Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1366: Chỉ điểm đồ đệ



Một kích toàn lực của Tân Lập, Lăng Tiếu căn bản không cần ngăn cản gì cả, khí thế hắn phát ra liền đánh tan năng lượng mà Tân Lập đánh đến.

Bất quá, công kích của Tân Lập cũng không hoàn toàn dừng lại, hắn cùng không biết ở phía trên chính là Lăng Tiếu, còn tưởng rằng là địch nhân đột kích, trong tay nhiều ra một thanh cao giai huyền khí, quát to một tiếng, cả người như mũi tên bay nhanh lên, cũng không đợi thấy rõ đối phương là ai đã trực tiếp sử xuất Trảm Nguyệt kiếm quyết chém về phía Lăng Tiếu.

Từng đạo lục mang cường đại từ bốn phương tám hướng đánh tới, trảm cho không khí chung quanh đều tách ra hai bên, đao thế có vài phần cường đại.

Lăng Tiếu nhìn Tân Lập sử xuất Trảm Nguyệt kiếm quyết, phát hiện Tân Lập đã nắm giữ được vài phần tinh túy, biết rõ Tân Lập ở phương diện tu luyện nhất định đã bỏ không ít công phụ, trình độ thỏa mãn trong lòng với hắn càng tăng thêm vài phần.

- Nếu ngươi đã ngứa tay, vi sư liền chơi đùa với ngươi một chút!

Lăng Tiếu áp chế thực lực ở trạng thái đê giai Vương cấp, trong tay dựng lên một ngón tay nghênh đón lấy đao mang kia.

Trưởng lão Tử Thiên Tông ở bốn phía thấy Lăng Tiếu rõ ràng lấy tay đỡ lấy công kích của Tân Lập không khỏi cảm thấy Lăng Tiếu như vậy phải chăng đã quá mức vô lễ rồi.

Phải biết rằng Tân Lập hiện giờ đã là Vương cấp hàng thật giá thật, cho dù là Địa Hoàng cũng không dám trực tiếp dùng thân thể đối kháng công kích do Vương cấp sử dụng cao giai huyền khí a!

Nhưng sau một khắc bọn họ đều sợ ngây người!

Chỉ thấy Lăng Tiếu bộ dáng thập phần thoải mái lắc lư, ngón tay như thượng phẩm linh khí, tùy ý huy động, những đao mang mà Tân Lập đánh đến đều bị hắn đánh tan đi.

Tân Lập cũng vô cùng kinh hãi, hắn đã lấn thân đến trước Lăng Tiếu, muốn trực tiếp chém ngang Lăng Tiếu nhưng vào thời khắc này lại thấy rõ gương mặt Lăng Tiếu.

- Sư phó!

Tân Lập dừng thân hình lại, rút về huyền khí, mở to mắt nhìn Lăng Tiếu hoảng sợ nói.

Dung mạo Lăng Tiếu cùng mười năm trước không có chút thay đổi nào cả, có chẳng chỉ là khí chất của hắn thôi.

Lăng Tiếu là người mà Tân Lập cảm kích nhất, nếu không có Lăng Tiếu, hắn chỉ sợ đã chết rồi, nào có cơ hội tu luyện như các võ giả, lại càng không có vị trí thủ tịch chân truyền đệ tử Tử Thiên Tông như hiện giờ.

Lăng Tiếu có thể nói sư phó kiêm ân nhân cứu mạng Tân Lập, mặc kệ Lăng Tiếu có chỉ đạo Tân Lập nhiều hay không thì vĩnh viễn không thay đổi được vị trí của Lăng Tiếu trong suy nghĩ của Tân Lập.

Đột nhiên phát hiện ở trước mặt mình lại là sư phó, Tân Lập không kinh hỉ mới là lạ.

- Đừng ngây ra đó nữa, hiện giờ ngươi vừa mới đột phá, phải nhanh một chút quen thuộc vận dụng linh khí công kích, ngươi dùng hết toàn lực công kích vi sư đi, để ta xem thử những năm này ngươi có cố gắng không!

Lăng Tiếu nhàn nhạt nói.

