Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1364: Gặp lại đồ đệ



Phải biết rằng Lăng Tiếu trước kia kia là một gã Tứ phẩm Luyện Dược Sư, có thể luyện ra các loại Tứ phẩm tinh phẩm đan dược, nếu có thể bợ đỡ được Lăng Tiếu, vậy nói không chừng thực lực của hắn còn có thể tiến thêm một giai nữa

- Thì ra là đệ tử bản phong, Phong chủ lão nhân gia ông ta tốt chứ?

Lăng Tiếu hỏi.

- Lão nhân gia ông ta rất tốt, hiện giờ đã trở thành thượng đại trưởng lão, có thực lực Địa Hoàng giai.

Tên thủ vệ kia đáp, tiếp theo hắn còn nói:

- Tiểu nhân gọi là Thượng Thủ, không bằng để ta mang ngài lên núi a, tin rằng Phong chủ lão nhân gia ông ta nhất định sẽ thật cao hứng.

Tên Thượng Thủ này cũng cực kỳ cơ linh, nhất định phải khiến Lăng Tiếu có ấn tượng tốt với hắn mới được, không thể lãng phí cơ hội tốt thế này được.

Lúc này, vài tên thủ vệ khác cũng nghe thấy, thì ra người thanh niên trước mắt này chính là Lăng Tiếu, trưởng lão trẻ tuổi nhất trong truyền thuyết, còn là một gã Luyện Dược Sư xuất sắc, được phong chủ chư phong khen ngợi là siêu cấp thiên tài ah!

Lăng Tiếu không biết, hắn mặc dù rời khỏi Tử Thiên Tông nhiều năm, nhưng hắn vãn là nhân vật thần tượng được chúng đệ tử Tử Thiên Tông một mực sùng bái tôn sùng!

Vài tên thủ vệ đều nhao nhao nhiệt tình giới thiệu bản thân với Lăng Tiếu, thậm chí chủ động muốn dẫn Lăng Tiếu vào tông.

Lăng Tiếu vốn là một người nhớ tình cũ, nếu Thượng Thủ đã là người của Mộc Kỳ Phong thì dĩ nhiên là để hắn dẫn đường rồi.

Thượng Thủ cực kỳ kích động, không nói hai lời liền dẫn ba người Lăng Tiếu đi lên Mộc Kỳ Phong.

- Đó là Lăng Tiếu, trưởng lão trẻ tuổi nhất trong lịch sử tông ta từ trước đến nay?

- Hẳn là thật, Thượng Thủ kia đã ngây người ở Mộc Kỳ Phong hai mươi năm rồi, bái kiến Lăng Tiếu trưởng lão cũng không lạ gì, hẳn là Lăng Tiếu trưởng lão du lịch trở về nha, về sau tông môn lại náo nhiệt rồi, hắn chính là Tứ phẩm Luyện Dược Sư ah!

- Đã nhiều năm như vậy, dùng thiên phú của hắn nói không chừng đã là Ngũ phẩm Luyện Dược Sư rồi, Thượng Thủ kia thật may mắn, nếu như Lăng Tiếu trưởng lão thưởng cho hắn một khỏa phá linh đan thì hắn gặp thời rồi.

- Không được, việc này chúng ta phải trở về bẩm báo tông chủ, hắn chính là con rể của tông chủ cơ mà.

- Đúng đúng, ta cũng trở về nói cho Phong chủ đi, bọn hắn thường xuyên mang Lăng Tiếu trưởng lão ra để răn dạy đệ tử, chắc hẳn biết rõ tin tức Lăng Tiếu trưởng lão trở về khẳng định sẽ cực kỳ cao hứng.

...

Trên đường đi, Lăng Tiếu nhịn không được hỏi Thượng Thủ một chút tình huống của Tử Thiên Tông những năm gần đây.

.

Hắn tuy đã sớm nói muốn rời khỏi Tử Thiên Tông, nhưng sư phó hắn Mộc Hòe lại bị khuyên về, hơn nữa hiểu lầm với Vân Mộng Kỳ cũng đã hết, cho nên hắn vẫn là trưởng lão của Tử Thiên Tông, hiểu rõ tình huống của Tử Thiên Tông một chút cũng tốt.

Hơn nữa, hắn dù khó chịu với tông chủ Vân Hùng thế nào thì đó cũng là nhạc phụ tiện nghi, việc này không thể sửa được.

Hắn lần này trở về, có thể sẽ giúp đỡ Tử Thiên Tông một chút, cũng xem như là nể mặt Vân Mộng Kỳ

Thượng Thủ đối với Lăng Tiếu vốn nhìn lên không thôi, lại hy vọng có thể đạt được hảo cảm của Lăng Tiếu, tự nhiên thao thao bất tuyệt nói ra một ít tình huống của Tử Thiên Tông rồi.

Biết rõ Tử Thiên Tông không có đại sự gì xảy ra Lăng Tiếu cũng coi như an tâm.

Bất quá, có một tin tức ngược lại đáng cho Lăng Tiếu đặc biệt nghi hoặc.

