đáp.

- Vậy còn chờ cái gì, mau đem tên khống chế trận pháp giết chết, trận pháp chưa đánh đã tan!

Lăng Tiếu thúc giục nói.

- Trấn Thiên Cổ không cần dùng máu nhận chủ sao?

Duẫn Tuyết khó hiểu hỏi.

- Nhỏ máu làm gì, nó đã bị tổn hại, căn bản không thể lấy máu nhận chủ, hoặc là không thể nhận đi.

Lăng Tiếu đáp, sau đó liền nói:

- Mau, tập trung khí tức của tên kia, toàn lực vỗ Trấn Thiên Cổ, hắn chết chắc rồi!

Ngay lúc Duẫn Tuyết vung tay lên, chợt lộ ra dáng cười chua xót:

- Hắn ẩn núp trong trận pháp, khí tức cực độ hỗn loạn, căn bản không thể tập trung được hắn!

Lúc này bên trong trận pháp lại bộc phát một vòng công kích mới, uy lực khủng bố cực điểm.

- Đi nhanh lên!

Ngọc Nhu Phỉ kéo Lăng Tiếu thối lui nhanh ra sau.

- Các vị đi trước đi, không phá vỡ trận pháp này thì không cách nào đánh bại Âm Bạt tông!

Lăng Tiếu cắn chặt răng, cuối cùng quyết định dựa vào chính mình phá vỡ trận pháp.

Hắn tránh tay Ngọc Nhu Phỉ, trong tay hiện ra ngân sắc thuẫn bài, một tay cầm Kim Long thương đón nhận lực lượng công kích đáng sợ của trận pháp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.