- Cái này... Vậy thì mời sư phó tiếp chiêu!

Tân Lập chần chờ một chút, tiếp theo liền làm theo lời Lăng Tiếu.

Hắn đã sớm biết rõ sư phó hắn bất phàm, hắn tuy rằng cường đại hơn nhưng chênh lệch với sư phó cũng không phải chỉ nửa điểm hay một điểm, nếu sư phó đã muốn chỉ đạo thì đó chính là vinh hạnh của hắn.

Tân Lập toàn lực ra chiêu, từng đạo kiếm quang cuốn tới Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu mặc dù chế trụ cảnh giới, nhưng nhãn lực bất phàm cỡ nào, liếc mắt liền nhìn thấu sơ hở của Tân Lập, ngón tay hóa kiếm đâm tới chỗ hiểm của Tân Lập, đồng thời quát:

- Thượng bàn công kích không tệ, nhưng hạ bàn phòng thủ sơ hở.

Lăng Tiếu thấp người tránh thoát kiếm quang của Tân Lập, ngón tay chỉ trên đùi Tân Lập.

Tân Lập cũng không luống cuống, lập tức biến chiêu phong bế đường đi của Lăng Tiếu, đồng thời còn trở tay đánh đến Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu đối với biểu hiện ứng biến nhanh chóng của Tân Lập có chút thoả mãn, ngón tay ngăn kiếm khí lại, đồng thời lấn thân điểm tới vai trái Tân Lập, trong miệng còn nói:

- Bên trái lộ sơ hở, công thủ không thể gồm nhiều mặt, đây là chỗ chưa đủ.

Tân Lập có chút kinh hoảng, lúc muốn thu chiêu lại phòng thủ thì Lăng Tiếu đã vỗ nhẹ lên vai trái hắn một cái

Lăng Tiếu vốn không vận kình, chỉ để Tân Lập biết rõ thiếu sót của hắn mà thôi.

Tân Lập có chút nôn nóng, bắt đầu tập trùng tòan bộ tinh thần đến ứng phó Lăng Tiếu.

Đáng tiếc, vô luận hắn công kích thế nào, nhưng ở trong mắt Lăng Tiếu vẫn tìm thấy rất nhiều chỗ thiếu sót.

Tân Lập cũng từ từ hiểu rõ được những thiếu sót trong chiêu thức của mình, rất nhiều kiếm chiêu đều được hoàn thiện hơn nhiều.

Trưởng lão Tử Thiên Tông ở bốn phía đều trừng to mắt nhìn lấy tất cả

Bọn hắn khiếp sợ vì sự cưỡng hãn của ngón tay Lăng Tiếu, rõ ràng trực tiếp đón đỡ cao giai huyền khí lại không có việc gì.

Còn có hắn rõ ràng chỉ dùng một tay, liền đánh cho Tân Lập mới thành Vương cấp phải đỡ trái hở phải, phần năng lực này quả thật không phải thường nhân có thể hiểu rõ.

- Tiếu nhi, lần này tiến bộ thật sự rất lớn ah!

Mộc Hòe tương đối thoả mãn cười nói.

Tiêu Tùng Lâm ở một bên nói:

- Hắn đã vượt xa những lão đầu tử chúng ta rồi, phần thiên phú này thật quá yêu nghiệt, thật không biết mười năm này hắn sống sao nữa, khẳng định đã chịu không ít cực khổ!

Mộc Ân cũng bay đến bên người hai người bọn họ sợ hãi than nói:

- Tiểu tử này đến chỗ nào cũng có thể vùng vẫy, xem ra Tây Bắc đã không lọt vào mắt của hắn nữa rồi.

Bọn người Vân Hùng, Hứa Kiếm Phi, Triệu Minh Uyên, Ôn Hải Yến, Nam Cung Thường Nhạc ở phương khác cũng thấp giọng nghị luận, sắc mặt đều tràn đầy vẻ mừng rỡ, lại nhiều thêm vài phần kính sợ.

Nếu đổi lại thành bất luận người nào trong bọn hắn đều khó có khả năng dùng một ngón tay đi ngăn trở cao giai huyền khí.