Đó chính là Tử Thiên Tông mỗi một lần tuyển nhận đệ tử Vẫn Thạch Thành Lăng gia đều có mười lăm danh ngạch, là thành trì đạt được số danh ngạch nhiều nhất trong tất cả các thành trì mà Tử Thiên Tông quản hạt.

Lăng Tiếu tự nhiên biết rõ Tử Thiên Tông làm như vậy là vì sao.

- Xem ra, bọn hắn cũng biết gián tiếp nịnh bợ bản thiếu gia đấy!

Lăng Tiếu trong nội tâm lộ ra vài tia cười lạnh nói.

Người khác không biết xuất xứ của Lăng Tiếu, nhưng Tử Thiên Tông không thể nào không biết được.

Năm đó khi Lăng Tiếu rời khỏi Tử Thiên Tông đã bày ra tiềm lực tuyệt cường và chỗ dựa cường đại khiến tất cả trưởng lão Tử Thiên Tông đều thấy rõ ràng

Bọn hắn làm như vậy đơn giản là muốn kéo Lăng gia lại cùng một chỗ với Tử Thiên Tông, dù sao bọn hắn cấp nhiều danh ngạch một chút cho Lăng gia cũng khốngao, mỗi một lần bọn hắn đều thu không ít đệ tử, khôn sống mống chết, đệ tử Lăng gia có thể trở thành đệ tử Tử Thiên Tông được hay không vậy thì phải xem bản lãnh của bọn hắn rồi.

Ngày sau khi Lăng Tiếu trở về biết rõ tình huống này, Lăng Tiếu tự nhiên có thể cảm nhận được tâm ý của bọn hắn khi làm vậy, đến lúc đó nhất định sẽ chiếu cố cho Tử Thiên Tông một chút..

Đám trưởng lão Tử Thiên Tông này quả thật rât hiểu tính Lăng Tiếu, Lăng Tiếu là một người nhớ đến tình cũ ah!

Không bao lâu, Lăng Tiếu lần nữa bước lên trước Mộc Kỳ Phong đại điện.

Nhìn biến hóa trước mắt cũng không lớn lắm, trong lòng dâng lên một cổ cảm giác quen thuộc không hiểu, tâm tình cũng bỗng khoan khoái hơn nhiều

- Lăng trưởng lão, ngươi chờ ở đây một chút, ta đi vào thông tri Phong chủ bọn hắn, cũng không biết Phong chủ có đang bế quan không nữa

Thượng Thủ nói, tiếp theo vội vàng đến trước đại điện trao đổi với hai gã thủ điện gì đó.

Kỳ thật Lăng Tiếu muốn nói không cần phải vậy, ở trong tay hắn có lệnh bài, chỉ cần lộ ra thân phận, trực tiếp đi vào sẽ không ai ngăn cản, nhưng Thượng Thụ nhiệt tình như vậy nên cứ để mặc hắn đi.

Vừa lúc đó, ở một hướng khác có một đôi nam nữ trẻ tuổi đi đến.

Đôi nam nữ này tựa hồ đang trao đổi gì đó, cũng không chú ý tới ba người Lăng Tiếu ở trước đại điện.

Ngược lại Lăng Tiếu trước tiên đã thấy được hai người bọn họ.

Hắn vừa nhìn đã nhận ra hai người này là Tân Lập và Tôn Tiểu Nam, trên mặt lộ vẻ tươi cười, tiếp theo thân ảnh hắn lóe lên, lướt đến trên không trung, một cổ khí thế cường đại ép xuống hai người.

.

Lăng Tiếu chỉ khống chế khí thế ở đê giai Vương cấp, bởi vì hắn nhìn ra Tân Lập và Tôn Tiểu Nam đều là cao giai Linh Sư, muốn thử một chút xem căn cơ hai người bọn họ thế nào thôi.

Tân Lập là đỉnh phong Linh Sư, Tôn Tiểu Nam lại là cao giai Linh Sư, trên thực lực Tân Lập tự nhiên mạnh hơn một ít, hai người cùng lúc cảm nhận được áp lực cực lớn, đều cảm thấy có chút không thở nổi, nhất là Tôn Tiểu Nam, sắc mặt đỏ lên khó chịu, thân thể cũng cong lên, xem ra không bao lâu nữa sẽ phải quỳ xuống rồi.

Tân Lập lại cắn răng kiên trì, lưng vẫn đang thẳng tắp, linh lực toàn thân hắn càng không ngừng điều động, trong lòng nghĩ đến phụ thân đã từng giáo hối, mặc kệ đối phương cường đại thế nào, cũng tuyệt đối không thể cúi mình, trừ phi chết đi.

- Vương cấp uy áp thì thế nào, ta tuyệt sẽ không khuất phục đâu!

Tân Lập trong lòng bất khuất thầm nghĩ.

Đan điền trong cơ thể Tân Lập cấp tốc xoay tròn, chỉ cảm thấy linh lực trong kinh mạch như Giang Hà gào thét, càng không ngừng bốc lên không ngớt, cùng lúc đó hắn cảm ứng được linh khí ở bốn phía cùng bản thân sinh ra chút cảm ứng vi diệu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.