Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1595: Tiến giai



Cỗ thế lực như vậy tuyệt đối không kém hơn Dịch gia, Hoàng gia cùng Thanh gia hay Triệu gia, thậm chí số lượng thánh giả còn nhiều hơn không ít.

- Chỉ cần lần này mời chào được nhiều tuyệt thế cao thủ chân chính tương trợ, nếu không muốn đối phó Âm Bạt tông cũng không được lạc quan!

Lăng Tiếu lẩm bẩm nói.

Ngọc Nhu Phỉ từ trong dược đỉnh đi ra chớp đôi mắt đẹp nói:

- Tiếu, huynh yên tâm, Âm Bạt tông treo giải thưởng truy sát huynh mà đã có nhiều cường giả chạy ra truy giết, mà lần này huynh lợi dụng thánh đan cùng Thánh Hoàng đan làm giải thưởng, nhất định sẽ có càng nhiều người đến giúp đỡ!

Phong Thanh Duyên ngồi một bên không nói gì, trên mặt mang theo vài phần suy tư.

Lăng Tiếu nhìn Phong Thanh Duyên hỏi:

- Sư nương lại đang nhớ sư phụ sao?

Phong Thanh Duyên lắc đầu đáp:

- Không phải, ta đang suy nghĩ chúng ta có thể tìm kiếm được cường viện đến tương trợ hay không!

- Trong Thiên Điếm yếu tắc chúng ta làm sao tìm được cường viện đây? Chỉ có thể chờ đợi những người kia có dám đối kháng với Âm Bạt tông hay không mà thôi!

Lăng Tiếu cười khổ nói.

- Không…ở trong yếu tắc chúng ta cũng có thể tìm được cường viện.

Phong Thanh Duyên nói, trong tay hiện ra một khối lệnh bài.

- Sư nương, đây là?

Lăng Tiếu cùng Ngọc Nhu Phỉ khó hiểu nhìn Phong Thanh Duyên.

Phong Thanh Duyên giải thích:

- Đây là lệnh bài mà năm đó sư phụ ngươi lưu lại cho ta, hắn cũng có bằng hữu trong yếu tắc, từng nói nếu cần thiết có thể đi tìm bằng hữu này, người này tuyệt đối sẽ hỗ trợ.

- Sư nương có được chuẩn bị như vậy sao lại không nói sớm?

Lăng Tiếu vui sướng kinh hô.

Phong Thanh Duyên đáp:

- Có Tiếu nhi ở đây nên ta chưa từng nghĩ đến phải đi tìm người khác hỗ trợ, nhưng hiện giờ ngươi mưu đồ quá lớn, chỉ bằng sức chúng ta chỉ sợ khó thể gánh vác nổi, mà những gia tộc nếu đáp ứng vẫn chưa chắc toàn lực xuất chiến, cho nên sư nương cảm thấy phải đi tìm bằng hữu này của sư phụ ngươi đến giúp đỡ mới được.

- Bằng hữu của sư phụ có thực lực gì đây? Lỡ như thực lực quá yếu thật không có tác dụng gì!

Ngọc Nhu Phỉ nói.

- Ta cũng không biết, nhưng nếu có thể kết giao với sư phụ của ngươi thì thực lực cũng không yếu đi! Huống chi đối phương là người Vạn Tiết!

Phong Thanh Duyên lắc đầu đáp.

- Vạn Tiết? Một trong bốn thế lực lớn đứng đầu – Vạn Tiết?

Lăng Tiếu kinh hô.

Phong Thanh Duyên gật gật đầu, thần sắc có chút khác thường nói:

- Không sai, nàng gọi là Duẫn Tuyết!

- Duẫn Tuyết? Đây là tên của nữ tử đi?

Ngọc Nhu Phỉ nói.

Lúc này Lăng Tiếu đột nhiên phá lên cười:

- Ha ha, ta biết vì sao sư nương không muốn đi tìm bằng hữu kia rồi!

Cả đời Tà Đế phong lưu, mà nữ nhân tên Duẫn Tuyết kia có thể có quan hệ thân mật với Tà Đế, bằng không sẽ không bị hắn cường điệu là người đáng giá tín nhiệm.

Phong Thanh Duyên lại là nữ nhân, tự nhiên không có hảo cảm gì với tình địch của mình.

Nhưng tình thế hiện tại thật bức bách, bà tuyệt đối sẽ không đem chuyện này nói với Lăng Tiếu là bà cũng không muốn nhận thức Duẫn Tuyết.

- Muốn bị đòn phải không?

Đôi mắt đẹp của Phong Thanh Duyên trừng lên mắng Lăng Tiếu.

- Nếu sư nương không muốn vận dụng mối quan hệ này thì thôi đi, đệ tử cũng không muốn sư nương đánh nhau với người ta!

Lăng Tiếu nói.

Phong Thanh Duyên vuốt tóc, lộ ra một mặt phong tình vạn chủng, nói:

- Từ một khắc ta yêu sư phụ của ngươi, ta đã biết hắn không phải nam nhân mà ta có thể độc chiếm, tính hắn phong lưu như tiểu tử ngươi, chuyên môn ra ngoài trêu chọc nợ tình, nhưng nữ nhân có thể giữ được chân hắn còn chưa thấy xuất hiện, cho nên chỉ sợ Duẫn Tuyết cũng như ta là một trong những nữ nhân đáng thương bị hắn vứt bỏ mà thôi đi!