Mấy trăm chiêu qua đi, Lăng Tiếu phát hiện Tân Lập đã dung hội được chiêu thức mà mình luyện trước đây không sai biệt lắm, lúc này nhẹ nhàng chấn khai hắn ra ngói:

- Tốt rồi, kế tiếp nên luyện tập nhiều một chút, cải tiến chỗ chưa đủ cúa mình, liền có thể làm được cảnh giới hoàn thiện công thủ nhiều mặt rồi.

Tân Lập thu chiêu, thở hổn hển mấy hơi thở, tiếp theo nặng nề quỳ xuống đất nói:

- Đa tạ ân sư thành toàn!

Hắn hiện giờ cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao mình có thể trong vòng hai ngày đột phá Vương cấp rồi, đại lượng linh khí ở quanh thân hắn không phải do sư phó đưa đến thì còn ai nữa, hiện giờ sư phó lại chỉ điểm chỗ thiếu hụt về mặt chiêu thức, chỉ hai chuyện này thôi đã đủ khiến hắn cảm động không thôi rồi.

Mười năm không dạy, nhưng lần chỉ dạy này lại khiến hắn thu được lợi ích không nhỏ.

- Đứng lên đi, ngươi rất không tồi, mười năm đã có cảnh giới như vậy, cũng không uổng công thái sư phó ngươi dạy bảo ngươi một hồi, vi sư cũng thật xấu hổ a!

Lăng Tiếu có chút không có ý tứ nói.

Đồ đệ mình thu lại không chỉ dạy gì, cứ để hắn ở Tử Thiên Tông, trong lòng hắn cũng không nhận nổi cái cúi đầu này của Tân Lập ah!

- Bái kiến Lăng Sư phó

Tôn Tiểu Nam cũng ở bên kia chạy đến hành lễ với Lăng Tiếu.

- Ha ha, là tiểu nam a, cũng đã lớn vậy rồi, sư phụ của ngươi nàng cũng tới, đợi lát nữa ta mang ngươi đi gặp nàng a!

Lăng Tiếu cười nhạt nói.

Tiếp theo, hắn lách mình đến trước Tiêu Tùng Lâm, Mộc Hòe và Mộc Ân hành lễ nói:

- Bái kiến thái sư phó, sư phó và sư bá!

Mộc Hòe cười ha ha một tiếng, nặng nề vỗ bả vai Lăng Tiếu nói:

- Hảo... Hảo tiểu tử, ngươi có thể trở về là tốt rồi!

Tiêu Tùng Lâm cũng khó được lộ vẻ ưa thcihs nói:

- Xem ra ngươi mười năm này thu hoạch không ít, thái sư phó cảm thấy thật vui mừng.

Mộc Ân cũng nói:

- Tiếu nhi lần này trở về là tốt rồi, ở lại một thời gian ngắn đi, ngươi cao thấp tông ta đều muốn gặp ngươi đấy

Lăng Tiếu khẽ cười nói:

- Làm phiền mọi người quan tâm rồi, Tiếu nhi mọi việc vẫn ổn.

Mộc Hòe nhìn thoáng qua Vân Hùng ở không xa, lôi kéo tay Lăng Tiếu:

- Quay lại tông sao có thể không thỉnh an tông chủ chứ!

Lăng Tiếu do dự một chút liền theo chân Mộc Hòe đến bên người Vân Hùng, bảo trì lễ tiết cơ bản nó:

- Bái kiến Vân tông chủ!

Thế lực hắn hiện giờ cường đại hơn Tử Thiên Tông nhiều, dùng thân phận của hắn chủ động thi lễ với Vân Hùng đã là tự hạ thân phận, nếu không phải xem trên mặt mũi sư phó, mặt mũi Vân Mộng Kỳ thì hắn đã mặc kệ rồi.

Người ở chỗ này cũng biết trong lòng Lăng Tiếu có không ít oán niệm với tông chủ, trong nội tâm đều có chút không thoải mái.

Nhưng thực lực Lăng Tiếu vẫn còn đó, bọn hắn cũng không dám nói thêm gì

Vân Hùng câu đầu tiên đã hỏi:

- Lăng trưởng lão, không biết Mộng Kỳ ở đâu?

Hắn từng cho rằng Lăng Tiếu có lẽ ở cùng một chỗ với Vân Mộng Kỳ, hiện giờ chỉ phát hiện Băng Nhược Thủy và Cát Bối Hân, lại không thấy thân ảnh nữ nhi đâu, trong nội tâm không lo lắng mới là lạ đấy.

Lăng Tiếu khẽ nhíu mày đáp:

- Những năm này ta không tìm được Mộng Kỳ, ta cũng không biết nàng bây giờ đang ở đâu nữa!

Từ sau khi hắn chiếm lĩnh Phong Vân Thành đã bắt đầu tuyên bố tin tức, nhờ người tìm kiếm nơi hạ lạc của Vân Mộng Kỳ, đáng tiếc chỉ tìm được những nữ nhân cùng tên họ, vốn không phải là Vân Mộng Kỳ mà hắn muốn tìm..

Trong lòng của hắn cũng sợ Vân Mộng Kỳ gặp phải bất trắc gì đó!

- Ngươi... Ngươi nói cái gì, ngươi không tìm được Mộng Kỳ?

Vân Hùng kích động hỏi thăm.

- Đúng vậy, việc này một lời khó nói hết, ta tìm nàng suốt mười năm rồi!

Lăng Tiếu nặng nề mà thở dài nói.

Vân Hùng thần sắc trở nên khó coi, hắn đang muốn nói thềm gì đó thì Mộc Hòe đã lên tiếng:

- Tông chủ, có gì muốn nói thì vào trong nói tiếp đi!

Vì vậy, tất cả mọi người liền tiến vào đại điện Mộc Kỳ Phong.

Cát Bối Hân thì nhân cơ hội hỏi thăm Mộc Hòe chuyện về gia gia nàng Cát Đồ.

Nguyên lai Cát Đồ tạm thời không ở trong phong mà đã ra ngoài làm việc, không bao lâu nữa sẽ trở về.

Cát Bối Hân lúc này mới thả lỏng gánh nặng nàng còn tưởng rằng gia gia của nàng ̀đã xảy ra chuyện gì rồi, rõ ràng không ở chỗ này.

Đến trong đại điện, Lăng Tiếu liền nói sơ tình huống của Vân Mộng Kỳ cho Vân Hùng nghe.

Đương nhiên, hắn sẽ không nói cho Vân Hùng là Âm Hà kia muốn mượn Vân Mộng Kỳ làm lô đỉnh để tu luyện, chỉ nói mình đã đến Minh Thủy Môn nhưng không tìm thấy hai người bọn họ.

Hắn nói như vậy cũng là vì để Vân Hùng an tâm, miễn cho hắn bị đả kích lớn.

- Tông chủ, như thế xem ra đứa bé Mộng Kỳ kia có lẽ không có chuyện gì, có thể là cùng tu luyện với sư phó nàng ở chỗ nào đó rồi, nói không chừng qua một thời gian ngắn nữa nàng sẽ quay về Tử Thiên Tông cũng nên.

Mộc Hòe ở một bên nói với Vân Hùng.

Lăng Tiếu thở dài nói:

- Trung Vực bao la vô biên, muốn tìm một người như mò kim đáy biển, ta cũng hi vọng Mộng Kỳ có thể sớm ngày quay về Tây Bắc.

Vân Hùng nhìn thoáng qua Lăng Tiếu cũng không thể phán đoán lời Lăng Tiếu thật giả thế nào, cũng chỉ có thể cho rằng như vậy thôi.

- Đúng rồi, Tiếu nhi lần này trở về, ngươi còn định rời đi sao?

Tiêu Tùng Lâm cắt vào chính đề hỏi.

Thế nhưng mà Tiêu Tùng Lâm lại là rất rõ ràng, Lăng Tiếu là người thế lớn, hơn nữa thực lực đã không giống ngày xưa, Tử Thiên Tông ở tây bắc còn có thể lưu hắn làm thuộc hạ sao?