- Vậy sư nương…

Lăng Tiếu muốn nói lại thôi.

Phong Thanh Duyên không đợi hắn nói hết ngắt lời:

- Chuyện này hãy giao cho ta làm, ta đến địa bàn Vạn Tiết một chuyến, xem có thể mượn dùng lực lượng của nàng đi đối phó Âm Bạt tông hay không!

- Được rồi, nếu sư nương khăng khăng như thế, đệ tử để Nhu Phỉ cùng Sát Thiên hộ tống sư nương đi trước!

Lăng Tiếu đáp.

- Không cần, tình huống của ngươi nguy hiểm hơn ta rất nhiều, huống hồ người của Âm Bạt tông chỉ muốn bắt ngươi mà không phải ta, chỉ cần ta điệu thấp một chút, thay đổi trang phục cùng giả dạng, sẽ không ai tìm tới ta, huống hồ chỉ cần không phải thánh hoàng ra tay, cũng không ai làm gì được ta, đừng tưởng rằng sư nương của ngươi đã già không còn làm gì được!

Phong Thanh Duyên trừng mắt nhìn Lăng Tiếu nói.

Lăng Tiếu cũng không tiếp tục khuyên nhủ, nhưng vẫn đem tên thánh hoàng đê giai cùng bán thánh hoàng đi theo bên cạnh bà, bảo hộ bà đến Vạn Tiết.

Lăng Tiếu nhờ người của Dịch gia đưa Phong Thanh Duyên đến chỗ truyền tống trận.

Người Dịch gia đột nhiên chứng kiến trong động phủ xuất hiện thêm những người khác, kinh ngạc không thôi, nhưng họ cũng không hỏi nhiều lời, dù sao Lăng Tiếu là đại thánh sư mà cả gia chủ của họ cũng phải lấy lòng.

- Hi vọng lần này sư nương sẽ có thu hoạch!

Lăng Tiếu khẽ thở dài một tiếng, quay vào trong động phủ.

Hiện tại hắn chỉ có thể chờ đợi, yên lặng chờ đợi Dịch gia mời chào tán tu, thừa dịp này hắn tranh thủ tu luyện tích lũy lực lượng, tranh thủ sớm ngày đạt tới thánh giả trung giai.

Hắn phát hiện bây giờ tu vi cảnh giới của mình vẫn còn quá yếu, nếu đi tới Thiên Vực là nơi chỉ có thần minh sinh tồn, chỉ sợ cũng là một tiểu nhân vật, đến lúc đó gặp phải phiền toái người ta chỉ dùng một ngón tay đủ giết chết hắn.

Hiện giờ trong tay Lăng Tiếu đã có thánh vật bổn nguyên ngũ hành thuộc tính.

Đây là tài liệu mà bốn gia tộc lưu lại cho hắn khi cung cấp tài liệu luyện chế Thánh Hoàng đan.

Hắn có thể mượn dùng lực lượng bổn nguyên này đạt tới thánh giả trung giai.

Khi Lăng Tiếu đi qua chín tầng không gian bình chướng, nhờ Si Mị Lam Hỏa Châu, Bất Tử Thụ cùng Tiên Thiên Âm Phong Châu hấp thu được nhiều lực lượng, sau đó phản hồi truyền vào trong đan điền của hắn, giúp hắn có được thực lực đột phá thánh giả trung giai.

Nhưng Lăng Tiếu vì muốn làm cho căn cơ càng thêm kiên cố, riêng tích súc cỗ năng lượng kia, làm cho mình bảo trì ở cảnh giới thánh giả đê giai đỉnh phong.

Hiện giờ đã có thánh vật bổn nguyên, điều này đối với bất kỳ võ giả nào mà nói chính là lực lượng tinh thuần nhất, có thể giúp hắn đột phá bước kế tiếp, hơn nữa sẽ không tồn tại tác dụng phụ.

Kim nguyên khí là thánh vật bổn nguyên mà Lăng Tiếu tích lũy nhiều nhất, ngoại trừ lúc thu hoạch tại không gian bình chướng, Dịch gia cung cấp thêm một ít, Hoàng gia cùng Triệu gia cũng cung cấp một bộ phận, hắn không cần lo lắng ngày sau không đủ dùng, cho nên hiện tại dự tính đem một bộ phận đi ra luyện hóa hấp thu.

Kim nguyên khí là bổn nguyên lực lượng chỉ tồn tại trong linh khí kim hệ, màu vàng óng, lóe ra quang mang chói mắt, mơ hồ có cảm giác sắc bén bức người.

Sau khi điều chỉnh trạng thái, Lăng Tiếu há mồm khẽ hấp, liền đem đoàn kim nguyên khí hoàn toàn hấp thu vào trong bụng.

Lăng Tiếu chỉ cảm thấy một cảm giác đau đớn như kiếm đâm sản sinh, giống như không phải vừa cắn nuốt một đoàn khí kình mà là một thanh kim kiếm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.