Cho nên hắn mới hỏi để hiểu suy nghĩ của Lăng Tiếu, cũng cho mọi người hiểu được mọi chuyện.

Lăng Tiếu lúc này dùng ngón tay gõ lên mặt bàn, thần sắc chuyên chú nhìn qua Tiêu Tùng Lâm cùng Mộc Hòe và nói:

- Tiếu nhi lần này trở về là muốn tiếp thái sư phó cùng sư phụ tới trung vực hưởng phúc.

Người ở đây sững sờ, sau đó bọn họ hiểu ý của Lăng Tiếu, thì ra Lăng Tiếu muốn mang Tiêu Tùng Lâm cùng Mộc Hòe đi tới trung vực sinh hoạt, cũng không có ý ở lại Tử Thiên Tông.

- Vậy sao được, Tiêu trưởng lão chính là thái thượng trưởng lão của Tử Thiên Tông, Mộc sư đệ lại là phong chủ Mộc Kỳ Phong, không có hai người bọn họ thì ai cầm lái Mộc Kỳ Phong, mà bọn họ còn có trách nhiệm bảo hộ Tử Thiên Tông chu toàn đấy.

Hứa Kiếm Nam là người đầu tiên không đồng ý.

- Không sai, Tiêu trưởng lão cùng Mộc sư đệ không thể dễ dàng rời đi, tâm ý của Lăng trưởng lão thì bọn họ hiểu được, nhưng mà bọn họ không nên rời đi a!

Triệu Minh Uyên nói.

Những người khác gương mặt trầm tĩnh, xem biểu lộ của bọn họ là không muốn cho Tiêu Tùng Lâm cùng Mộc Hòe rời đi.

Nếu như Tiêu Tùng Lâm cùng Mộc Hòe rời khỏi, vậy thì Tử Thiên Tông mất đi hai trợ lực Địa Hoàng, đây là điểm bọn họ không muốn thấy.

Tiêu Tùng Lâm trầm mặc một chút và cười nói:

- Tiếu nhi khó được ngươi có hiếu tâm này, nắm xương già ta không sống được bao nhiêu năm, thời gian còn lại không nhiều, ta vẫn ở lại chỗ nầy dưỡng lão đi, nếu như sư phụ ngươi nguyện ý đi thì cứ tùy tiện.

Tiêu Tùng Lâm đến Tử Thiên Tông tới bây giờ cũng đã hơn sáu trăm năm, hắn bây giờ là Địa Hoàng cao giai, thọ nguyên còn lại không ít, nếu như có thể bước qua Thiên Tôn giai sẽ sống lâu hơn nữa.

Thế nhưng mà hắn biết rõ bước này quá gian nan, cũng không tin tưởng có thể bước qua được, cho nên nghe Lăng Tiếu đề nghị hắn có chút tâm động, nhưng mà hắn càng muốn lưu thủ Tử Thiên Tông.

hắn có rất nhiều hồi ức và cảm tình với Tử Thiên Tông, hắn càng không bỏ được.

Nhưng mà đồ đệ Mộc Hòe của hắn vẫn còn tiềm lực tiến giai, nếu như có thể tới trung vực sẽ tăng trưởng thật nhanh, đề cao tăng lên cũng là chuyện tốt. Chuyện này cho thấy thái độ của hắn,cũng không muốn người khác can dự vào quyết định của Mộc Hòe.

Có Tiêu Tùng Lâm nói lời này thì người của Tử Thiên Tông cũng thở ra.

- Thái sư phó, ngươi còn có thể tiến thêm một bước, ngươi lưu lại chỉ trở ngại bản thân mình tiến lên mà thôi.

Lăng Tiếu nói.

Dùng thực lực của hắn hiện tại cũng không sợ đắc tội đám trưởng lão Tử Thiên Tông cái gì, dù sao lòng trung thành của hắn với Tử Thiên Tông không quá mạnh, thứ hắn lưu luyến chính là hai lão nhân trước mặt này mà thôi.

- Có ít người đi ra bên ngoài tăng kiến thức thì quên tông môn ah!

Hứa Kiếm Nam bất mãn chế nhạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.